Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 672: Mua Vải Dạ Giá Rẻ
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:39
Hôm nay Diệp Ninh còn không ít việc phải làm, việc thứ nhất là đi xưởng dệt Hưng Phát mua vải dạ lông cừu, việc thứ hai chính là mua sắm đồ nội thất cần thiết cho hai căn hộ ở Nhã Uyển.
Sau khi chia tay Vưu Lợi Dân, Diệp Ninh cùng Cố Kiêu đi thẳng đến xưởng dệt. Quách xưởng trưởng không ngờ Diệp Ninh bọn họ tới sớm như vậy, bản thân ông sáng ra ngay cả ngụm nước còn chưa kịp uống, đã phải dẫn bọn họ đi nhà kho xem hàng trước.
Vốn dĩ Diệp Ninh chỉ định mua loại vải dạ màu xanh lam kia, kết quả chờ cô vào nhà kho xem, mới phát hiện mình thật sự đã quá coi thường khả năng kiểm soát màu sắc của Thôi Duy Thành - vị Hoa kiều về nước này.
Ở thời đại mà đại bộ phận các xưởng dệt còn chỉ biết làm vải màu tối, chỗ Thôi Duy Thành đã bắt đầu làm màu xanh lam, kẻ sọc đen trắng xám, vải dạ màu caramel. Nhìn qua là biết kỹ thuật sản xuất đã thuộc trình độ dẫn đầu trong nước.
Nhìn những tấm vải trong kho này, Diệp Ninh đã có thể tưởng tượng ra chúng làm thành quần áo mặc lên người sẽ có dáng vẻ gì.
Áo khoác kẻ sọc đối với Diệp Ninh mà nói doanh số chưa biết thế nào, nhưng màu xanh lam và màu caramel này, cô khẳng định là muốn lấy.
Quách xưởng trưởng tinh mắt lắm, thấy tay Diệp Ninh vuốt ve sản phẩm mới màu nâu đỏ (caramel) của xưởng mình không buông, liền biết là cô đã ưng ý, lập tức tiến lên giới thiệu: “Mẫu này là sản phẩm mới nghiên cứu phát triển của xưởng chúng tôi, vải dệt hai mặt dày dặn, làm thành quần áo thì cho dù là đầu đông ở phương Bắc cũng có thể mặc, độ dày này nếu ở chỗ chúng ta, trực tiếp mặc một cái là qua mùa đông.”
Diệp Ninh không che giấu sự yêu thích của mình, gật gật đầu: “Xác thật không tồi, cũng không biết vải này của các ông có đắt không.”
Đối với việc này Quách xưởng trưởng cũng không giấu giếm, chỉ cân nhắc mở miệng nói: “Đắt thì khẳng định là đắt, rốt cuộc chúng tôi dùng đều là lông cừu thượng đẳng nhất. Mẫu vải này bán cho người khác cũng phải mười tám đồng rưỡi một mét, nhưng ông chủ trước đó đã cố ý dặn dò, cho nên nếu Diệp tiểu thư muốn lấy, trả mười lăm đồng tám một mét là được. Còn mẫu màu xanh lam kia, cô trả mười hai đồng là được.”
Hôm qua Diệp Ninh ở Bách Hóa Đại Lầu hỏi giá, loại vải dạ màu xanh lam kia bán lẻ phải mười lăm đồng một mét, bởi vậy có thể thấy được Quách xưởng trưởng nói đích xác không phải lời khách sáo, giá đối phương đưa ra xác thật thấp hơn giá thị trường rất nhiều.
Diệp Ninh được giá hời cũng không khoe mẽ, trực tiếp thống khoái gật đầu nói: “Được, vậy lấy hai ngàn mét màu xanh lam, năm ngàn mét màu caramel.”
Tuy rằng cùng loại vải bán cho Diệp Ninh sẽ kiếm ít đi không ít tiền, nhưng tóm lại vẫn là có lãi, hơn nữa chính ông chủ lớn cũng không để ý, Quách xưởng trưởng chỉ là một người làm công, càng không cần thiết phải đau lòng.
Hai ba câu liền chốt xong đơn hàng trị giá mười vạn đồng, Quách xưởng trưởng trong lòng cũng rất cao hứng: “Được rồi, tôi lập tức cho người đăng ký, quay đầu lại sẽ phát hàng đi cho cô.”
Hơn mười vạn tiền vải tuy rằng không đắt so với giá trị thực, nhưng trong xưởng nếu đã có bộ phận tài vụ, thì không thể để Diệp Ninh trả tiền mặt ở đây.
Diệp Ninh dùng điện thoại văn phòng của Quách xưởng trưởng gọi về xưởng quần áo, bảo Trần Tố Phương nghe điện thoại sắp xếp tài vụ chuyển khoản, cũng bảo cô ấy lưu ý xe giao hàng của xưởng dệt.
Khi tiễn Diệp Ninh bọn họ rời khỏi nhà kho, Quách xưởng trưởng còn không quên giải thích: “Tôi sẽ bảo bên tài vụ lưu tâm nhiều hơn, chúng tôi có quầy chuyên dụng ở Sở Tiết kiệm, sau khi nhận được tiền hàng bọn họ sẽ gọi điện thoại cho chúng tôi, đến lúc đó lập tức sẽ phát vải đi cho Diệp tiểu thư.”
Tuy rằng dựa theo quan hệ giữa Diệp Ninh và ông chủ lớn nhà mình, hẳn là sẽ không bùng đơn, nhưng Quách T.ử Tề làm công ăn lương, một tháng lãnh mấy trăm đồng tiền lương, thật sự gánh không nổi những rủi ro này, cho nên hắn thà mạo hiểm làm Diệp Ninh không vui cũng phải giải thích rõ ràng sự việc.
“Được, mấy ngày nay tuy tôi ở thành phố, nhưng nhà máy bên kia tôi đã dặn dò kỹ rồi, đến lúc đó ông cứ bảo tài xế lái xe qua là được.” Diệp Ninh cũng không nghĩ nhiều như vậy, rốt cuộc nhà máy nào cũng thế, cô sao có thể vì mình không được hưởng đặc quyền mà tức giận.
Ngược lại việc chốt được vải dễ dàng như vậy làm cô thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.
Bình thường khi Diệp Ninh bàn chuyện làm ăn, Cố Kiêu luôn rất yên lặng đứng bên cạnh không quấy rầy cô, chỉ khi kết thúc một hạng mục như bây giờ, anh mới chủ động hỏi: “Đồ nội thất chúng ta đi chợ đồ cũ xem, hay là trực tiếp đi xưởng gia cụ chọn?”
Diệp Ninh không trả lời Cố Kiêu ngay, mà là cười nói: “Không phải em nói đâu, nhưng tính cách này của anh cũng rất thích hợp làm thư ký cho người ta đấy.”
