Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 512: Thu Mua Tấp Nập
Cập nhật lúc: 16/01/2026 01:02
Nhà nông muốn kiếm chút tiền đâu có dễ, bình thường rảnh rỗi cũng sẽ lên núi nhặt nấm, bất quá thôn bọn họ cách xa thành phố, mọi người nhặt nấm đều bán cho Cung Tiêu Xã. Nấm tươi lúc đắt nhất cũng chỉ ba hào một cân, hiện tại cái thứ khăn che mặt khuẩn mà mọi người đều không thích nhặt này một cân có thể bán được bốn hào, vậy còn gì phải nói nữa, tự nhiên là muốn thừa dịp những người khác trong thôn chưa nhận được tin tức, tranh thủ nhặt nhiều một ít mang về.
Nhưng mà Tề Hằng tới chuyến này vốn dĩ chính là vì thu nấm, tin tức nấm báo mưa có thể bán ra tiền cũng không giấu được mọi người bao lâu. Chỉ một bữa cơm sáng, những người nên biết trong thôn đều đã biết.
Càng đừng nói ăn cơm sáng xong, Tề Hằng còn cố ý cưỡi xe máy đi lượn khắp các thôn lân cận, lần này thật sự là người làng trên xóm dưới đều chạy lên núi tìm nấm báo mưa.
Tề Hằng đối với phẩm tướng có yêu cầu, rất nhiều người nhìn nấm báo mưa mới mọc còn nhỏ, liền nghĩ nuôi thêm một chút, chờ váy nở rồi hẵng hái. Kết quả chờ mấy tiếng sau quay lại thì nấm báo mưa mình ngắm trước đã bị người đến sau hái mất rồi.
Vì để mình có thể nhặt nhiều nấm hơn, mọi người cũng nghĩ hết biện pháp, có người dùng lá trúc và vỏ măng làm ngụy trang che trứng nấm lại, cũng có người đào cả rễ con mang về nhà trồng trong sân canh giữ.
Cùng ngày chạng vạng, trong sân nhà Tưởng Tân Hoa liền chen đầy người tới bán nấm báo mưa, có người cùng thôn, còn có người thôn khác.
Tề Hằng cũng không chê nấm tươi khó xử lý, chỉ cần là bỏ mũ nấm đi, hắn đều chiếu đơn toàn thu.
Ban đầu còn có người không hài lòng với hành vi lật mũ nấm ném đi của Tề Hằng, rốt cuộc nấm báo mưa thứ này, cũng chỉ có mũ nấm là nặng một chút.
Bất quá Tề Hằng cũng không chiều những người này, trực tiếp tức giận nói: “Cái khăn che mặt khuẩn này chính là mũ nấm hôi nhất, các người nếu đau lòng thì tự mình nhặt về xào ăn, dù sao người khác sẽ không nguyện ý bỏ vài hào mua thứ này về ăn đâu.”
Các thôn dân người nhìn ta, ta nhìn người, ai cũng không dám lải nhải nữa.
Mắt thấy thời gian cũng không còn sớm, thấy mọi người đều không có ý kiến, Tề Hằng đứng ở giữa sân, vung tay lên, bảo hai đứa em họ giúp hắn cân và ghi số.
Hai bà mợ của Tề Hằng cũng không nhàn rỗi, chờ nấm của mấy đứa con trai được khen ngợi xong, các bà liền cẩn thận đem nấm báo mưa đặt lên mành trúc phơi.
Nấm báo mưa rất kiều quý, có một số người buổi sáng nhặt nấm về nhà không có thời gian đưa đến nhà họ Tưởng bán, cũng tự mình phơi ở nhà trước. Trải qua một ngày tuy rằng chưa khô hẳn nhưng cũng nhẹ đi không ít, bọn họ tiếc rẻ không muốn bán theo giá thực phẩm tươi sống, liền nghĩ ở nhà phơi thêm một ngày, quay đầu lại bán nấm khô.
Tề Hằng trong tay nắm c.h.ặ.t một xấp tiền lẻ hắn ban ngày mới vừa đi công xã đổi, canh giữ ở bên cạnh hai đứa em họ. Bọn họ bên này vừa cân xong, hắn liền nhanh nhẹn đưa tiền: “Năm cân ba lạng, tôi tính xem nào, tôi nên đưa cho bác hai đồng một hào hai xu đúng không!”
Đưa số tiền đã đếm xong cho ông chú trước mặt, Tề Hằng trực tiếp vung tay lên, ý bảo người tiếp theo cầm nấm lên cân: “Oa, mười hai cân tám lạng, bà ơi bà cũng nhặt không ít nha, chỉ kém bà ngoại cháu một chút thôi. Đây là năm đồng một hào hai xu, bà thu cẩn thận nhé.”
Vương Hoa Quế vốn dĩ ở một bên giúp nhóm lửa, nấm báo mưa này không để qua đêm được, thu nhiều nấm tươi như vậy chỉ có thể nhóm lửa sấy bán khô trước, chỉ có như vậy mới để được lâu. Nghe được cháu ngoại khen mình, bà đắc ý hất đầu lên.
Là người biết tin tức đầu tiên, nhà ông ngoại Tề Hằng không thể nghi ngờ là hôm nay thu hoạch nhiều nhất. Vương Quế Hương cùng con dâu cháu trai đồng thời xuất động, chưa đến nửa ngày đã nhặt được hơn 60 cân nấm tươi, sáng sớm đã theo yêu cầu của Tề Hằng đem phơi.
Nếu không phải Tề Hằng đêm qua tới mua thịt, sớm tại lúc hai mươi mấy đồng vừa tới tay, Vương Hoa Quế đã muốn thét to đi lên phố mua thịt rồi.
Người vây trong sân chờ bán hàng thu hoạch có nhiều có ít, nhiều thì mười đồng tám đồng, ít thì một hai hào. Tề Hằng cũng không chê, gặp được loại trẻ con chỉ tìm được mấy cây nấm tươi liền chạy tới bán, hắn cầm tay ước lượng tùy tiện, ít nhất đều sẽ cho một hào, chính là để làm đám nhóc ngày mai có động lực tiếp tục lên núi nhặt nấm cho hắn.
Chờ thu hết nấm báo mưa của tất cả mọi người tới bán, Tề Hằng cùng người nhà họ Tưởng lại sấy nấm đến tận nửa đêm. Bất quá chuyện có thể kiếm tiền này mọi người đều không cảm thấy mệt, rốt cuộc Tề Hằng nói, không để bọn họ làm không công, quay đầu lại kiếm được tiền cũng sẽ phát tiền công cho bọn họ.
