Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Chương 202
Cập nhật lúc: 28/04/2026 15:14
Trong mắt Hoắc Linh tràn đầy nước mắt, cô cứ lặp đi lặp lại một câu:
“Tôi không muốn ch-ết như vậy, tôi không muốn ch-ết, không muốn ch-ết."
Lâm Chí Đào vuốt tóc cô, “Yên tâm đi, anh chắc chắn sẽ không để em ch-ết, anh đã nghĩ ra cách rồi."
Đôi mắt Hoắc Linh lộ vẻ mê mang, “Cách gì cơ?"
Lâm Chí Đào nói ra hai chữ, “Thay tim."
“Nuôi quân ba năm, dùng quân một giờ."
Hắn lấy điện thoại ra gọi một cuộc, mặt không cảm xúc phân phó:
“G-iết cô ta, lấy trái tim cô ta về đây, nhớ kỹ là phải còn tươi."
“Như vậy có được không?"
Thể lực Hoắc Linh đã cạn kiệt, đầu óc dần choáng váng.
Lâm Chí Đào ngửa đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, “Cách tạm thời thôi.
Anh sẽ cố gắng tìm hậu nhân của tộc trưởng già Khương Ngao, lấy được Linh thi trấn hồn trùng và Ngưng hồn chú chân chính.
Đến lúc đó, tất cả mọi người trên thế giới này đều là vật chứa cho linh hồn chúng ta."
Thời gian từng phút từng phút trôi qua, người bên kia rất nhanh đã mang trái tim đỏ tươi về.
Lâm Chí Đào cùng mấy trợ lý tự tay làm phẫu thuật thay tim cho Hoắc Linh.
Giữa chừng cuộc phẫu thuật, Đồng tâm cổ cảm nhận được nguy hiểm đến tính mạng, đột nhiên nhảy lên c.ắ.n hắn một cái, ngón vô danh của hắn bị rách một lỗ nhỏ.
“Xuy..."
Lâm Chí Đào cau mày, bóp lấy con Đồng tâm cổ đang thoi thóp, lẩm bẩm tự nói:
“Khương bà đúng là người Khương Ngao có bản lĩnh, ta vốn dĩ không thể lấy Đồng tâm cổ ra được, vậy mà bây giờ nó lại tự mình chạy ra."
Đồng tâm cổ chít chít vài tiếng ỉu xìu, rồi ch-ết ngỏm.
Hoắc Linh vẫn còn nằm trên bàn phẫu thuật, Lâm Chí Đào không quan tâm được nhiều như vậy, nghiền nát hoàn toàn con Đồng tâm cổ, tiếp tục làm phẫu thuật.
Bên ngoài phòng phẫu thuật, Hoắc lão gia t.ử, Hoắc Ngọc và Hoắc Quyết ánh mắt đờ đẫn, ngồi bất động trên ghế dài.
Trái tim Hạ Dụ nhói đau một hồi, giây tiếp theo cảm giác này biến mất, như thể cơn đau vừa rồi chỉ là ảo giác.
Y tá và bác sĩ bên cạnh đều đang làm việc của mình, không một ai cảm thấy họ có gì bất thường.
Mạc Khinh Tịch đeo mặt nạ ác quỷ, nghênh ngang đi vào:
“Hi, chúc mọi người buổi tối tốt lành."
“Hi, buổi tối tốt lành, sao không ai thèm để ý đến tôi thế?"
Mạc Khinh Tịch lầm bầm:
“Đúng là một đám người không có lễ phép..."
Phía sau hắn không xa, một chàng trai tóc ngắn màu nâu, vóc dáng khá gầy gò hạ thấp giọng cảnh cáo:
“Ruồi, anh tém tém lại đi."
Mạc Khinh Tịch vuốt vuốt tóc:
“Hồng Chu, sợ cái gì, cùng lắm thì quay về, mười tám năm sau lại là một hảo hán.
À không đúng, mười tám năm sau tôi lại là một mỹ nam t.ử khác biệt."
Hồng Yên hít sâu thở mạnh, tại sao cô lại phải đi làm nhiệm vụ với cái tên thần kinh này chứ?!
Lần trước nhiệm vụ kết thúc, cô và Mạc Khinh Tịch chia tay, đang trên đường trở về căn cứ tổ chức, không ngờ nửa đường lại nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, tìm kiếm Linh thi trấn hồn trùng đã mất tích nhiều năm của tộc Khương Ngao.
Vì cô là hậu nhân của tộc Khương Ngao, nhiệm vụ này chỉ có cô mới làm được, nên cô đành phải quay lại Hoa Quốc.
Tổ chức nói với cô, lần nhiệm vụ này chỉ được phép thành công không được phép thất bại, nếu lại thất bại một lần nữa, cô sẽ phải chịu hình phạt rất nghiêm trọng.
Hồng Yên nhìn ra được tổ chức rất coi trọng Linh thi trấn hồn trùng, để hoàn thành tốt nhiệm vụ lần này, tổ chức nói với cô là đã đặc biệt phái một đại tướng đến chi viện cho cô.
Mẹ kiếp, đại tướng này chính là tên thần kinh Mạc Khinh Tịch.
Lần trước nhiệm vụ hắn thất bại, tại sao không cần phải chịu phạt?
Hồng Yên vô cùng khó hiểu, chán nản nhìn bóng lưng đang giơ hai tay lên cao đầy điên cuồng của Mạc Khinh Tịch.
Mạc Khinh Tịch quay đầu nhìn cô:
“Hồng Chu, đang ngẩn người cái gì, mau theo kịp tiết tấu của tôi, let's go."
Hồng Yên lạnh lùng hỏi:
“Anh chắc chắn ở đây có Linh thi trấn hồn trùng?"
Mạc Khinh Tịch khẽ cười:
“Hồng Chu, chẳng lẽ cô không nhìn ra người ở đây đều bị trúng cổ sao?"
Hồng Yên khinh bỉ lườm hắn một cái:
“Mánh khóe vặt vãnh, loại thuật cổ này còn chẳng bằng một sợi lông của Hồng Chu ta."
“Đương nhiên rồi."
Mạc Khinh Tịch vỗ tay tán thưởng:
“Hãy để chúng ta chứng kiến thời khắc kỳ tích."
Đưa tay đẩy cửa phòng phẫu thuật, kết quả không đẩy được, hắn thầm dùng sức, cánh cửa vẫn bất động.
Hồng Yên tặc lưỡi, lộ vẻ khinh thường:
“Ruồi, làm nhiều trò hoa hòe hoa sói, lật xe rồi chứ gì."
Mạc Khinh Tịch hừ hừ hai tiếng:
“Ha ha, sơ suất nhỏ, sơ suất nhỏ thôi."
“Xem ta biểu diễn tiếp đây."
Hắn vô cùng nghiêm túc gõ cửa ba cái:
“Mở cửa, cha mày đến đây."
Hồng Yên bất lực ôm trán.
Nếu gặp nguy hiểm, cô nhất định sẽ bỏ chạy một mình ngay lập tức, tuyệt đối không bao giờ ngu ngốc quay lại cứu Mạc Khinh Tịch giống như lần trước nữa, dù sao tên điên này cũng có thủ đoạn giữ mạng.
Trong phòng, Lâm Chí Đào vừa làm phẫu thuật xong cho Hoắc Linh, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã nghe thấy tiếng gõ cửa quỷ dị.
Hắn ra lệnh cho các bác sĩ khác đẩy Hoắc Linh vào phòng trong, vẻ mặt nghiêm trọng tiến lại gần cửa lớn, thận trọng hỏi:
“Ai?"
“Cha mày đây."
Cửa phòng phẫu thuật không báo trước mà tự mở ra, Mạc Khinh Tịch vừa ngân nga bài hát vừa đi vào:
“Mặt trời chiếu sáng, mặt trăng treo đầu giường, gọi gọi gọi gọi cha, con là đứa con ngoan của ta..."
Hồng Yên bất lực đứng sang một bên, tránh xa hắn ra một chút.
Ai mà biết tên Ruồi đêm nay lại chập dây thần kinh nào, tự dưng đi làm cha của một gã trung niên dầu mỡ, sở thích gì mà kỳ quặc thế không biết?
Mạc Khinh Tịch nhướng mày cười cười, trong mắt đầy vẻ cười cợt biến thái:
“Bài hát tự sáng tác của ta nghe hay không?"
Lâm Chí Đào hoảng loạn:
“Mày là ai?"
Mạc Khinh Tịch dang hai tay:
“Đưa đây."
Lâm Chí Đào hỏi:
“Cái gì?"
Mạc Khinh Tịch nói:
“Đứa con ngoan của ta."
“Hả?
Cái... cái gì cơ?"
Lâm Chí Đào nhìn chằm chằm hắn và Hồng Yên, lén lút triệu hồi cổ trùng bao vây bọn họ.
Mạc Khinh Tịch lắc lư đầu:
“Đứa nhỏ không ngoan thì nên bị đ.á.n.h vào m-ông."
Vừa dứt lời, đám cổ trùng nhỏ của Lâm Chí Đào đều bò lên m-ông hắn, điên cuồng xé xác phần thịt trên m-ông.
Lâm Chí Đào tuy đau đớn tột cùng, nhưng hắn hoàn toàn không dám cử động, cố nén sợ hãi để bản thân bình tĩnh lại:
“Rốt cuộc các người là ai?
Có mục đích gì?"
Mạc Khinh Tịch thở dài:
“Hai mươi năm trước, con sâu nhỏ màu vàng ta tặng ngươi đâu rồi?"
Lâm Chí Đào lập tức nhớ lại, con Linh thi trấn hồn trùng trong tay hắn là do một người không quen biết tùy tiện ném cho hắn.
