Camera Giấu Kín - Chương 4
Cập nhật lúc: 23/08/2026 14:07
20
9 giờ 32 phút tối.
Gầm giường tối tăm một mảnh tĩnh mịch.
Con mèo cuộn mình trong góc, không dám nhúc nhích.
Ngay lúc này.
Kẻ vừa lao lên giường cô gái lúc nãy đã xuống giường.
Kẻ đó đột nhiên cúi người nằm rạp xuống sàn nhà.
Ánh mắt nhìn thẳng vào gầm giường tối đen.
Ngay sau đó đột ngột vươn tay kéo ra một chiếc vali màu đen từ sâu trong gầm giường.
Ngay khoảnh khắc kéo chiếc vali.
Kẻ đó đột nhiên phát hiện ra con mèo đang co rúm người run rẩy trong góc.
Ánh mắt đột ngột nhìn về phía hướng ống kính đang đặt.
Trong khung hình hiện rõ hơn nửa thân hình của đối phương.
Một thân quần áo đen tuyền bọc kín mít.
Trên đầu đội chiếc mũ tối màu.
Miệng và mũi bịt khẩu trang che chắn kỹ lưỡng, chỉ để lộ ra đôi mắt vằn vện những tia m.á.u dữ tợn toát lên vẻ hung ác khiến người ta lạnh sống lưng.
Kẻ mặc đồ đen dường như nảy sinh ý đồ xấu với con mèo dưới gầm giường.
Hắn ta thò bàn tay ra, chộp lấy con mèo.
Định tóm gọn lấy nó.
Con mèo bị hoảng sợ, phát ra tiếng kêu ứ hự nhỏ xíu đầy thê lương.
Nó liều mạng lùi sâu vào góc khuất nhất dưới gầm giường để trốn.
Kẻ mặc đồ đen không cam tâm, cố chui vào gầm giường thấp lè tè.
Thân hình cứng đờ của hắn ta bị tấm ván giường ép c.h.ặ.t đến biến dạng.
Hình dáng hắn ta trong ánh sáng mờ ảo trông thật vặn vẹo, dữ tợn.
Tựa như ác quỷ ẩn nấp trong bóng tối đòi mạng.
Tôi ngồi sau màn hình mà da đầu cũng tê dại từng đợt.
Sau vài lần thử mà không thành.
Kẻ mặc đồ đen cuối cùng đành hậm hực bỏ cuộc.
Chậm rãi lùi ra khỏi gầm giường.
Sau đó, hắn ta kéo chiếc vali đặt lên giường.
Trong ống kính truyền đến tiếng kéo khóa rít lên ch.ói tai.
Hòa lẫn với những âm thanh nhỏ, trầm đục đầy áp lực.
Đồng t.ử tôi co rút, tâm trí cuộn trào.
Tôi biết, kẻ mặc đồ đen đang nhét cô gái… vào trong vali!
21
9 giờ 39 phút tối.
Kẻ mặc đồ đen kéo chiếc vali căng phồng.
Bước chân nặng nề di chuyển về phía cửa phòng.
Con mèo dưới gầm giường khẽ cựa quậy.
Chăm chú nhìn chằm chằm về hướng cửa phòng.
Ống kính theo thân hình con mèo mà không ngừng run rẩy.
Kẻ mặc đồ đen không hề dừng lại một chút nào.
Nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa kéo vali lặng lẽ bước ra khỏi phòng.
Cửa phòng khép lại, phát ra một tiếng động nhỏ trầm đục.
Trong chớp mắt, cả căn phòng lại chìm vào tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.
Căn phòng trống rỗng toát ra hơi lạnh thấu xương.
Con mèo bị hoảng sợ vẫn cuộn tròn trong góc sâu dưới gầm giường.
Mãi vẫn không dám bước ra nửa bước.
22
9 giờ 43 phút tối.
Sau một hồi tĩnh lặng rất lâu.
Con mèo mới cẩn thận dè dặt thử bước ra khỏi gầm giường.
Nó bước đi chậm chạp, đi vài bước lại dừng.
Cảnh giác để ý mọi động tĩnh xung quanh.
Con mèo đi dạo đến góc tường.
Khẽ ngẩng đầu nhìn về phía giường một cái.
Một lát sau, nó nhảy phắt lên bàn trang điểm.
Lại quay đầu nhìn về phía chiếc giường trống không.
Khung hình phản chiếu rõ nét cảnh tượng trong phòng.
Chăn đệm trên giường lộn xộn, nhăn nhúm.
Còn sót lại dấu vết của sự giằng co, xé rách dữ dội.
Lại một lát sau, con mèo nhảy xuống khỏi bàn trang điểm.
Cái mũi nhỏ không ngừng hít hà khắp nơi.
Sau đó đi lại vô định trong phòng.
...
Tôi dán mắt vào màn hình giám sát trên điện thoại.
Trái tim đã sớm chìm xuống đáy vực.
Cô gái đó...
Cứ thế mà gặp chuyện chẳng lành rồi sao?
Khi tôi gắn camera lên người con mèo vốn chỉ ôm tâm lý tò mò muốn rình mò.
Không ngờ lại vô tình chứng kiến một vụ g.i.ế.c người.
Tâm trí rối bời, tôi lập tức hoảng loạn.
Sau này khi cảnh sát điều tra manh mối vụ án.
Nếu phát hiện ra camera trên vòng cổ của con mèo, tôi chắc chắn cũng sẽ bị cuốn vào, không thể nào phủi sạch quan hệ.
Cách ổn thỏa nhất lúc này chính là nhanh ch.óng tháo bỏ camera trên người con mèo để bản thân thoát ra khỏi rắc rối này một cách sạch sẽ.
Sau khi đã quyết định xong, tôi vội vàng treo thêm một con cá mặn lên bậu cửa sổ.
Hy vọng con mèo tham ăn này vẫn chưa bị dọa đến mất mật.
Mong nó có thể nhanh ch.óng lần theo mùi hương quen thuộc ghé qua nhà tôi một lần nữa.
23
9 giờ 53 phút tối.
Con mèo đi lang thang trong phòng một hồi lâu.
Dường như nỗi sợ trong lòng đã dần tan biến.
Nó từ từ khôi phục lại trạng thái thường ngày.
Vẫn giữ thói quen cúi đầu.
Hít hà, đ.á.n.h hơi khắp căn phòng.
Chẳng bao lâu sau, nó lần theo mùi hương.
Nhẹ nhàng nhảy lên bậu cửa sổ.
Thoăn thoắt nhảy ra khỏi cửa sổ nhà cô gái.
Lòng tôi mừng rỡ.
Lập tức bước nhanh đến canh chừng bên bậu cửa sổ nhà mình.
Chờ đợi con mèo tham ăn này tới.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười trên mặt tôi lập tức đông cứng.
Trái tim thắt lại.
Sau khi con mèo ra khỏi nhà cô gái.
Nó không hề tiến về phía tôi.
Ngược lại còn quay đầu.
Đi về phía cửa sổ của hộ gia đình ở phía bên kia.
Rồi nhảy phắt lên bậu cửa sổ.
Trong ống kính, tôi thấy trên bậu cửa sổ nhà đó.
Đang treo lù lù 3 con cá mặn màu sắc đậm đà.
Mùi hương bên đó rõ ràng nồng nặc hơn bên tôi gấp mấy lần.
Con mèo vừa nhảy lên bậu cửa sổ đã bắt đầu gặm nhấm cá mặn.
Ngay lúc này.
Một bóng người đàn ông lạ mặt từ từ xuất hiện trong ống kính.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai tối màu, khuôn mặt rậm rạp râu quai nón.
Chính là chủ nhân của căn phòng đó.
Người đàn ông dịu dàng bế con mèo vào lòng.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo.
Lại khiến tôi trợn mắt há hốc mồm.
Trong lòng bàn tay người đàn ông xuất hiện một chiếc camera thu nhỏ.
Hắn ta vậy mà cũng gắn camera lên vòng cổ của con mèo!
Chỉ có điều, hắn ta gắn nó vào bên trong món đồ trang trí hình nơ trên vòng cổ.
Nằm sát rạt camera của tôi, nhưng nước sông không phạm nước giếng.
.....
