Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 551: Món Quà Tặng Kèm

Cập nhật lúc: 16/01/2026 02:06

Còn trong sân, trừ nồi niêu xoong chảo trong bếp ra, thứ đáng giá một chút chính là cái lu nước lớn tráng men xanh nuôi cá phong thủy kia.

Phòng để quần áo hôm qua đã được quét tước, hơn nữa nền phòng cũng lát gạch xanh, nói không nhiễm một hạt bụi cũng không quá.

Để đỡ việc, Cố Kiêu làm y như buổi sáng ở chợ bán sỉ, trực tiếp lôi mười mấy bao tải quần áo ra, đổ toàn bộ xuống khoảng đất trống trong phòng.

5000 kiện quần áo, Cố Kiêu vốn không định để Mã tỷ từng cái chọn lựa. Dựa theo ý hắn, trực tiếp lôi mười mấy bao ra, sau đó đếm xem mỗi bao bao nhiêu cái, gom đủ 5000 cái là được.

Nhưng nghĩ tới việc Mã tỷ sau này có khả năng sẽ trở thành khách quen của xưởng may, Cố Kiêu lại thay đổi chủ ý, cực kỳ kiên nhẫn hô: “Chị cứ chọn quần áo trước đi, ưng cái nào thì chọn ra để sang một bên, lát nữa tôi sẽ giúp chị phân loại tính tiền.”

Váy liền áo, thời trang trẻ em, áo và quần rời không cùng một giá, không có cách nào tính tiền theo số lượng chung. Cố Kiêu nghĩ Diệp Ninh còn một mình trông hàng ở chợ, trong lòng còn muốn chọn xong 5000 cái quần áo nhanh hơn cả Mã tỷ.

Mã tỷ cũng biết 5000 cái số lượng không nhỏ, trong lúc nhất thời đều không rảnh lo tán gẫu với Cố Kiêu, trực tiếp cắm đầu vào núi quần áo trước mắt bới tìm.

5000 cái quần áo khẳng định không thể từng cái cẩn thận chọn lựa, Mã tỷ chỉ có thể chọn cái nào thuận mắt, chẳng mấy chốc sau lưng bà đã chất thành vài đống quần áo nhỏ phân loại.

Cố Kiêu cũng không nhàn rỗi, kéo bao tải tới bắt đầu phân loại kiểm kê số lượng, đếm xong váy đếm quần, gom đủ một bao liền lấy sổ tay và b.út ra ghi số lượng rồi bỏ vào trong bao để làm dấu.

Trải qua hơn một giờ bới chọn, Mã tỷ gom được hai ngàn chiếc váy liền áo nữ, một ngàn bộ áo và quần nam nữ, một ngàn bộ váy bé gái, một ngàn bộ quần áo bé trai.

Nguyên bản nói tốt 5000 kiện quần áo, giờ biến thành 7000 kiện.

Cố Kiêu cầm máy tính vừa tính sổ vừa cười nói: “Chị mua đồ trẻ em cũng thật không ít nha.”

Mã tỷ cũng cười giải thích: “Cái xó xỉnh chỗ bọn chị đều cưng chiều trẻ con, chịu chi tiền mua đồ ăn mặc cho con cái, chị mua nhiều quần áo trẻ con chút khẳng định không sai được.”

“Tôi tính xong rồi, 7000 kiện quần áo này tổng giá trị là 8 vạn 4 ngàn 300 đồng.” Có tiền lệ Vưu Lợi Dân được bớt 7000 đồng số lẻ phía trước, người ta Mã Ngọc Thư lại một hơi mua 7000 kiện quần áo, Cố Kiêu đã không còn mặt mũi nào chỉ bớt 300 đồng, nhưng lại tiếc không nỡ bớt sạch 4300 đồng.

Cuối cùng Cố Kiêu thấy trong đó có một bao quần áo chỉ đầy hơn phân nửa, hắn linh quang chợt lóe, lại từ đống quần áo Mã tỷ chưa chọn ôm hai đống lớn nhét đầy vào cho bà: “Chỗ quần áo này coi như hàng tặng kèm của chúng tôi, chị đưa tôi 8 vạn 4 là được.”

Cố Kiêu tính toán trong lòng, mình đi hai chuyến này nhiều nhất cũng chỉ nhét thêm hơn 100 cái quần áo, dựa theo giá mua hiện tại cũng chỉ hơn một ngàn đồng, cộng thêm bớt 300 đồng tiền mặt, một lần ưu đãi gần hai ngàn đồng, bên ngoài cũng coi như nói được.

“Được thôi, cậu đi cùng chị đi lấy tiền, xong rồi còn phải phiền cậu giúp chị chở đống quần áo này về chỗ trọ.”

Mã tỷ tự nhiên nhìn ra tâm tư nhỏ của Cố Kiêu, bất quá quần áo của Diệp Ninh vốn dĩ bán đã rẻ, bà cũng không cảm thấy đối phương có thể lập tức nỡ bớt cho mình hơn 4000 đồng, hơn nữa về sau Cố Kiêu lại cho thêm không ít quần áo, cho nên đối với kết quả này, trong lòng bà vẫn rất có thể tiếp nhận.

Cố Kiêu gật đầu. Nguyên bản hắn tưởng mười mấy bao quần áo này chỉ có thể tự mình khiêng lên xe, không ngờ Mã tỷ sức lực cũng không nhỏ, bao quần áo nặng 180 cân, bà cũng vẻ mặt thoải mái khiêng lên được.

Chú ý tới ánh mắt kinh ngạc cảm thán của Cố Kiêu, Mã tỷ lơ đễnh vẫy tay nói: “Chị đây từ nhỏ sức lực đã lớn, bằng không mấy năm trước cũng không thể làm công nhân tạm thời ở mỏ than. Trước kia chị vác than đá còn không kém gì đám đàn ông trong xưởng, chút việc này tốn sức gì đâu, sức lực này còn kém xa trước kia đấy.”

Cố Kiêu nghe vậy không khỏi mở to hai mắt. Với tiêu chuẩn hiện tại của đối phương thế mà vẫn là không bằng trước kia? Vậy thời kỳ đỉnh cao bà ấy chẳng phải là đại lực sĩ sao?

Tóm lại mặc kệ Cố Kiêu trong lòng kinh ngạc cảm thán thế nào, cuối cùng mười mấy bao quần áo cũng thuận lợi được dọn lên xe.

Sau đó Cố Kiêu quen cửa quen nẻo dẫn Mã tỷ tới Quỹ tiết kiệm mà Vưu Lợi Dân đưa bọn họ đi buổi sáng. Trải qua nửa giờ chờ đợi, hắn nhận được ba túi tiền mặt đầy ắp.

Cố Kiêu giữ lại 4000 đồng làm tiền dự phòng, 8 vạn đồng còn lại tất cả đều gửi vào sổ tiết kiệm mới làm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.