Cẩm Thư Sai Lạc - 8
Cập nhật lúc: 28/06/2026 08:02
“Hắn đẹp như Phan An, tài cao tám đấu?”
“Không có, không có...”
“Trong mắt nàng, ta còn kém hắn rất xa?”
Mấy chữ cuối cùng gần như được hắn nghiến răng nói ra.
Ta lắc đầu, sợ đến mức nước mắt cũng sắp biến mất.
“Không phải, không phải. Ngươi tốt hơn hắn nhiều lắm...”
Văn Cảnh hừ lạnh một tiếng, tến sát lại gần mặt ta hơi thở giao hòa.
“Là lời thật lòng?”
Ta gật đầu như giã tỏi.
“Thật lòng! Thật đến không thể thật hơn!”
“Nàng cảm thấy ta tốt hơn hắn?”
“Đương nhiên rồi. Trước đây đều là ta nói bậy...”
Văn Cảnh nhìn ta chằm chằm.
“Vậy nàng gả cho ta hay gả cho hắn?”
Trực giác mách bảo ta, nếu lúc này trả lời là gả cho hắn, kết cục của ta sẽ vô cùng t.h.ả.m hại.
Vì thế ta không hề do dự, ánh mắt kiên định.
“Gả cho ngươi!”
Khóe môi Văn Cảnh nhếch lên.
Ngay khi ta thở phào nhẹ nhõm, cho rằng mình đã thoát được một kiếp, tay hắn đã luồn vào trong y phục của ta.
Ta trợn tròn mắt.
“Ngươi làm gì vậy?”
Sắc mặt hắn không đổi nhưng ngón tay vẫn tiếp tục tiến lên không chút khách khí.
“Động phòng.”
Ta: “?”
Những lời đến bên miệng còn chưa kịp thốt ra, đã bị hắn chặn lại.
Hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, đêm ấy rèm sa khẽ lay động.
Nến đỏ dần cháy hết, ta mơ mơ màng màng lúc tỉnh lúc mê, cuối cùng ngay cả ngón tay cũng không còn sức nhấc lên.
Chỉ mơ hồ nhớ rằng hắn đã ghé sát tai ta nói rất nhiều lần một câu gì đó nhưng ta nghe không rõ.
“Lục Đường, nàng lừa ta thật khổ. Đã gả cho ta rồi, sẽ không còn đường quay đầu nữa.”
13
Văn Cảnh đối với chuyện động phòng thực sự có chút quá mức nhiệt tình, liên tiếp giày vò ta mấy đêm.
Mỗi lần đến lúc quan trọng, hắn đều hỏi ta có biết hắn là ai không, có biết mình đang ở cùng ai, đang làm gì không...
Có vài lời thật sự quá đỗi xấu hổ, ta ngại không nói ra được.
Hắn dường như vô cùng để tâm chuyện ta nhắc đến Lục Dịch Chiếu.
Mỗi lần ta muốn giải thích với hắn, đều bị hắn mặt đen sì cắt ngang, sau đó lại kéo ta đi động phòng rồi hỏi những câu khiến người ta khó mà mở miệng...
Nhân lúc rảnh rỗi, ta tổng kết lại những hành vi gần đây của hắn.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Đại khái suy đoán ra rằng có lẽ hắn đã thích ta rồi, cho nên không muốn chia xa ta nhưng dù sao hắn vẫn còn giận chuyện ta lừa hắn, vì thế mới cố ý hành hạ ta như vậy.
Vốn dĩ ta đã đuối lý, nên cũng không tính toán với hắn...
Vài ngày sau, ta gặp lại con bồ câu béo từng giúp hai chúng ta truyền thư.
Văn Cảnh nói nó tên là Vân Sứ.
Lấy từ câu: “Trong mây ai gửi thư gấm tới, Khi nhạn về, trăng ngập lầu tây.”
Ý chỉ loài chim đưa tin, cần mẫn truyền tình.
Ta không khỏi cảm khái, may mà nó mập mạp khỏe mạnh hơn những con bồ câu khác.
Nếu không, đám trâm vàng vòng ngọc kia, nó thật sự chẳng ngậm nổi.
Nói đi cũng phải nói lại, tiểu nương ta có thể bình an vô sự, cũng nhờ công của nó.
Ta đưa ngón tay ra, Vân Sứ liền vỗ cánh lạch bạch bay tới, nặng trịch đậu lên tay ta.
Nhìn thấy ta, nó vui vẻ vô cùng, không ngừng dùng cái đầu lông xù cọ vào đầu ngón tay ta, miệng gù gù kêu mãi.
Ta đưa tay vuốt ve, nó liền thoải mái híp cả mắt lại.
Văn Cảnh đứng bên cạnh, khóe môi mang theo ý cười.
“Vân Sứ nhận ra gương mặt con người, gặp một lần là không quên.”
Ta hơi ngạc nhiên.
“Nếu vậy, tại sao nó lại đưa nhầm thư vào tay ta?”
Văn Cảnh nhìn ta thật sâu.
“Đến bây giờ nàng vẫn chưa hiểu sao? Người khiến ta động lòng tại buổi thi hội hôm đó vốn chính là nàng.”
Ta sửng sốt.
“Hôm ấy mọi người trong vườn đều ngâm thơ đối đáp. Ta không thích giả vờ phong nhã nên một mình đi sang viện phía tây.”
“Đúng lúc nhìn thấy nàng xắn ống quần đứng bên ao bắt cá. Miệng còn lẩm bẩm rằng phải bắt về bồi bổ cho ai đó. Ta chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt nghiêng của nàng. Đang định lại gần thì bị phụ vương sai người gọi đi.”
“Sau đó ta hỏi người khác, người ta chỉ nói người ta để ý là đích nữ phủ Thượng thư, rồi nói cho ta cái tên của đích tỷ nàng.”
Hắn nói:
“Ta tuy chưa nhìn rõ dung mạo nàng nhưng Vân Sứ thì nhớ rõ, cho nên nó mới đưa thư tới tay nàng.”
Thì ra là vậy, quả thực đúng là âm sai dương sai.
Ta cảm khái một hồi, xoa xoa cái đầu nhỏ của Vân Sứ.
“May mà có ngươi mới tác thành cho hai kẻ hồ đồ chúng ta nên duyên phu thê.”
Văn Cảnh từ phía sau ôm lấy ta, cằm tựa vào hõm vai ta, trong l.ồ.ng n.g.ự.c phát ra mấy tiếng cười khẽ.
“Hiện giờ nó lại sinh thêm mấy con chim non lông xù xù, vừa mới biết đập cánh.”
“Chúng ta dựng cho nó một cái tổ trong sân này. Ngày trước nó thay chúng ta đưa thư, sau này chúng ta thay nó nuôi con. Coi như báo đáp ân tình tích góp suốt một năm qua.”
Ta cúi đầu nhìn Vân Sứ đang thoải mái cuộn tròn trong lòng bàn tay ta kêu gù gù hai tiếng giống như đang đồng ý.
14
Vài ngày sau, Lục Vân Nhiễm tìm đến tận cửa.
Nàng ta đứng giữa hoa sảnh của Vương phủ, trong thần sắc tràn đầy vẻ không cam lòng.
Dường như không hiểu nổi vì sao Văn Cảnh đã biết chân tướng mà vẫn không hưu bỏ ta như nàng ta mong muốn.
“Rõ ràng là nàng ta giả mạo ta viết thư hồi âm, giả danh ta để lừa tiền của ngươi.”
Lục Vân Nhiễm giơ tay chỉ vào ta, giọng nói sắc nhọn.
Nhìn sang Văn Cảnh.
“Ngươi vậy mà không trách nàng ta?”
“Để ta bẩm báo với phụ thân, cho ông ấy xem nữ nhi ngoan gả vào Vương phủ này rốt cuộc là loại người gì.”
Văn Cảnh đứng bên cạnh ta, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta sắc mặt bình thản.
Giọng điệu không nhanh không chậm.
“Đúng là nàng ấy đã lừa ta nhưng vì sao nàng ấy phải lừa ta.”
“Là đích tỷ của nàng ấy và cũng là phụ thân nàng ấy, Lục Thượng thư. Trong lòng hẳn đều rất rõ.”
Ta nhìn về phía đích tỷ, tiếp lời hắn.
“Bệnh của tiểu nương ta vốn không đến mức như vậy, là tỷ giữ chân đại phu, cắt giảm chi tiêu và tiền tháng của viện ta, khiến chúng ta đến cả một thang t.h.u.ố.c bình thường cũng không mua nổi.”
“Tiểu nương không được chữa trị, bệnh chỉ càng kéo dài càng nặng.”
