Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Chương 12
Cập nhật lúc: 28/04/2026 13:03
“Hửm?”
Mộc Thời nhìn kỹ lại, một người đàn ông thân hình cao ráo xuất hiện ở phía trước bên phải cô, xung quanh là một nhóm vệ sĩ mặc đồ đen.
Mộc Thời nhìn người này, ngũ quan sắc sảo rõ ràng, sống mũi cao thẳng, chân mày sâu thẳm, đôi mắt đen hẹp dài mang theo vài phần khí thế lạnh lùng, sắc bén.
Anh ta mặc bộ tây trang nhìn là biết rất đắt tiền, giày da...
Quanh thân anh ta tỏa ra t.ử khí nồng đậm, t.ử khí là khí của đế vương, chứng tỏ người này địa vị cao quý, quyền thế ngút trời.
Không chỉ vậy, hào quang Thần Tài trên đỉnh đầu anh ta còn nhấp nháy liên hồi, toàn thân toát lên vẻ có tiền, có tiền, cực kỳ có tiền.
Không không không, đây không phải trọng điểm!
Trọng điểm là người đàn ông này mệnh mang Hoa Cái, T.ử Phủ đồng cách, có duyên với huyền học, đây chính là đại đồ đệ của cô!
Mộc Thời vội vàng tiến lên chặn đường người đàn ông, khí chất này giống hệt kiểu “tổng tài bá đạo” thường thấy, trông giống hệt Lục thiếu trong cuốn tiểu thuyết “Lục thiếu sủng tận trời:
“Vợ nhỏ đáng yêu đừng hòng chạy" mà cô đọc tối qua.”
Cô suýt nữa thốt ra hai chữ “Lục thiếu", may mà kịp thời phanh lại.
Hắng giọng một cái, cô nghiêm túc nói:
“Vị tiên sinh này, tôi thấy anh xương cốt khác người, căn cơ phi phàm, không biết anh có nguyện ý bái tôi làm thầy, nhập môn huyền học không?”
Đám vệ sĩ bên cạnh người đàn ông sững sờ tại chỗ, đây là kiểu tán tỉnh mới gì thế này?
Quá đỗi thanh cao thoát tục, cô gái nhỏ này thật to gan, dám trực tiếp xông lên tỏ tình với Bùi Tam Gia, chán sống rồi sao.
Nghe nói người phụ nữ lần trước muốn tiếp cận Bùi Tam Gia giờ đang ở Siberia đào khoai tây, người trước đó nữa thì đang ở Châu Phi đào mỏ?
Không biết người phụ nữ này sẽ bị Bùi Tam Gia ném đến Châu Phi hay Siberia đây?
Họ vô cùng tò mò, dựng lỗ tai lên chờ lệnh của Bùi Tam Gia.
Mộc Thời thấy người đàn ông không phản ứng, tưởng anh không nghe rõ, cô hét lớn:
“Tiên sinh, anh có nguyện ý làm đồ đệ của tôi không?
Tu tiên phi thăng không phải giấc mơ, cân nhắc một chút đi?”
Người đàn ông cuối cùng cũng dừng bước, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho cô, chỉ nói đúng ba chữ:
“Đưa đi bệnh viện.”
Mộc Thời:
“...”
Đây là xem cô thành kẻ tâm thần rồi.
Cô thầm sốt ruột, nếu bỏ lỡ cơ hội này, không biết đến bao giờ mới thu được đại đồ đệ.
Có một đại đồ đệ mang hào quang Thần Tài, cô không cần phải sống khổ sở như thế này nữa.
Cô nhìn kỹ tướng mạo của anh, từng chữ từng chữ nói:
“Tiên sinh, tôi thấy ấn đường anh đen sì, e rằng có huyết quang chi tai, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.”
Bùi Thanh Nghiễn cuối cùng cũng ngước mắt lên, hứng thú nhìn cô gái nhỏ trước mặt.
Mặt trái xoan, lông mày lá liễu, buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt tròn xoe như làn nước trong veo, không chút tạp chất, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, linh khí nhẹ nhàng tỏa ra từ đôi mắt cô.
Ánh mắt cô nhìn anh không giống một người phụ nữ nhìn đàn ông, mà giống như ch.ó sói nhìn thấy miếng thịt hơn.
Anh khẽ cười một tiếng:
“Có phải câu tiếp theo cô định nói là, tôi phải ở bên cạnh cô thì mới giải quyết được nguy cơ tính mạng này không?”
À thì, Mộc Thời đúng là nghĩ như vậy.
Ở bên cạnh anh, khi anh gặp nguy hiểm, cô ra tay cứu giúp, để anh tận mắt chứng kiến sự lợi hại của cô, khi đó đại đồ đệ chẳng phải sẽ lập tức quỳ xuống dập đầu bái sư sao.
Đáng ghét, đại đồ đệ cướp mất lời thoại của cô rồi.
Mộc Thời lấy ra một lá bùa, gấp thành hình tam giác, vẻ mặt chân thành nói:
“Tiên sinh, tôi xem tướng mạo anh, kiếp nạn của anh ứng với chứng hồn phách ly thể, đây là bùa định hồn.”
Bùi Thanh Nghiễn nhướng mày, lơ đãng nói:
“Tôi không có tiền.”
Lại xem cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Cái thói nói dối không chớp mắt này còn giỏi hơn cả cô, hào quang Thần Tài trên đầu ch.ói lọi thế kia mà sao keo kiệt thế, ai nói tổng tài bá đạo đều dùng tiền đập vào mặt người khác chứ.
Tiền của vị tổng tài này chắc là do keo kiệt mà ra?
Mộc Thời giận rồi.
Với khí vận của anh, đoán chừng ch-ết không nổi, chỉ chịu chút khổ sở mà thôi, cô chờ đại đồ đệ tự tìm đến cầu xin cô.
Cô xoay người rời đi, không chút do dự.
“Đợi đã.”
Bùi Thanh Nghiễn thấy vẻ mặt giận dỗi của cô, vội vàng nói:
“Lá bùa này bao nhiêu tiền, tôi mua.”
Anh có thể cảm nhận được trên lá bùa có một luồng khí, thứ này anh muốn nghiên cứu một chút.
Còn về cái gọi là huyết quang chi tai của cô gái nhỏ, anh chẳng tin nửa chữ.
Chắc cô gái này vì muốn bán bùa nên mới nói vậy, nhìn cách ăn mặc của cô chắc là rất thiếu tiền, không biết lấy lá bùa này ở đâu ra.
Mộc Thời học khôn rồi, hỏi ngược lại:
“Anh thấy nó đáng giá bao nhiêu?”
Gặp được thứ mình hứng thú, Bùi Thanh Nghiễn rất hào phóng, anh hơi nghiêng đầu:
“Hứa Ngôn Tài, trả tiền.”
“Vâng, Tam Gia.”
Hứa Ngôn Tài cung kính lấy một chiếc thẻ đưa cho Mộc Thời.
Mộc Thời sáng mắt lên, chiếc thẻ ngân hàng trong truyền thuyết.
Cô sai rồi, tổng tài vẫn là tổng tài.
Nhận lấy thẻ ngân hàng, cô nghiêm túc hơn nhiều:
“Bùa này phải mang theo bên người, không được dính nước, có vấn đề gì cứ đến dưới chân cầu Tây Nhai tìm tôi.”
“Tiên sinh, anh định sẵn là đồ đệ của tôi.”
Nói xong câu này, cô chạy biến đi.
Không chạy, đợi anh đổi ý à?
Bùi Thanh Nghiễn nheo mắt nhìn lá bùa trong tay, không nhìn ra cái gì cả, anh tùy tiện nhét vào túi.
Hứa Ngôn Tài hơi khom lưng hỏi:
“Tam Gia, có cần điều tra cô ta không?”
“Tra thử xem.”
Bùi Thanh Nghiễn thản nhiên nói.
Hứa Ngôn Tài giơ tay nhìn đồng hồ, nhắc nhở:
“Tam Gia, đến giờ rồi, Phù tiểu thư đang đợi ngài.”
“Ừ, đi thôi.”
Bùi Thanh Nghiễn lại liếc nhìn bóng lưng Mộc Thời một lần nữa, cô đang tay phải dắt một cậu bé, tay trái xách một túi trái cây lớn, vui vẻ nhảy nhót.
Anh khẽ cười:
“Tính cách trẻ con.”
Tại một cửa hàng điện thoại, Mộc Thời hào hứng nhìn ngó xung quanh, điện thoại di động bày biện đủ loại.
Đến thế giới này, cô hiểu rõ tầm quan trọng của điện thoại, không có điện thoại thì không làm được gì cả.
Cuối cùng, cô chọn một chiếc điện thoại màu trắng sữa, khoảng 2 ngàn tệ.
Khi quẹt thẻ, nhân viên bán hàng nói cho cô biết, trong thẻ này có 100 ngàn tệ.
Một lá bùa định hồn bán được 100 ngàn, không hổ là người có hào quang Thần Tài.
Mộc Thời nhìn Mộc Nguyên đang háo hức nhìn điện thoại của mình, cô ngồi xổm xuống nói với Mộc Nguyên:
“Nguyên Nguyên, em cũng tự chọn một chiếc đi, dùng để học tập.”
Mộc Nguyên đầy vẻ ngạc nhiên, cậu bé xua tay:
“Chị, em không cần đâu.”
Mộc Thời vung tay:
“Haha, chị em ta giờ thành phú bà rồi.”
