Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 630: Kế Hoạch Của Văn Xưởng Trưởng
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:30
“Người khác thì tôi không rõ, nhưng Văn Á Bình đã thả tin ra, nói hắn muốn nhận thầu nhà máy đường, đang tìm quan hệ chạy chọt đâu. Hắn cũng là kẻ không thấy thỏ không thả chim ưng, hôm nay cố ý gọi cô, tôi đoán thằng cha này là muốn hỏi vay tiền cô đấy.”
Diệp Ninh nghe vậy xoay ngược ngón tay chỉ vào mình: “Tìm tôi vay tiền? Nhưng tôi hôm nay mới vừa quen biết ông ta, nghĩ thế nào tôi cũng không có khả năng cho ông ta vay tiền chứ?”
Vưu Lợi Dân cười nói: “Tuy rằng hôm nay mới quen, nhưng không phải mọi người đều làm ăn ở cùng một chỗ sao? Hắn khả năng nghĩ cô là cô gái trẻ tuổi, da mặt mỏng, lỗ tai mềm, trước hết mời cô ăn cơm, quay đầu lại c.ắ.n người miệng mềm, lại nhờ người khác nói vào vài câu, cô khả năng liền nhả ra.”
Diệp Ninh cứng họng, nghĩ nghĩ chỉ có thể nói: “Vậy tối nay hay là tôi không đi nữa? Nhỡ đâu ông ta thật sự tìm tôi vay tiền, tôi không cho vay, chẳng phải là xé rách da mặt sao?”
“Không thể không đi.” Vưu Lợi Dân lắc đầu: “Cô không đi hắn cũng sẽ cảm thấy cô không nể mặt hắn. Hắn ở thành phố có chỗ dựa, không đến vạn bất đắc dĩ, vẫn là không nên đắc tội hắn thì hơn. Dù sao hiện tại cũng chỉ là suy đoán, cô nếu không yên tâm, buổi tối chúng ta cùng đi. Hắn nếu thật nhắc tới chuyện này, tôi sẽ giúp cô đ.á.n.h trống lảng trước, chúng ta tùy cơ ứng biến là được.”
Diệp Ninh không nghĩ tới chỉ là ăn bữa cơm chiều, phía sau còn có nhiều chuyện loanh quanh lòng vòng như vậy. Trải qua Vưu Lợi Dân phân tích một hồi, tâm trạng cô và Cố Kiêu đều trầm trọng hẳn lên.
Vưu Lợi Dân biết Diệp Ninh khó xử, cũng không nói thêm gì, thấy sắp đến giờ cơm liền đi ra ngoài mua vài món thức ăn mang về, chiêu đãi bọn họ một bữa tại nhà Đầu Chốc.
Diệp Ninh cùng Cố Kiêu tạm thời không có biện pháp thay Vưu Lợi Dân giải quyết vấn đề nhà ở, trong bữa tiệc cũng không dò hỏi chuyện bán nhà, chỉ khi nói đến Tề Phương cùng đứa bé trong bụng, cô nói quay đầu lại sẽ chuẩn bị cho đứa bé một ít quần áo mỏng nhẹ thoáng khí.
Hiện đại sức sản xuất cao, quần áo trẻ em cùng đồ chơi đa dạng chồng chất. Diệp Ninh chuẩn bị quay đầu lại chuẩn bị nhiều một chút quà tặng cho đứa con mới sinh của Vưu Lợi Dân, cũng coi như là bù đắp một chút sự áy náy vì cô đã giấu nghề với hắn.
Vưu Lợi Dân vui vẻ gật đầu nói: “Được a, mắt nhìn của cô tốt, quần áo cô mua chị dâu cô khẳng định sẽ thích.”
Bởi vì bữa tiệc buổi tối đã hẹn cùng đi, buổi chiều Diệp Ninh bọn họ cũng không rời đi. Tới cũng tới rồi, đơn giản liền ở nhà Đầu Chốc xem ké hai ba bộ phim.
Chạng vạng, khi Diệp Ninh bọn họ tới tiệm cơm mới phát hiện nhân mạch của Văn xưởng trưởng xác thật không tầm thường, ngay cả Lâu Ái Dân - người đứng đầu trấn Nhạc Dương cũng bị hắn mời được.
“Lâu trấn trưởng!” Sau khi chào hỏi Lâu Ái Dân, Diệp Ninh cùng Vưu Lợi Dân, Cố Kiêu phân biệt nhìn nhau một cái, liền biết bữa cơm hôm nay hẳn là không dễ ăn.
Lâu Ái Dân đối nhân xử thế đều mang theo vài phần thân cận, nhìn thấy ba người cũng không tự cao tự đại, cười ha hả chào hỏi: “Diệp xưởng trưởng, Vưu ông chủ, vị này là... Cố tiên sinh đúng không!”
Ở trấn Nhạc Dương, sự tồn tại của Cố Kiêu còn thấp hơn Diệp Ninh. Nếu không phải hắn trước đó cũng mua vài mẫu đất ở trấn đông, ngắn ngủi lộ mặt trước Lâu Ái Dân một lần, lúc này Lâu Ái Dân khả năng nghĩ nát óc cũng không nhớ nổi hắn.
Chào hỏi xong mấy người trước sau chân vào phòng bao. Nhìn trong phòng đã ngồi bảy tám người, Vưu Lợi Dân nhịn không được ghé vào tai Diệp Ninh nhỏ giọng nói thầm: “Vẫn là Văn xưởng trưởng mặt mũi lớn, người bận rộn trên trấn chúng ta đều bị hắn tìm đủ cả rồi.”
Nguyên bản Diệp Ninh còn thầm cầu nguyện Văn xưởng trưởng gọi mình tới không phải để vay tiền, kết quả mọi người ngồi xuống hàn huyên một phen, cơm cô mới vừa ăn hai miếng, cánh đàn ông một chén rượu cũng chưa uống xong, đối phương liền lật bài ngửa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
“Hôm nay gọi mọi người tới, là có một việc muốn da mặt dày phiền toái các vị một chút. Chẳng là mấy nhà máy trên trấn muốn nhận thầu ra ngoài sao, tôi cảm thấy hiệu quả và lợi ích của nhà máy đường không tồi, muốn nhận thầu xuống để làm cho tốt, nhưng phí nhận thầu nhà máy đường một năm phải đến năm vạn đồng, tôi thật sự là gom không đủ nhiều như vậy……”
Văn xưởng trưởng nói giống như hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, mọi người trong phòng bao đang ăn cơm nói chuyện phiếm nháy mắt liền an tĩnh lại.
Có thể nói chuyện vay tiền từ xưa đến nay vẫn luôn là một vấn đề khó khăn không nhỏ. Văn xưởng trưởng cũng biết yêu cầu mình đưa ra có chút mạo muội, bất quá hắn xác thật là không còn cách nào khác.
