Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 664: Cố Kiêu Trả Tiền
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:38
“Được.” Thời tiết quá nóng, Cố Kiêu xuống xe xong không quên đi đến bên cạnh Diệp Ninh, che chắn cô c.h.ặ.t chẽ dưới bóng râm của mình.
Bách Hóa Đại Lầu quả nhiên mát mẻ hơn bên ngoài một chút. So với lần trước Diệp Ninh bọn họ tới, lần này các quầy hàng bên trong dường như ít đi một chút.
Tuy nhiên, những thương hiệu tương đối nổi tiếng trong nước vẫn có thể tìm thấy ở đây.
Lần trước Diệp Ninh bọn họ tới, nhân viên bán hàng còn bản mặt ra, giống như ai thiếu nợ cô ta vậy. Lần này, nhân viên bán hàng tại các quầy khi khách hỏi thăm đã có thể nở nụ cười còn tính là nhiệt tình.
Diệp Ninh bọn họ mục tiêu rõ ràng, đi thẳng đến khu đồ điện gia dụng trên tầng hai. Trước mắt thời tiết này đúng là lúc quạt điện bán chạy nhất, ở tầng hai, quạt điện chiếm được quầy lớn nhất và vị trí dễ thấy nhất.
Diệp Ninh gần như không tốn chút công sức nào liền tìm được quầy bán quạt cây nhãn hiệu Tuyết Bay. Hiện tại đồ điện gia dụng nhỏ về tạo hình sẽ không thiết kế quá phức tạp, quạt điện cũng là thân máy màu xám bạc đơn giản nhất nhưng nhìn rất sang.
Diệp Ninh cũng không biết nên phân biệt quạt điện tốt xấu thế nào, chỉ có thể dựa theo kinh nghiệm mua quạt điện online trước kia, trực tiếp dùng tay nhấc thử.
Cuối cùng, quạt điện Tuyết Bay xách lên nặng nhất, Diệp Ninh lập tức chỉ vào cái quạt cây trước mặt nói: “Đồng chí, quạt điện này bán thế nào?”
Nhân viên bán hàng là một cô gái đeo kính, nghe vậy vội vàng trả lời: “Hai trăm một cái.”
Vốn dĩ nhân viên bán hàng còn định thể hiện kỹ năng chuyên nghiệp mới được huấn luyện, giới thiệu thật tốt cho Diệp Ninh về ưu điểm và các loại chức năng của chiếc quạt này, nhưng mà Diệp Ninh căn bản không cho cô ta cơ hội, nói thẳng: “Lấy ba cái.”
Khi lấy tiền từ trong túi ra, Diệp Ninh chỉ vào chiếc quạt điện đang dùng làm hàng trưng bày trước mặt bổ sung: “Muốn loại hoàn toàn mới, chưa khui thùng.”
Nhân viên bán hàng không ngờ Diệp Ninh ngay cả thử cũng không thử liền chốt luôn ba cái. Ngoài ý muốn rất nhiều, cô ta bán hàng thời gian dài như vậy, cũng hiếm khi gặp được một khách hàng hào phóng mua một hơi ba cái quạt điện, sợ cô hối hận, lập tức nhanh tay viết hóa đơn.
600 đồng tiền là một xấp dày cộp, cái kẹp dùng để chuyển tiền hàng và đơn đặt hàng treo trên quầy của Bách Hóa Đại Lầu cũng kẹp không hết.
Cô gái nhỏ viết xong đơn, do dự một lát, cuối cùng vẫn quay đầu gọi nhân viên bán hàng ở quầy bên cạnh trông giúp: “Chị Chu, chị trông giúp em một chút, em đưa hai vị khách này đi kho hàng lấy đồ.”
Quầy bên cạnh bán đài radio, chị Chu đứng ở quầy vươn cổ nhìn xấp tiền mặt trong tay đối phương, không nhịn được cảm thán: “Ái chà, đây là khách sộp nha. Đi đi, đi đi, chỗ này chị trông cho.”
Thấy Diệp Ninh nhấc chân định đi theo nhân viên bán hàng, Cố Kiêu vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Tôi đi lấy hàng là được, hiếm khi tới đây một lần, em xem thêm có muốn mua gì khác không.”
Nói xong lời này, tay Cố Kiêu đút trong túi quần co lại một chút, cuối cùng vẫn căng da đầu móc tiền trong túi ra nhét vào tay cô.
Dưới ánh mắt khó hiểu của Diệp Ninh, Cố Kiêu ném lại một câu “Có đồ gì thích thì cứ mua tùy ý” xong, liền đầu cũng không dám ngoảnh lại mà đi theo nhân viên bán hàng xuống kho.
Không vội không được a, của cải của Diệp Ninh dày hơn Cố Kiêu nhiều lắm, anh cũng biết đối phương không thiếu chút tiền ấy, nhưng vừa rồi lúc mua quạt điện, anh tính tiền chậm hơn đối phương một bước.
Lúc này đàn ông ít nhiều vẫn có chút chủ nghĩa đại nam t.ử. Trước kia thì không nói, hiện tại hai người đã xác nhận quan hệ, cùng nhau ra ngoài đi dạo, Cố Kiêu vô luận như thế nào đều không muốn để Diệp Ninh tự mình trả tiền. Dưới quy tắc hành xử như vậy, tuy rằng trong lòng ngượng ngùng, nhưng anh vẫn căng da đầu nói ra lời đó.
Diệp Ninh trong tay cầm một xấp tiền mặt thật dày, cũng ngẩn ra một lúc lâu mới hồi phục tinh thần.
Chị Chu ở bên cạnh cảm thấy lúc này bên miệng mình thật sự chỉ thiếu chút hạt dưa. Thấy Diệp Ninh đứng bất động, chị ta lập tức lên tiếng tán dương: “Người đàn ông của cô được đấy chứ, chỗ này phải đến một ngàn đồng ấy nhỉ? Tôi đi làm ở Bách Hóa Đại Lầu bao nhiêu năm nay, bình thường thật đúng là khó gặp được người hào phóng như vậy.”
Diệp Ninh không có thói quen nói chuyện riêng tư với người lạ, nghe vậy chỉ cười cười, cũng không nói thêm gì.
Còn đừng nói, tuy rằng Diệp Ninh không thiếu chút tiền ấy, nhưng hành động Cố Kiêu đưa tiền bảo cô cứ mua tùy ý vẫn làm cô cảm thấy rất vui vẻ.
