Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 61: Gà Hun Khói Và Bí Mật Trong Hốc Cây
Cập nhật lúc: 15/01/2026 03:47
Đối với chuyện này, Vưu Lợi Dân trực tiếp xua tay: “Không thành vấn đề, đám anh em dưới trướng ta đều là người chịu khó, mặc kệ cậu có bao nhiêu hàng, bọn họ đều có thể đưa vào thành phố.”
Cố Kiêu cười gật đầu: “Vậy chiều mai, vẫn ở chỗ cũ chúng ta giao dịch lần trước, tôi sẽ mang cúc áo và ga trải giường tới.”
Vưu Lợi Dân vươn tay vỗ vỗ vai Cố Kiêu: “Được, vậy 3 giờ chiều mai, không gặp không về.”
Cố Kiêu cũng giơ tay đáp lễ hai cái: “Không thành vấn đề, số lượng ga trải giường của tôi cũng không ít đâu, lão ca nhớ chuẩn bị đủ vàng đấy.”
Vưu Lợi Dân thu tay lại, khóe miệng gợi lên một nụ cười nhàn nhạt: “Yên tâm, biết cậu thích cái này, ta ở thành phố thu gom được rất nhiều, bao đủ!”
Hai bên đều cảm thấy gặp được đối tượng hợp tác biết điều như vậy quả thực quá khó được, hai người nhìn nhau, đều nhịn không được cười ra tiếng.
Thời gian không còn sớm, Cố Kiêu vội vã trở về vận chuyển chăn bông, cũng không trì hoãn thêm, lập tức đứng dậy cáo từ.
Thấy Cố Kiêu muốn đi, Vưu Lợi Dân chạy nhanh vào phòng bếp xách một con gà ra: “Đây là gà hun khói ta mua từ thành phố về, không đáng giá mấy đồng, lão đệ cầm về nếm thử hương vị.”
Một con gà hun khói giá trị không ít tiền, Cố Kiêu vốn định từ chối, nhưng nề hà Vưu Lợi Dân quyết tâm muốn cho, hắn cũng không tiện bác bỏ mặt mũi của đối phương, cuối cùng chỉ có thể nhận lấy món quà nghe mùi đã thấy thơm nức mũi này.
Ra khỏi thành, Cố Kiêu làm theo lệ cũ, đem sọt đồ vật giấu vào hốc cây trước, sợ bị người lên núi phát hiện, hắn còn làm không ít ngụy trang che lấp.
Cũng may mấy thứ này chỉ để ở chỗ này một ngày, bằng không hắn thật đúng là không yên tâm.
Lúc rời đi, Cố Kiêu không khỏi thầm cân nhắc trong lòng: Có phải hay không nên đào một cái hố to ở gần đây?
Trong lòng nghĩ sự tình cũng không làm chậm bước chân của Cố Kiêu, chờ hắn cõng chăn bông cùng chăn ga trở lại trong thôn, trời đã tối đen.
Thời buổi này buổi tối chẳng có hoạt động giải trí gì, mọi người chạng vạng ăn cơm xong, trời tối là lên giường đi ngủ.
Nếu là ở trong thành, nhà nào điều kiện tốt buổi tối còn có thể mở đèn xem tiết mục TV, nhưng Đại đội Ngưu Thảo Loan làm gì có nhà nào mua nổi TV, thế nên khi Cố Kiêu nửa đêm vào thôn, một người cũng không bị kinh động.
Nếu là ở đời sau, có lẽ còn có tiếng ch.ó sủa, nhưng hiện tại người đều ăn không đủ no, cũng chẳng mấy ai bỏ được lương thực ra nuôi ch.ó. Ngay cả những con ch.ó săn có thể vào núi giúp thợ săn bắt con mồi trước kia, cũng đã bị ăn đến mức gần như tuyệt chủng trong mấy năm mất mùa đói kém.
Toàn bộ Đại đội Ngưu Thảo Loan, người duy nhất biết Cố Kiêu về muộn cũng chỉ có Chu Thuận Đệ và Cố Linh.
Cố Kiêu trong khoảng thời gian này đi sớm về trễ, cả ngày ở trên núi lắc lư, lại không mang về bao nhiêu rau dại nấm, Chu Thuận Đệ dù có chậm chạp đến đâu cũng đã nhận ra sự bất thường.
Ỷ vào việc mình đã làm quen mối buôn bán này, Cố Kiêu cũng không muốn để Chu Thuận Đệ cả ngày lo lắng đề phòng, dứt khoát đem ngọn nguồn sự việc một năm một mười nói rõ ràng.
Chu Thuận Đệ biết cháu trai đang thay người ta bán đồ vật, phản ứng đầu tiên lúc đó chính là bắt hắn thu tay lại không làm nữa.
Lại cứ ngặt nỗi đối phương đưa tới toàn thứ tốt hết đợt này đến đợt khác, nghe nói trả tiền công cũng hào phóng, từng việc từng việc cộng lại, làm cho cảm xúc mâu thuẫn của Chu Thuận Đệ cũng không còn lớn như vậy nữa.
Hiện tại Chu Thuận Đệ lo lắng thì vẫn lo lắng, nhưng nghĩ đến sữa bột, mì sợi trong nhà, rốt cuộc là “há miệng mắc quai”, thái độ của bà vừa dịu đi, Cố Kiêu liền có thể càng thêm buông tay chân mà làm.
Hôm nay cũng là như thế, Chu Thuận Đệ vốn dĩ nằm ở trên giường lo lắng cho đứa cháu trai chậm chạp chưa về, nghe được động tĩnh trong sân, bà vội vàng châm nến xuống giường.
Từ khi có lần bán vải kiếm được tiền, Cố gia đã không giống trước kia đến đèn dầu cũng tiếc không dám thắp. Lần trước Cố Kiêu một hơi mua mười cây nến ở Cung Tiêu Xã, chính là để người trong nhà buổi tối đi vệ sinh không cần phải sờ soạng.
Chu Thuận Đệ giơ ngọn nến ra cửa, lập tức đụng phải Cố Kiêu đang cõng một sọt đầy đồ vật.
Cố Kiêu dùng ga trải giường bọc ba cái chăn bông kín mít, Chu Thuận Đệ không biết bên trong là gì, nhìn cháu trai cõng một sọt lớn như vậy, đau lòng không thôi, không hề nghĩ ngợi liền vội vàng duỗi tay đi đỡ.
“Không cần đâu nội, bên trong là chăn bông, một chút cũng không nặng.” Cố Kiêu xoay người tránh đi một chút, dỡ sọt xuống trước khi Chu Thuận Đệ kịp chạm vào.
Chu Thuận Đệ trong lòng vốn đang rất kinh ngạc, chờ Cố Kiêu xốc lên lớp ga trải giường che bên ngoài, lộ ra chăn bông bên trong, giọng nói của bà cũng không khỏi run rẩy lên: “Bông này nhưng không dễ mua đâu, cháu mua ở đâu thế?”
Cố Kiêu tình hình thực tế khai báo: “Cháu nhờ người mua lần trước đấy ạ.”
Chu Thuận Đệ cẩn thận đưa tay sờ sờ chăn bông trước mắt, bông quá mềm mại, còn tay bà quanh năm lao động thô ráp như vỏ cây già, trực tiếp móc một túm bông nhỏ từ lớp lưới cố định ra.
