Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 238: Gặp Gỡ Thạch Sùng

Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:26

Dưa hấu cùng nho này, bởi vì có kinh nghiệm lần trước, Trịnh Lão Thất phụ trách bán trong lòng cũng hiểu rõ: nho một đồng, dưa hấu sáu hào.

Có người chê dưa hấu đắt, rốt cuộc những năm trước Cung Tiêu Xã bán đắt nhất cũng mới 5 hào.

Đối với những nghi ngờ này, Trịnh Lão Thất cũng lười giải thích, trực tiếp cầm d.a.o phay bổ dưa hấu thành miếng nhỏ, cho mọi người nếm thử hương vị rồi nói.

Đời sau trải qua thị trường mấy vòng đào thải mới chọn ra dưa Kỳ Lân, hương vị cũng không phải là dưa hấu bản địa thập niên 70 có thể so sánh.

Nếm qua tư vị dưa hấu cát ngọt lịm này xong, mọi người đều không hề chê giá đắt nữa. Rốt cuộc so với dưa hấu này, những quả dưa hấu bọn họ ăn trước kia đều bị dìm xuống bùn.

Xét thấy hiện tại mọi người vẫn chưa nỡ chi tiền cho trái cây, Trịnh Lão Thất cũng thay đổi biện pháp. Dưa hấu này chẳng những có thể mua cả quả, còn có thể mua một nửa, một phần tư.

Kể từ đó, mọi người cho dù luyến tiếc tiêu tiền cũng không tránh khỏi việc c.ắ.n răng chịu đau mua nửa quả hoặc một phần tư quả về cho người nhà nếm thử hương vị.

Vưu Lợi Dân trên đường trở về còn đang lo lắng, rốt cuộc trong nhà sạp lớn như vậy đều ném cho thủ hạ, Trịnh Lão Thất cũng là lần đầu tiên làm những việc này, không biết hắn có thể xử lý tốt hay không.

Nhưng mà chờ Vưu Lợi Dân tới miếu Thành Hoàng vừa thấy, phát hiện thủ hạ bán dưa hấu, bán nho làm việc đâu ra đấy.

Nhìn thấy xe tải tới, Cốc Tam mắt tinh nhất nhanh như chớp đón đầu: “Lão đại, anh đã về rồi!”

“Thế nào, thuận lợi không?” Vưu Lợi Dân tốn chút sức lực mới xách được cái vali da từ trên xe xuống.

Cốc Tam liên tục gật đầu: “Thuận lợi, các huynh đệ đều đã bán được kha khá trái cây rồi, bất quá trước mắt nhìn mọi người đều mua cũng hòm hòm, không bán chạy như ngày hôm qua.”

Nói xong chuyện làm ăn, Cốc Tam lại nhớ tới một chuyện quan trọng, vội vàng nhắc nhở: “Đúng rồi, Diệp cô nương cùng Cố ca cũng ở đây. Thất ca bảo em đi mua cơm cho họ, em còn tự bỏ tiền túi đi Cung Tiêu Xã mua mấy chai Coca lạnh cùng bia lạnh nữa đấy.”

Thấy Cốc Tam lải nhải dường như có cả rổ chuyện muốn nói, Vưu Lợi Dân lúc này lại không rảnh nghe, chỉ gật gật đầu tỏ vẻ mình đã biết, sau đó quay đầu tiếp đón Thạch Sùng bên cạnh: “Thạch ca, chúng ta nói giá cả trước hay bốc hàng trước?”

Thạch Sùng lại vẫy vẫy tay nói: “Không vội, không phải nói Diệp cô nương cũng ở đây sao? Thế nào? Chú không giới thiệu cho tôi một chút à?”

Vưu Lợi Dân trong lòng một trăm cái không muốn. Hắn lại không ngốc, xét về đối tác làm ăn, Thạch Sùng có thực lực hơn hắn nhiều.

Nếu để hai người bắt cầu với nhau, quay đầu lại Diệp Ninh có hàng tốt không đưa cho hắn thì làm sao bây giờ.

Lão Vưu hắn còn phải dựa vào việc kiếm chút chênh lệch giá ở giữa để nuôi gia đình, trợ cấp cho các huynh đệ dưới tay đâu.

Nhưng mà Thạch Sùng quyết tâm muốn chào hỏi Diệp Ninh, trứng chọi đá, Vưu Lợi Dân dù trong lòng không muốn cũng chỉ có thể miễn cưỡng giữ nụ cười dẫn đường cho đối phương.

Vưu Lợi Dân mang theo Thạch Sùng đi về phía nhà kề ở hậu viện miếu Thành Hoàng, trong lòng vẫn luôn tính toán lát nữa gặp Diệp Ninh bọn họ nên nói cái gì để làm đối phương giảm bớt hứng thú với Thạch Sùng.

Chợ đen người đông mắt tạp, Vưu Lợi Dân bọn họ bình thường ở nhà kề đều sẽ rất chú ý ngăn cách tầm mắt người khác, thế nên cửa phòng đóng c.h.ặ.t.

Vưu Lợi Dân giơ tay gõ cửa, Trịnh Lão Thất đang ở bên trong bồi Diệp Ninh hai người nói chuyện phiếm giải buồn vội vàng đứng dậy mở cửa.

Vưu Lợi Dân vào cửa xong, lập tức chỉ vào Thạch Sùng bên cạnh giới thiệu: “Diệp cô nương, Cố huynh đệ, giới thiệu với hai người một chút, vị này chính là Thạch Sùng Thạch đại ca, ở thành phố cũng là nhân vật có uy tín danh dự. Hắn nghe nói hai người ở đây, nói muốn tới chào hỏi một cái.”

Thạch Sùng cười vươn tay: “Diệp cô nương, Cố lão đệ, đã sớm nghe Lão Vưu nhắc tới hai người. Này không gặp mặt không biết, vừa gặp mặt thật đúng là giật mình, hai vị đều trẻ tuổi như thế, thật đúng là tuổi trẻ tài cao a.”

Vưu Lợi Dân trước đó không nói nhiều về Cố Kiêu - người cung cấp hàng trước mặt Thạch Sùng, Thạch Sùng thật ra không biết hai người đều trẻ tuổi như vậy.

Diệp Ninh không nghĩ tới Thạch Sùng sẽ tìm tới tận đây, bất quá cô vẫn đứng lên, hào phóng vươn tay bắt tay Thạch Sùng: “Thạch ca, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

Thạch Sùng cười nói: “Lá Con cô gọi như vậy, tôi cảm giác mình đều trẻ ra vài tuổi.”

Thạch Sùng mục tiêu rõ ràng, nói đùa xong lại mở miệng khen tặng: “Tôi trước đó liền rất hâm mộ Lão Vưu có thể quen biết Diệp cô nương cùng Cố huynh đệ, lấy được nguồn hàng tốt như vậy. Hôm nay coi như có cơ hội làm quen với hai người.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.