Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 138: Vận Chuyển Đào
Cập nhật lúc: 15/01/2026 03:58
Diệp Vệ Minh ở một bên lắc đầu: “Đâu có dễ dàng như vậy. Chính sách lúc đó chỉ cho phép người dân trồng một hai cây ăn quả trong sân, nhiều hơn là không được. Trong thôn bên ngoại bà nội con trước kia có người trồng không ít cây ăn quả trong sân và trước sau nhà, năm đầu tiên ra quả đã bị lãnh đạo đại đội dẫn người đến c.h.ặ.t, cuối cùng người đàn ông nhà đó tức đến hộc m.á.u.”
“Hơn nữa khi đó không có lúa lai, nông dân hận không thể trồng lương thực trên từng tấc đất, căn bản không có chỗ để trồng cây ăn quả. Một nhà chỉ có hai ba phân đất phần trăm, cũng chỉ đủ trồng chút rau cho người trong nhà ăn.”
Mỗi lần Diệp Vệ Minh và Mã Ngọc Thư nói đến những chuyện này đều không nhịn được thổn thức, quốc gia phát triển quá nhanh, thật tốt quá. Những chuyện này rõ ràng chỉ là chuyện ba bốn mươi năm trước, hiện tại nói ra lại như chuyện của kiếp trước.
Có cha mẹ ủng hộ, sáng sớm ngày mười bốn Diệp Ninh liền lái xe ba bánh xuất phát.
Khi Diệp Ninh đến nơi, bên vệ đường vườn trái cây của ông cụ đã xếp mười mấy sọt đào.
Thấy Diệp Ninh tới, ông cụ dừng tay hái đào đón tiếp: “Đây đều là đào ông hái từ sáng sớm, ông đều cân rồi, một sọt 50 cân, cháu nếu không yên tâm thì cân lại cũng được.”
Diệp Ninh vừa xách hai bên khung sọt nhựa chuyển hàng lên xe, vừa tranh thủ trả lời: “Không sao đâu ạ, sọt lớn thế này chắc chắn đủ 50 cân. Ông cứ làm việc đi, cháu vận chuyển một xe đào đi trước, xe cháu nhỏ, 5000 cân đào phải chạy vài chuyến đấy.”
Ông cụ cũng không nghĩ tới Diệp Ninh thế mà lại lái xe ba bánh tới vận chuyển hàng. Vốn dĩ ông cũng có ý tốt, cố ý xếp đầy ắp mỗi sọt đào, lúc này lại phải nhặt bớt một ít ra, bằng không sọt chồng lên sẽ đè hỏng lớp đào bên dưới.
Xe ba bánh của Diệp Ninh không lớn, một chuyến nhét đầy thùng xe cũng chỉ có thể chở 600 cân đào.
5000 cân đào cô phải chạy tám chuyến mới vận chuyển hết. Thời gian không chờ người, cô dựa theo giá hai đồng hai hào một cân chuyển đủ tiền hàng 5000 cân đào cho ông cụ xong, lập tức không ngừng nghỉ chở đầy một xe đào về nhà.
Biết con gái hôm nay bận việc lớn, Mã Ngọc Thư cố ý ở nhà không ra đồng. Diệp Ninh vừa về tới, bà liền lập tức giúp cô chuyển từng sọt đào từ xe ba bánh vào kho thóc.
Thấy Diệp Ninh cũng bê một sọt hàng đi lảo đảo phía sau mình, Mã Ngọc Thư vội vàng thúc giục: “Con đừng làm việc này, cứ dỡ xuống sân là được, dỡ xong con đi chở chuyến tiếp theo đi, việc phía sau có mẹ lo.”
Đuổi con gái đi xong, Mã Ngọc Thư quay đầu thấy chồng ngồi một bên mắt trông mong nhìn chằm chằm mình, tưởng ông thèm đào, không hề nghĩ ngợi liền cầm một quả đào từ trong sọt đưa cho ông: “Dao gọt hoa quả ở cửa sổ, mẹ nó lúc này không rảnh rửa cho ông, ông tự gọt vỏ mà ăn.”
Diệp Vệ Minh vốn dĩ đang tự trách bản thân vô dụng, cảm thấy mình hiện tại như thế này một chút cũng không giúp được gì. Chuyện này nếu là trước kia, đâu cần Diệp Ninh và Mã Ngọc Thư động tay, ông một mình làm loáng cái là xong.
Kết quả cảm xúc này của Diệp Vệ Minh mới vừa dâng lên một chút, trực tiếp bị quả đào đưa tới trước mắt xua tan. Ông cúi đầu trầm tư một lát, dù sao cũng không giúp được gì, dứt khoát thành thật nhận lấy quả đào gọt vỏ.
Chờ Mã Ngọc Thư dọn xong sáu sọt đào, xoa cánh tay đau nhức đi ra thì nghênh đón bà chính là một đĩa đào đã được gọt vỏ cắt thành miếng nhỏ.
*
Mãi cho đến 3, 4 giờ chiều, Diệp Ninh mới vận chuyển toàn bộ 5000 cân đào về nhà.
Ngay cả thế cô cũng chưa thể nghỉ ngơi. Để ngày mai không đụng mặt Cố Kiêu lúc đang chuyển đào, cô lúc này phải chuyển dần số đào này qua đó trước.
Sọt nhựa đựng đào không thể mang qua, cho nên Diệp Ninh và Mã Ngọc Thư phải dùng túi phân chia lại toàn bộ số sọt đào này.
Mã Ngọc Thư vừa đóng gói đào, vừa khen: “Con mua cái túi to này tốt đấy, chính là mua hơi ít, quay đầu lại còn phải mua thêm một ít dự phòng.”
Ba người nhà họ Diệp ngồi quây quần trong kho thóc, giúp đỡ lẫn nhau, rất nhanh liền phân loại xong tất cả đào. Nhìn kho thóc đầy ắp đào tươi, Mã Ngọc Thư đều không khỏi thay Cố Kiêu phát sầu: “Nhiều đào như vậy, Tiểu Cố phải chạy bao nhiêu chuyến mới vận chuyển hết được đây.”
Nghĩ đến khối lượng công việc tiếp theo của Cố Kiêu, Diệp Ninh cũng có chút chột dạ: “Cái xe đẩy kia một lần chở hai ba trăm cân chắc không thành vấn đề, anh ấy có khả năng phải chạy mười sáu, mười bảy mười tám chuyến...”
