Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 287: Kế Hoạch Học Lái Xe
Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:45
Thật ra Diệp Ninh đang nhìn đứa bé dùng m.ô.n.g chặn cá dưới ao rất vui vẻ, còn chưa muốn đi lắm, nhưng việc chính quan trọng hơn nên cô đành lưu luyến rời đi theo sau Cố Kiêu.
Cố Linh muốn ở lại chờ chia cá, cô bé đối với đồ ăn luôn rất kiên trì. Cố Kiêu gọi không được đành thỏa hiệp: “Được rồi, vậy em ở đây canh chừng cho kỹ, lát nữa xách hai con cá trắm cỏ về, trưa nay chúng ta ăn.”
Chờ hai người đi xa đám đông một chút, không đợi Cố Kiêu hỏi, Diệp Ninh liền chủ động nói ra mục đích: “Tôi mua một chiếc xe tải lớn, Vưu Lợi Dân cũng mua, anh ấy tìm người tới dạy tôi và đàn em lái xe. Tôi muốn anh cũng học cùng, sau này nếu tôi không ở trấn Nhạc Dương, mà vườn trái cây và trại chăn nuôi có hàng cần chuyển thì anh cũng có thể giúp tôi lo liệu.”
Cố Kiêu nghe vậy mắt sáng rực lên. Ở thời đại này, tài xế xe tải là nghề nghiệp đỉnh của ch.óp, có người dạy lái xe càng là chuyện cầu còn không được. Tuy nhiên Cố Kiêu không đồng ý ngay mà do dự hỏi: “Tôi được không? Nghe nói lái xe khó lắm…”
Diệp Ninh không cho là đúng, xua tay: “Có thầy chuyên nghiệp dạy, anh thông minh như vậy chắc chắn học là biết ngay! Hơn nữa đây cũng là vì vườn trái cây của chúng ta, sau này được mùa, trái cây trong vườn kiểu gì cũng phải dùng xe chở ra ngoài.”
Diệp Ninh biết mình không thể ngày nào cũng ở đây canh chừng, nên sau khi vườn trái cây làm xong còn phải nhờ Cố Kiêu giúp quản lý. Nhưng cô cũng sẽ không để anh làm không công, sẽ cung cấp miễn phí giống nho cho năm mẫu đất của anh.
Cố Kiêu nghe ra sự tin tưởng trong lời nói của Diệp Ninh, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y, gật đầu thật mạnh: “Được! Tôi học!”
Diệp Ninh cười vui vẻ: “Thế mới đúng chứ! Người ta nói rồi, kỹ nhiều không áp thân (biết nhiều nghề không nặng người), anh còn trẻ, học thêm chút gì đó tóm lại không có hại.”
Khi hai người về đến sân nhà họ Cố, Chu Thuận Đệ đang đun nước nóng làm lông gà.
Thấy Diệp Ninh đi theo cháu trai về, bà vội lau tay ướt vào tạp dề: “A Kiêu, cháu rót nước cho Lá con đi, bà làm thịt con gà này, trưa nay chúng ta hầm nấm, cháu chẳng bảo Lá con thích ăn nấm trong núi sao.”
Diệp Ninh có chút ngạc nhiên, không ngờ Cố Kiêu nhìn trầm mặc ít nói thế mà còn kể với người nhà cô thích ăn gì.
Diệp Ninh cười nói: “Bà Chu, cháu không kén ăn đâu ạ, ăn gì cũng được.”
Chu Thuận Đệ nghe vậy cười không khép được miệng: “Được, cháu tìm A Kiêu có việc bàn đúng không, nhà chính ánh sáng tốt, hai đứa vào đó ngồi từ từ bàn bạc.”
Diệp Ninh xua tay: “Không phải chuyện gì quan trọng lắm đâu ạ, chỉ là cháu muốn Cố Kiêu lên trấn học lái xe tải, trên đường về chúng cháu đã bàn xong rồi.”
Chu Thuận Đệ vừa nghe lời này liền kích động: “Lái xe tốt a!”
Với thế hệ trước như bà, tài xế xe tải là nghề nghiệp cực tốt. Hiện tại có thể làm tài xế, dù chỉ là chạy xe đường dài tiện thể mang chút đồ về bán cũng đủ cho cả nhà cơm no rượu say.
Mấy hôm trước Cố Kiêu mua đất tiêu hết tiền tiết kiệm trong nhà, tuy mấy năm nay bà quen khổ rồi nhưng trong nhà không có tiền, trong lòng luôn không yên tâm.
Lúc này cháu trai có thể có nghề nghiệp vững chắc, với Chu Thuận Đệ mà nói quả là chuyện tốt không gì bằng.
Diệp Ninh thấy bà cụ rõ ràng hiểu lầm ý mình, tưởng cô bỏ tiền thuê Cố Kiêu lái xe, nhưng nhìn bà vui vẻ như vậy cô cũng không giải thích nhiều.
Nếu Chu Thuận Đệ không yên tâm, Diệp Ninh cũng sẵn lòng trả Cố Kiêu một khoản lương tài xế.
Lúc này lương bình quân của người dân vốn không cao. Theo lời Hà Ái Quân, hắn lái xe cho xưởng dệt, một tháng mệt c.h.ế.t mệt sống cũng chỉ được 38 đồng.
Vưu Lợi Dân vì mời hắn dạy lái xe, chẳng những tặng t.h.u.ố.c ngon rượu quý mà còn trả 100 đồng học phí.
Hà Ái Quân nhận tiền cũng tận tâm, bình thường đám Cốc Tam tiếp thu chậm, hắn cũng kiên nhẫn dạy từ từ.
Chu Thuận Đệ là bà cụ rất nhiệt tình, trưa hôm đó canh gà hầm nấm nấu bếp củi, dù chỉ thả chút muối hương vị cũng rất tuyệt, Diệp Ninh ăn liền hai bát lớn.
