Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 240: Thanh Toán Sòng Phẳng

Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:26

Đối với việc này Diệp Ninh cũng có chuyện để nói. Bởi vì cô mua xe một lần nhiều, nhân viên chăm sóc khách hàng còn hỏi thêm một câu cô mua nhiều xe kiểu cũ như vậy làm gì.

Lúc ấy Diệp Ninh cũng bịa một lý do là quay phim ngắn niên đại cần dùng để lừa gạt cho qua.

Sợ làm chậm trễ việc sử dụng của Diệp Ninh, xưởng chẳng những gửi hàng nhanh mà còn tặng vài bình dầu bôi trơn lớn. Trước khi tới đây, Diệp Vệ Minh nhàn rỗi không có việc gì đã tra dầu cho từng chiếc xe một lần, có thể không trơn tru sao.

Vưu Lợi Dân thực hài lòng với giá cả của những chiếc xe đạp này. Hắn tính toán trong lòng, quay đầu lại chính mình giữ lại năm chiếc, sau đó đem số còn lại bán hết cho Thạch Sùng.

Xem xong hàng, Vưu Lợi Dân trở về tiếp tục thương lượng với Diệp Ninh: “Xe đạp này chất lượng thực không tồi, tôi cũng không nói những lời sáo rỗng, một chiếc trả cô một trăm tư thế nào?”

Diệp Ninh khẽ nhíu mày: “Đồng hồ trước kia đều có thể bán gần một trăm tệ, xe đạp này mới một trăm tư sao?”

Vưu Lợi Dân vội vàng giải thích: “Đồng hồ tuy rằng nhỏ nhưng bên trong đều là linh kiện tinh vi. Xe đạp này dùng nhiều vật liệu nhưng độ khó chế tạo thấp, hai món đồ này trên thị trường giá cả vốn dĩ cũng không chênh lệch nhiều.”

Vốn dĩ đối với giá xe đạp không quá hài lòng, Diệp Ninh nghĩ lại, những chiếc đồng hồ trước kia cô còn mua gần một ngàn tệ, xe đạp này chỉ tốn một nửa giá đồng hồ lại có thể kiếm thêm mấy chục tệ, đảo cũng có lời: “Được, cứ theo giá anh nói đi.”

Hai bên chốt xong giá cả, Vưu Lợi Dân cúi đầu gảy bàn tính lia lịa: “Quần áo 24 vạn, xe đạp hai ngàn tám, nho ba ngàn sáu, dưa hấu ba ngàn, thịt heo hai trăm ba...”

“Kém hơn một trăm là đủ 24 vạn 9000, tôi làm tròn cho cô, tính là 24 vạn 9000 đồng tiền, cô xem con số này không sai chứ?”

Diệp Ninh không chút hoang mang gật gật đầu: “Không sai, là con số này.”

Xác định xong mức tiền hàng, Vưu Lợi Dân lại giải thích: “Lần này Thôi tiên sinh đưa đều là tiền mặt...”

Sợ Diệp Ninh không hài lòng, nói xong Vưu Lợi Dân lại chạy nhanh bổ sung: “Nhưng trong tay tôi còn có một ít vàng, nếu cô muốn, tôi có thể về nhà lấy tới.”

Vàng tuy tốt nhưng hiện tại trong tay Diệp Ninh đã có không ít dự trữ, thứ này bán nhiều lần vốn dĩ dễ dàng rước họa vào thân, hơn nữa cô còn muốn làm chút chuyện ở bên này, lúc này đảo cũng không còn chấp nhất với vàng: “Tiền mặt cũng được.”

Thấy Diệp Ninh dễ nói chuyện như thế, Vưu Lợi Dân lại vội vàng nói: “Bên này còn phải chờ Thạch ca bốc hàng, khoản tiền này lát nữa tôi đưa cho cô được không? Hoặc là cô muốn gấp thì tôi lúc này về lấy vali tiền cũng được.”

Diệp Ninh ngẩng đầu nhìn sắc trời, vừa qua giữa trưa, bèn thập phần săn sóc vẫy vẫy tay: “Không có việc gì, thời gian còn sớm, anh cứ làm việc trước đi, chờ anh xong việc đưa cho tôi cũng được.”

Diệp Ninh không phải người không hiểu chuyện, biết lát nữa Vưu Lợi Dân muốn bàn chuyện làm ăn với Thạch Sùng, cũng không muốn cứ mãi ở chỗ này.

Diệp Ninh định cùng Cố Kiêu đi dạo phố một chút, nhưng vừa mới chuẩn bị đi gọi người liền ý thức được vấn đề, lại thay đổi bước chân quay lại nhìn Vưu Lợi Dân: “Đúng rồi, anh có phiếu gạo cùng phiếu thực phẩm phụ không? Tôi muốn đi mua chút đồ nhưng quên mang theo.”

Vưu Lợi Dân nghe vậy đầu tiên là ngẩn người, sau đó lập tức phục hồi tinh thần, vội vàng từ túi quần sờ ra một nắm tiền cùng phiếu.

Hắn hôm qua đi thành phố liền nhét vào túi vài tấm phiếu gạo, bữa tối là Thạch Sùng lo liệu, lúc này vừa lúc phái thượng công dụng.

Diệp Ninh buổi sáng vội vàng vận chuyển hàng, xác thật không lo lắng mang tiền. Nghĩ đến bánh trung thu mình tặng trước đó, cô cũng không khách khí với Vưu Lợi Dân, đem tiền cùng phiếu nhét vào túi xong liền đi tìm Cố Kiêu.

Cố Kiêu vốn đang phải ứng phó với những câu hỏi liên tiếp của Thạch Sùng, nghe Diệp Ninh gọi mình đi ra ngoài mua đồ, hắn lập tức đứng dậy.

Ném lại một câu "tôi có việc đi trước", Cố Kiêu liền sải bước chạy về phía Diệp Ninh.

Nhìn bóng dáng hai người rời đi, Thạch Sùng nửa ngày không hỏi ra được tin tức hữu dụng gì cúi đầu trầm tư một lát, sau đó không mấy tin tưởng nhìn về phía Vưu Lợi Dân vừa bước vào: “Tiểu t.ử chú vừa rồi không phải ở bên ngoài nói xấu tôi đấy chứ? Đang yên đang lành sao hai người kia đều đi rồi?”

Không trách Thạch Sùng đa nghi, mà là hắn đổi vị trí tự hỏi một chút, nếu là người khác muốn đào góc tường của hắn, kia hắn khẳng định sẽ hảo hảo giáo huấn đối phương một trận.

Vưu Lợi Dân nhưng không có cái gan đi đắc tội Thạch Sùng - "thổ hoàng đế" thành phố Sơn này.

Trước mặt Diệp Ninh, hắn càng là nửa chữ không tốt về Thạch Sùng cũng chưa nói. Rốt cuộc người này làm buôn bán nhất quán cường thế, thuộc hạ càng là nuôi một đám tay đ.ấ.m, những người đó cùng đám Cốc Tam dưới tay hắn không giống nhau, rất nhiều nhân thủ đều là từng thấy m.á.u.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.