Cánh Nhạn Bay Trong Hoàng Hôn - Chương 2
Cập nhật lúc: 04/08/2026 18:00
03
Cửa phòng lại mở ra.
Lục Chương đứng ngoài cửa với vẻ nắm chắc phần thắng.
Ánh mắt hắn nhìn ta như nhìn một con dê non đang chờ bị làm thịt.
Vừa ác ý, vừa đắc chí.
Đích tỷ nói:
“Chuyện hôm nay dừng lại ở đây. Dù sao thân thể muội ấy, chàng cũng chưa từng chạm vào, ta không thuyết phục được muội ấy.
“Nếu tiếp tục làm lớn chuyện, muội ấy lấy cái c.h.ế.t để tố cáo, đừng nói đến tước vị của chàng, chỉ e chàng còn phải vướng vào kiện tụng.”
“Cái gì?! Sao có thể bỏ qua như vậy được?”
Ta đi đến trước mặt Lục Chương, vung tròn cánh tay, hung hăng tát tới tát lui hắn mấy cái.
Vẫn chưa hả giận.
Ta rút cây trâm trên tóc, đ.â.m xuyên lòng bàn tay hắn.
“Đồ tiểu nhân hèn hạ, ngươi sẽ c.h.ế.t không được t.ử tế!”
Hắn kêu gào t.h.ả.m thiết không ngừng, la hét muốn hạ nhân bắt ta lại, dùng loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t.
Đích tỷ quát: “Đủ rồi! Chàng muốn gọi một đám người tới xem trò cười sao?!”
Ta đi thẳng ra khỏi phủ, lên xe ngựa trở về.
Sau khi đích mẫu lên xe, bà ta nhìn ta.
“Ngươi cũng chẳng tổn thất gì, cơn giận nên trút cũng đã trút rồi, chắc sẽ không còn ghi hận chứ?”
Ta cười lắc đầu, khiến bà ta yên tâm.
“Đương nhiên. Chuyện thế này truyền ra ngoài, suy cho cùng người chịu thiệt vẫn là ta.
“Ta còn phải gả cho Tống Hoài, làm Trạng nguyên phu nhân, sao có thể tự hủy tiền đồ?”
Đích mẫu nghĩ ngợi, cảm thấy đúng là đạo lý này, lúc ấy mới yên lòng.
Nhưng ta đương nhiên sẽ ghi hận.
Bọn họ, một kẻ cũng đừng mong sống sót.
04
Sau khi trở về nhà, đích mẫu trằn trọc không yên, vẫn không thể yên tâm về đích tỷ.
Bà ta bèn nói với cha rằng muốn đến Hầu phủ ở lại chăm sóc đích tỷ.
Sau khi bà ta rời đi, ta liền hạ t.h.u.ố.c tuyệt tự cho cha.
Không có con trai là tâm bệnh của cha ta.
Gần đây ông lại nạp thêm một phòng thiếp thất, là một nữ y.
Ta đi ngang qua viện của thiếp thất.
Trong sân, một tiểu nha hoàn đang sắc t.h.u.ố.c trợ thai.
Suốt nửa tháng liền, đích mẫu không có ở nhà, đêm nào cha ta cũng nghỉ lại trong viện của thiếp thất.
Nhưng bụng thiếp thất vẫn không có động tĩnh.
Cha ta không sốt ruột, ông đã quen rồi.
Nhưng thiếp thất lại sốt ruột.
Nàng biết thân thể mình không có vấn đề.
Vậy thì chỉ có thể là cha ta.
Đích mẫu vẫn luôn không trở về.
Bệnh tình của đích tỷ ngày càng nghiêm trọng.
Nàng còn không cầm cự được đến cuối tháng.
Nàng qua đời vì bệnh.
Khi đến tham dự tang lễ, ta hạ t.h.u.ố.c vào rượu của Lục Chương.
Sau khi hắn hôn mê, Hầu phủ mời đại phu đến xem bệnh, phát hiện hắn đã bị hạ t.h.u.ố.c tuyệt tự.
Cả Hầu phủ náo loạn thành một đoàn.
Cuối cùng điều tra ra, t.h.u.ố.c là do đích tỷ hạ.
Nhưng người đã c.h.ế.t rồi.
Lục Chương không muốn nhận cũng phải nhận.
Vì danh tiếng của đôi nhi nữ.
Hắn chỉ có thể nuốt cục tức này vào bụng.
Hắn chỉ vào đích mẫu ta, không cam lòng chất vấn:
“Thời gian qua bà vẫn ở trong nhà ta, có phải bà xúi giục nàng ấy làm vậy không?!”
Mí mắt cha ta giật mạnh.
Đích mẫu biện giải đến khô cả miệng, lại thêm cha ta cố ý che chở, Lục Chương chỉ đành bỏ qua.
Nhưng những người cần biết vẫn biết chuyện.
Ví dụ như thiếp thất của cha ta.
Nàng sợ y thuật của mình không tinh, bèn âm thầm mời vị đại phu giỏi nhất kinh thành đến xem cho cha ta.
Cha ta cũng bị chẩn đoán đã trúng t.h.u.ố.c tuyệt tự.
Cha ta nổi trận lôi đình, tức đến hộc m.á.u.
Ông thậm chí chẳng buồn điều tra. Trước đó đã có chuyện đích tỷ hạ t.h.u.ố.c Lục Chương, nên ông liền chủ quan nhận định chính đích mẫu đã làm.
Đích mẫu đang ngủ bị tiểu tư kéo xuống, đè c.h.ặ.t trên mặt đất.
Cha trầm mặt bước ra, đích mẫu ngơ ngác.
“Lão gia, ông đang làm gì vậy?!”
Cha liên tiếp tát bà ta mấy cái, lớn tiếng nhục mạ.
Ta bước ra từ phía sau ông.
“Phu nhân, sao bà có thể hạ t.h.u.ố.c tuyệt tự cho cha ta? Lòng dạ của bà cũng quá độc ác rồi.”
Đích mẫu một mực phủ nhận, lớn tiếng kêu oan.
Cha chán ghét ra lệnh cho người ném bà ta xuống giếng trong viện, tạo thành hiện trường giả như bà c.h.ế.t đuối.
Cho đến lúc c.h.ế.t, đích mẫu vẫn không ngừng nói:
“Không có!”
“Không phải ta!”
“Ta không làm!”
Bà ta muốn nói là ta làm.
Nhưng cha ta đã bỏ đi.
Ông không nghe thấy nữa.
Chẳng bao lâu sau, bà ta liền tắt thở.
Cuối cùng ta cũng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
05
Tang lễ của đích mẫu được tổ chức rất đơn giản, cha nhất quyết không chịu tham dự.
Lục Chương đến dự.
Hắn cho rằng cha ta g.i.ế.c đích mẫu là để cho hắn một lời giải thích.
Hắn cảm động vô cùng, luôn miệng gọi nhạc phụ.
Tống Hoài cũng đến.
Tay Lục Chương vẫn còn quấn băng, khi nhìn thấy ta, ánh mắt có phần phức tạp.
Thấy ta đi về phía Tống Hoài, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, vẻ ghen ghét trong mắt càng thêm mãnh liệt.
Tống Hoài kéo ta đến một góc vắng người.
Sắc mặt hắn u ám, phủ đầy hơi lạnh.
Trong lòng ta chẳng hiểu sao lại có chút bất an.
Sau khi xác nhận bốn phía không có ai, hắn nhìn ta chằm chằm, hỏi:
“Nửa tháng trước, khi muội ở Hầu phủ, đã xảy ra chuyện gì?”
Tim ta đ.á.n.h thót một cái.
Có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không thể thừa nhận.
Chuyện thế này, một khi đã thừa nhận, cho dù không thật sự có quan hệ xác thịt cũng khó mà giải thích rõ ràng.
Tống Hoài vẫn luôn nói hắn yêu ta, không phải ta thì không cưới.
Nhưng ta không thể đ.á.n.h cược, càng tuyệt đối không thể có một chút d.a.o động nào.
Ta có thể tự mình giải quyết ổn thỏa.
Đợi ta g.i.ế.c Lục Chương, trên đời sẽ không còn người biết chuyện nữa.
Ta mỉm cười với hắn.
“Biểu ca, không có chuyện gì cả. Có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”
Tống Hoài đột ngột nói:
“Lục Chương nói muội và hắn đã có quan hệ da thịt, còn nói chính muội hạ d.ư.ợ.c rồi bò lên giường hắn.”
Ta kinh ngạc, vành mắt lập tức đỏ lên.
