
Cam Vẫn Ngọt Như Xưa
Sau khi tổ chức sinh nhật cho Tạ Viễn Tùy xong, tôi và anh ta đứng lại trước chiếc đồng hồ lớn ở trung tâm thành phố.
Ngay trước khi rời đi, anh ta bỗng lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn kim cương.
Đúng lúc kim đồng hồ vừa điểm mười hai giờ, tiếng chuông trầm đục vang lên.
Anh ta nhìn tôi, nói: “Trình Chanh, chúng ta kết hôn đi.”
Đây là năm thứ ba chúng tôi ở bên nhau, cũng là năm thứ bảy tôi thích anh.
Không có cảm giác vui mừng đến phát đ/iên như trong tưởng tượng, thứ bao trùm lấy tôi lúc ấy chỉ là sự mệt mỏi vô tận.
Mỗi tháng một lần bay từ Thượng Hải đến London, hơn mười tiếng đồng hồ trên máy bay.
Thật sự quá dài, quá mệt mỏi rồi.
Tôi không đưa tay nhận lấy chiếc nhẫn, chỉ rút tay ra khỏi túi áo khoác vẫn còn hơi ấm.
Tôi nói: “Chúng ta chia tay đi.”






![Vạn Nhân Mê Nàng Khuynh Đảo Chúng Sinh [ Xuyên Nhanh ]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69f819d7e5721bdaae6278fd.jpg%3Ftime%3D1777867224434&w=3840&q=75)





