Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 548: Chiến Lược Bán Hàng Và Những Vị Khách Sành Sỏi
Cập nhật lúc: 16/01/2026 01:07
Vưu Lợi Dân vác một bao tải quần áo tới muộn hơn Cố Kiêu một chút. Hắn không biết chuyện vừa xảy ra giữa hai người, thả bao tải trên vai xuống đất, nâng tay lau mồ hôi trên trán, thở hồng hộc nói: “Tạm thời cứ thế này đã, bốn bao này chắc đủ bán một lúc chứ?”
Diệp Ninh gật đầu, vẻ mặt cảm kích chỉ vào chỗ nước ngọt bên phía Trịnh Lão Thất: “Chắc là đủ rồi ạ. Làm phiền anh quá, anh nghỉ một lát uống chút nước đi.”
Vưu Lợi Dân không để bụng xua tay: “Hầy, quan hệ chúng ta thế nào, đâu cần khách sáo như vậy. Nước ngọt anh không uống đâu, anh phải về cửa hàng xem sao. Chờ bán hết mấy bao này, em bảo Lão Thất bọn họ giúp em dọn dẹp.”
Nói xong Vưu Lợi Dân còn không quên cao giọng dặn dò Trịnh Lão Thất: “Lão Thất, lát nữa bên Diệp T.ử có chuyện gì, các cậu giúp đỡ một chút nhé.”
Diệp Ninh bọn họ đang nói chuyện, bên kia lại có khách hàng ôm quần áo đã chọn xong gian nan chen ra khỏi đám đông chuẩn bị tính tiền: “Bà chủ, tôi lấy sáu cái này.”
Không cần Diệp Ninh sắp xếp, Cố Kiêu thấy thế liền trực tiếp mở túi nilon ra tiến lên tiếp đón khách.
Có Cố Kiêu giúp đỡ, hắn phụ trách kiểm hàng đóng gói, Diệp Ninh đeo túi xách đi theo phía sau thu tiền, hai người phối hợp, tốc độ lập tức được đẩy nhanh.
Chiến lược marketing của Diệp Ninh rất hiệu quả. Mọi người cứ nghĩ đến việc mua ba cái quần áo là rẻ được mười đồng, đại bộ phận đều chọn mua ba cái, có người còn mua sáu cái.
Chỉ có những người thật sự túng thiếu, chọn xong quần áo cũng không tính tiền ngay mà đứng một bên quan sát người khác. Gặp được người cũng chỉ chọn một hai cái rồi vẻ mặt khó xử, các bà các cô liền tự mình đi lên bắt chuyện, hai người cùng nhau gom đủ ba cái, mười đồng tiết kiệm được lại chia nhau, đúng là tính toán tỉ mỉ khắc sâu vào trong xương tủy.
Đồ bò nặng cân, lúc Mã Ngọc Thư chọn hàng cũng không lấy bao nhiêu. Chờ mọi người bới tung đống quần áo lên cũng khó tìm được một cái áo bò nào nữa, liền có người nhìn hai bao tải chưa mở sau quầy nói: “Bà chủ, đống này chọn hết được rồi, cô đổ thêm bao mới cho mọi người chọn đi.”
Diệp Ninh đâu có ngốc. Hai bao tải quần áo chừng bốn năm trăm cái, cô bên này mới bán được mấy chục cái, đâu ra chuyện không chọn được nữa.
Tuy rằng bán đồ bò với giá 50 đồng ba cái cũng có lãi, nhưng Diệp Ninh biết rõ làm ăn không thể làm như vậy. Đồ bò tương đương với mánh lới hút khách của lô hàng này, nếu để mọi người chọn hết ngay một lúc, thì số quần áo còn lại sẽ rất khó bán.
Diệp Ninh cười nói: “Chị gái à, buôn bán đâu có làm thế được. Trên quầy còn nhiều quần áo thế kia, chị chịu khó chọn kỹ chút, chắc chắn có cái chị thích.”
Mục đích không đạt được, đối phương thất vọng nhưng cũng không quá tức giận. Rốt cuộc giá của Diệp Ninh đã thấp như vậy, xác thật không có gì để chỉ trích. Cuối cùng chị ta chỉ có thể bới từ đống quần áo ra một chiếc quần tây phẳng phiu cho chồng.
Chiếc quần này nhìn chẳng khác gì mới tinh, chị ta về nhà dù có nói là mua bốn năm chục đồng, gã đàn ông ngốc nghếch nhà chị ta cũng sẽ không nghi ngờ nửa điểm.
Ứng phó xong chị gái kia, Diệp Ninh bên này còn chưa kịp thở phào, lại có người xách một bộ quần áo ồn ào lên: “Này bà chủ, cô bán váy áo người lớn 20 đồng một cái thì thôi đi, quần áo trẻ con thế này cô cũng bán đắt như vậy à? Chỗ này tốn được bao nhiêu vải đâu, đừng nói cũ, cho dù là mới cũng không đáng giá này chứ.”
Diệp Ninh nhìn kỹ, trong tay đối phương xách là một chiếc váy liền áo bé gái in hình hoa hướng dương.
Lô hàng này của Diệp Ninh vốn dĩ nhập theo cân, trọng lượng quần áo bản thân nó vốn nên được cân nhắc, cho nên cô cũng cực kỳ dễ nói chuyện, sửa lời: “Sao có thể chứ! Như cái váy trên tay chị, chị trả 10 đồng một cái, mua năm cái tặng một cái. Nếu là áo hoặc quần rời thì 6 đồng một cái, cũng là mua năm tặng một.”
Đại tỷ nghe vậy nhíu mày: “Giá này thì không đắt, nhưng nhà tôi chỉ có hai đứa con, một lần đâu mua được nhiều như vậy. Thế này đi, một trăm đồng, tôi mua ba bộ quần áo người lớn, lại lấy thêm ba cái váy trẻ con, ba cái áo, ba cái quần được không?”
“Đại tỷ chị cũng thật biết tính toán.” Diệp Ninh cúi đầu nhẩm tính nhanh trong lòng, liền biết vị đại tỷ trước mắt đang chơi chiêu với mình. Vốn dĩ mua năm cái váy giá bán lẻ 10 đồng mới được tặng, bị đối phương nói một hồi liền biến thành 12 đồng một bộ quần áo bé trai.
