Căn Phòng Bố Khóa Suốt Hai Mươi Năm - 1
Cập nhật lúc: 30/06/2026 14:00
Ngày thứ ba sau khi bố qua đời, tôi dùng một chiếc xà beng mua ở cửa hàng kim khí để cạy cánh cửa phòng đã bị ông khóa suốt hai mươi năm.
Tiếng ổ khóa bật ra rất khẽ, nhưng trong hành lang trống trải lại nghe ch.ói tai đến lạ.
Tay tôi vẫn run.
Không phải vì dùng quá nhiều sức, mà bởi tờ kết quả kiểm tra bị vò nhàu rồi lại vuốt phẳng đang nằm trong túi áo.
Ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối.
Thời gian dự đoán còn lại là sáu tháng.
Ông chưa từng nói với bất kỳ ai.
Ba tháng sau ngày được chẩn đoán, ông đã qua đời.
Tôi hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.
Mùi bụi cũ và gỗ ẩm tràn ra trước tiên.
Rèm cửa được kéo kín.
Ánh nắng tháng sáu chỉ lọt qua một khe nhỏ, cắt thành một dải sáng dài trên sàn.
Tôi đưa tay bật công tắc.
Đèn không sáng.
Suốt hai mươi năm, ngay cả khi bóng đèn trong phòng hỏng, bố cũng không cho ai bước vào sửa.
Mọi việc đều do ông tự làm.
Dụng cụ được khóa trong phòng chứa đồ dưới tầng.
Chìa khóa luôn được ông mang theo bên người.
Khi còn nhỏ, tôi từng nghĩ căn phòng này cất giấu tiền bạc.
Sau đó tôi đoán bên trong có thứ gì đó liên quan đến người mẹ đã mất.
Về sau nữa, tôi không đoán và cũng không chờ đợi nữa.
Tôi bật đèn pin trên điện thoại rồi soi quanh phòng.
Bên trong đơn giản hơn tôi tưởng.
Một chiếc giường đơn với ga giường màu xám đã bạc.
Một tủ quần áo kiểu cũ.
Một bàn làm việc.
Vài cuốn sách kiến trúc đã sờn mép.
Một cuốn sổ bìa cứng.
Không có két sắt.
Không có đồ vật quý giá.
Không có bất cứ thứ gì đáng để khóa kín suốt hai mươi năm.
Tôi mở cuốn sổ.
Trên trang đầu chỉ có hai chữ.
“Xin lỗi.”
Không có tên người nhận.
Không có ngày tháng.
Không có lời giải thích.
Tôi nhét cuốn sổ vào túi áo rồi mở tủ quần áo.
Quần áo bên trong được xếp rất ngay ngắn.
Ở giữa có chiếc áo khoác dạ màu xanh đậm tôi mua cho bố trong năm đầu tiên đi làm.
Ông chỉ mặc đúng một lần.
Khi treo chiếc áo trở lại, khớp ngón tay tôi gõ trúng tấm ván phía sau tủ.
Âm thanh phát ra rỗng bất thường.
Tôi kéo hết quần áo ra ngoài.
Bốn con vít trên tấm ván có vết mài mòn.
Rõ ràng nó từng được tháo mở nhiều lần.
Tôi lấy dụng cụ rồi tháo tấm ván xuống.
Phía sau là một ngăn bí mật rộng khoảng nửa mét vuông.
Bên trong có một chiếc hộp sắt, một túi hồ sơ bằng giấy kraft màu nâu, một xấp thư và một hộp nhung đỏ.
Trong hộp sắt có một tấm ảnh.
Người phụ nữ trong ảnh khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc váy hoa, đứng giữa cánh đồng cải dầu và cười đến cong cả mắt.
Mặt sau tấm ảnh viết hai chữ.
“A Tú.”
Tôi không biết bà là ai.
Suốt hai mươi sáu năm, tôi vẫn tin mẹ ruột mình tên Lý Quế Chi và đã mất khi tôi ba tuổi.
Trong nhà không có ảnh của bà.
Bố chưa từng đưa tôi đi tảo mộ.
Ông chỉ nói bà c.h.ế.t vì bệnh.
Tôi mở túi hồ sơ.
Bên trong có giấy khai sinh mang tên Chu Niệm.
Ngày sinh là tháng mười một năm 1999, sớm hơn tôi năm tháng.
Mục người cha ghi tên Chu Viễn Sơn.
Mục người mẹ để trống.
Bên cạnh là giấy chứng t.ử được cấp chín năm trước.
Chu Niệm, nam, mười bảy tuổi.
Nguyên nhân t.ử vong là c.h.ế.t đuối.
Tôi nhìn hai tờ giấy rất lâu.
Bố tôi còn có một đứa con khác.
Một người anh tôi chưa từng biết.
Xấp thư có tổng cộng hai mươi ba lá.
Người gửi là Trần Tú Lan ở thị trấn Thanh Thạch, cách thành phố gần hai trăm kilômét.
Trong thư, bà luôn gọi bố tôi là “anh cả”.
Bà kể từng chuyện nhỏ của Chu Niệm.
Niệm Nhi mọc chiếc răng đầu tiên.
Niệm Nhi biết đi.
Niệm Nhi đứng đầu lớp.
Niệm Nhi bị bạn bắt nạt nhưng không chịu khóc.
Mỗi lá thư đều có cùng một câu.
“Anh cả, khi nào anh trở về thăm con?”
Lá thư cuối cùng được viết chín năm trước.
“Niệm Nhi đã mười bảy tuổi.”
“Nó muốn vào thành phố tìm anh.”
“Em không ngăn được.”
“Anh hãy gặp nó một lần.”
Mặt sau phong bì có một dòng chữ bằng b.út chì của bố.
“Ngày Niệm Nhi đến, tôi đã không đợi được nó.”
Tôi ngồi xuống sàn.
Nước mắt rơi lên giấy, làm hai chữ “Niệm Nhi” nhòe đi.
Trong hộp nhung đỏ là một chiếc nhẫn bạc.
Mặt trong khắc dòng chữ:
“Chu Viễn Sơn và Trình Tố Tâm, ngày 01 tháng 07 năm 1999.”
Chu Viễn Sơn là bố tôi.
Trình Tố Tâm không phải Lý Quế Chi.
Cũng không phải mẹ kế Vương Tú Mai.
Tôi chưa từng nghe cái tên ấy.
Khi tôi ôm tất cả đồ vật ra khỏi phòng, mẹ kế đang đứng ở cuối hành lang.
Sắc mặt bà trắng bệch.
“Cậu đã vào rồi sao?”
Tôi không trả lời.
Bà nắm lấy cánh tay tôi.
“Cậu nhìn thấy những gì?”
“Bà biết tất cả, đúng không?”
Tay bà lập tức buông ra.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên.
Người gửi là chú Triệu, đồng nghiệp đã làm việc với bố hơn ba mươi năm.
“Tiểu Lâm, trước khi mất, bố cháu gửi một thứ ở chỗ chú.”
“Ông ấy nói đợi khi cháu bắt đầu hỏi thì giao lại.”
Sau đó chú gửi thêm một câu.
“Bố cháu còn bảo chú nói nguyên văn với cháu rằng đừng hận bà ấy, không phải lỗi của bà ấy.”
Tôi nhìn mẹ kế.
Bà nhắm mắt, môi mím thành một đường thẳng.
Tôi hỏi:
“Trình Tố Tâm là ai?”
Bà không trả lời.
Tôi lại hỏi:
“Lý Quế Chi thật sự c.h.ế.t như thế nào?”
Mẹ kế mở mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mọi điều mình tin từ nhỏ đều có vấn đề.
Tối hôm đó, mẹ kế khóa mình trong phòng.
Tôi ngồi một mình trong phòng khách, đọc lại toàn bộ hai mươi ba lá thư.
Trần Tú Lan gọi bố là “anh cả”.
Điều đó chứng tỏ quan hệ giữa họ không đơn giản như tôi vừa tưởng.
Tôi còn chưa kịp sắp xếp suy nghĩ thì một số điện thoại lạ gửi tin nhắn tới.
“Cậu là con trai của Chu Viễn Sơn phải không?”
“Tôi là Chu Niệm.”
Toàn thân tôi lạnh toát.
Giấy chứng t.ử của Chu Niệm vẫn nằm ngay trên bàn.
