Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 753: Thịt Khô "cháy Hàng"

Cập nhật lúc: 16/01/2026 08:10

Diệp Ninh giải thích: “Chẳng là trên núi tôi có nuôi không ít heo, bán lẻ thì không được bao nhiêu nên tôi thử làm một ít thịt khô và lạp xưởng. Trước khi bán ra ngoài, tôi nghĩ nên hỏi xem anh Vưu có hứng thú không.”

Nói đến đây, Vưu Lợi Dân thực sự có hứng thú: “Có phải loại thịt khô giống như lần trước cô tặng tôi không?”

Số thịt khô lần trước vốn là do Mã Ngọc Thư làm vào dịp Tết năm ngoái, nên Diệp Ninh gật đầu không chút do dự: “Đúng vậy, gần như thế, nhưng lần này vì nguyên liệu chất lượng hơn nên hương vị còn ngon hơn trước. Hôm qua tôi đã nấu thử rồi, ai ăn cũng khen nức nở.”

Nghe Diệp Ninh nói vậy, Vưu Lợi Dân cũng thấy yên tâm, lập tức sảng khoái đáp: “Được thôi, vậy lát nữa tôi chạy sang một chuyến. Cô cứ chuẩn bị một ít cho tôi nếm thử, nếu đúng vị thì tôi lấy hết cho. Sau đó đóng một xe chở vào Thâm Thị bán cho khách du lịch ở cửa hàng!”

Vưu Lợi Dân cúp điện thoại rồi đưa vợ con về trấn Nhạc Dương ngay. Diệp Ninh biết anh sẽ đến vào buổi tối, nên để thương vụ này thành công, cô nhờ Mã Ngọc Thư xuống bếp chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn.

Trên bàn không chỉ có món thịt khô xào tỏi tây, mà để Vưu Lợi Dân cảm nhận rõ hương vị, Mã Ngọc Thư còn thái riêng một đĩa thịt khô và lạp xưởng chỉ luộc chín, không thêm bất kỳ gia vị nào – đây cũng là cách ăn phổ biến của người dân địa phương.

Thịt khô và lạp xưởng còn chưa kịp đưa vào miệng, Vưu Lợi Dân đã ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn của thịt hòa quyện với mùi khói và hương trái cây xộc thẳng vào mũi. Những miếng thịt khô trong đĩa bóng bẩy, có màu hổ phách mê người, còn lạp xưởng thì đỏ tươi, nhìn thôi đã thấy thèm.

Vừa nếm một miếng thịt khô, Vưu Lợi Dân không khỏi nheo mắt tận hưởng: “Cái vị này... Thật sự là quá thơm! Quá tuyệt vời!”

Thấy Vưu Lợi Dân ăn ngon lành, Mã Ngọc Thư cũng thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu Vưu thấy ngon là tốt rồi.”

Sợ ăn thịt khô không sẽ bị mặn, Mã Ngọc Thư cười rồi múc cho Vưu Lợi Dân một bát canh: “Cậu nếm thử món canh sườn hầm củ sen này đi. Củ sen này là người trong thôn tự trồng năm nay đấy, bở và ngọt lắm. Tôi mua hẳn một đống về hầm với sườn, vừa ấm bụng vừa bổ dưỡng.”

Lần này Diệp Ninh g.i.ế.c mười con heo một lúc, lượng thịt làm đồ khô nhiều mà xương cũng nhiều. Số sườn hun khói nhà Diệp Ninh tích trữ đã đủ ăn trong một hai năm tới, nên lần này cô chỉ giữ lại một ít sườn tươi để ăn, còn lại đều bảo Mã Ngọc Thư làm thành lạp xưởng sườn.

Ở hiện đại có rất nhiều loại lạp xưởng như lạp xưởng trứng, lạp xưởng tiết, nhưng lạp xưởng sườn chắc chắn là "vua" của các loại lạp xưởng, ai đã ăn một lần là mê mẩn ngay.

Có điều ở hiện đại sườn đắt hơn thịt, nên giá lạp xưởng sườn cũng không hề rẻ, tận 180 đồng một cân mà nếu không tự làm thì rất dễ mua phải hàng kém chất lượng trên mạng.

Người thời này thiếu mỡ nên ai cũng thích mua thịt mỡ, Diệp Ninh thì không thích, nên hai lần mổ heo vừa rồi, phần mỡ lá đều được Chu Đại Hải và người trong thôn mua hết.

Diệp Ninh cũng không định kiếm lời từ chỗ mỡ lá đó, cứ bán theo giá thị trường cho mọi người.

Ngoài mỡ lá, cô cũng bán rẻ cả gan heo, tiết heo và những thứ tương tự.

Nhưng từ khi xưởng quần áo hoạt động trở lại, các loại nội tạng và xương còn lại, ngoài việc chia cho Chu Đại Hải một ít, cô đều đưa hết đến bếp ăn tập thể để cải thiện bữa ăn cho công nhân, coi như "nước phù sa không chảy ruộng ngoài".

Tay nghề của Mã Ngọc Thư vốn đã giỏi, nay lại có thêm nguyên liệu thượng hạng, bữa cơm này khiến Vưu Lợi Dân ăn đến mức miệng dính đầy mỡ, mặt mày hớn hở: “Số thịt khô và lạp xưởng này hương vị thực sự rất đỉnh. Mang vào cửa hàng bán chắc chắn sẽ đắt như tôm tươi. Không biết giá cả thế nào nhỉ?”

Để làm ra mẻ đồ khô này, Diệp Ninh đã tốn không ít tâm tư và nguyên liệu. Theo tính toán của cô, hiện tại thịt heo tươi giá khoảng một đồng hai một cân, cô tốn bao công sức, lại còn hao hụt trọng lượng sau khi hun khói, nên ít nhất phải bán gấp đôi mới có lãi. Cô liền báo giá: “Anh Vưu, mẻ này có 800 cân thịt khô, 600 cân lạp xưởng, ngoài ra còn có 100 cân lạp xưởng sườn. Nếu anh lấy hết, tôi tính giá hữu nghị thôi: thịt khô hai đồng rưỡi một cân, lạp xưởng ba đồng, lạp xưởng sườn bốn đồng.”

Vưu Lợi Dân nghe xong thì nhíu mày: “Cái giá này không hề rẻ đâu nhé.”

Diệp Ninh cũng than thở: “Tiền nào của nấy mà anh. Không phải tôi khoe khoang đâu, nhưng thịt khô lạp xưởng nhà tôi dùng đến mười mấy loại gia vị. Người bình thường muốn gom đủ chỗ hương liệu đó cũng chẳng dễ dàng gì. Cái giá này tuy không rẻ nhưng tôi thực sự cũng chỉ kiếm chút tiền công vất vả thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.