Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Chương 399
Cập nhật lúc: 28/04/2026 16:19
“Dung Kỳ và Mộc Nguyên lần lượt đi tới.”
Mộc Thời đếm số người, “Đào Yêu đâu?"
Đào Yêu đang trồng hoa, nghe thấy tiếng cô liền lập tức chạy lại, “Chị tiên nữ, em tới đây em tới đây."
Nó vừa đúng lúc đụng phải Phó Văn Cảnh, ngẩng đầu chạm phải đôi mắt màu hổ phách, khóc lóc chạy về phía Mộc Thời, “Người này đáng sợ quá, chị tiên nữ ơi, cứu mạng!!"
Mộc Thời cạn lời, “Tiểu Phó à, anh làm trẻ con sợ khóc rồi kìa."
Phó Văn Cảnh quan sát Đào Yêu một chút, “Mấy ngày không gặp, cô nhặt đâu ra con yêu đào này vậy?"
Mộc Thời nhàn nhạt nói:
“Thì nhặt ở dưới đất thôi."
“Ừ."
Phó Văn Cảnh thu hồi tầm mắt, hơi thu liễm khí tức, “Nhớ đến cục đăng ký, lấy một cái chứng minh thư yêu quái nhé."
Mộc Thời ra dấu tay “OK".
Hạ Tây Từ đẩy kính, “Anh là người nhà họ Phó đó sao?"
Phó Văn Cảnh khẽ gật đầu, “Anh là?"
“Nhà họ Hạ, Hạ Tây Từ."
Hạ Tây Từ thành thật giới thiệu bản thân, “Hiện tại đang theo sư phụ tu hành."
Phó Văn Cảnh liếc nhìn Mộc Thời, Hạ Tây Từ vậy mà cũng là đồ đệ của cô.
Rốt cuộc cô còn định nhận bao nhiêu đồ đệ nữa đây?
Định gom đủ bảy anh em hồ lô à?
Anh lắc lắc đầu, định đi gọi Dracula, “Mộc Thời, mọi người đi trước đi, tôi đi xem Dracula thế nào."
“Được."
Mộc Thời hô lớn, “Tất cả mọi người theo ta xuống núi."
Dứt lời, bầu trời vừa rồi còn hơi sáng bỗng chốc tối đen như mực.
Mặt trời biến mất, mây cũng biến mất, xung quanh chỉ còn lại bóng tối vô tận.
Phó Văn Cảnh lập tức lùi lại.
Trong bóng tối anh không nhìn rõ được vật gì xung quanh, chỉ có thể hét lớn một tiếng, “Mộc Thời, mọi người còn ở đó không?"
Một ngọn đèn leo lắt thắp sáng không trung, Phó Văn Cảnh nheo mắt nhìn thấy nhóm Mộc Thời đều đang đứng ở vị trí cũ, anh vội vàng chạy tới.
Mộc Thời vẻ mặt nghiêm trọng, dặn dò những người bên cạnh, “Mọi người nắm tay nhau cùng đi, đừng để bị lạc."
“Dạ vâng."
Đào Yêu biến thành một cây đào nhỏ nằm trong lòng bàn tay cô.
Mộc Thời tay trái dắt Mộc Nguyên, sau lưng Mộc Nguyên là Hạ Tây Từ, sau đó nữa là Dung Kỳ.
Phó Văn Cảnh nhìn sang trái sang phải, những người này ngoại trừ Mộc Thời anh đều không thân lắm, đi dắt tay ai cũng thấy vô cùng ngượng ngùng.
Anh thản nhiên bước lên phía trước, đi song song với Mộc Thời, rút kiếm Thất Tinh ngang trước mặt, “Chỗ này... dường như không phải Tịnh Nguyên Quán?"
Mộc Thời quan sát xung quanh, cây cối đất đai đều biến mất, chỉ có thể nhìn thấy một mảnh đen kịt, trong bóng tối không có thứ gì, im lặng đến đáng sợ.
Cô nói:
“Chúng ta đúng là không còn ở Tịnh Nguyên Quán nữa, chỗ này dường như là một không gian khác."
Phó Văn Cảnh cau mày, “Trên thế giới hiện nay, ai có năng lực như vậy, có thể lặng lẽ kéo tất cả chúng ta vào một không gian khác?"
Anh tự nhận thiên phú của mình cũng khá, còn Mộc Thời thì không cần bàn cãi, tuyệt đối là một đại lão thiên tài.
Vậy mà hai người họ lại không hề hay biết gì đã bị kéo vào cái nơi quái quỷ này.
Mộc Thời thản nhiên nói:
“Con người không có năng lực đó, nhưng thần thì có."
Phó Văn Cảnh ngẩn người một lát, “Cô muốn nói chỗ này chính là thần tích mà thần để lại sao, không lẽ trùng hợp vậy chứ?
Chúng ta vừa mới nhắc đến thần tích thì nó tự động xuất hiện sao?"
Mộc Thời nhún vai, “Có lẽ đây chính là thiên ý, hoặc có lẽ luôn có một kẻ đang giám sát từng cử động của chúng ta, thấy chúng ta muốn đi nên đã kéo tất cả vào."
Phó Văn Cảnh nhìn vào bóng tối vô tận, không biết phải làm sao.
Nhìn còn chẳng thấy gì, thì làm sao tìm được lối ra của nơi này?
Anh chợt nhớ tới Dracula, xoa xoa thái dương, “Không biết Dracula có vào đây không?"
Mộc Thời nhàn nhạt nói:
“Tôi nghĩ anh ta vào rồi, lúc đó mấy người chúng ta không đứng cùng một vị trí, chắc hẳn chỉ cần người ở gần Tịnh Nguyên Quán đều bị kéo vào."
“Nói không chừng lão già đó và Mạc Khinh Tịch cũng ở đây, chỉ là chúng ta không nhìn thấy họ thôi."
Phó Văn Cảnh mí mắt giật giật, “Nói cách khác, Tịnh Nguyên Quán là địa điểm mấu chốt."
“Bây giờ không phải lúc thảo luận chuyện này, chúng ta nên nghĩ xem làm sao để ra ngoài?"
Anh nhìn Mộc Thời, “Cô có ý kiến gì không?"
Mộc Thời dang tay, “Đợi thôi."
Trong bóng tối, cô nhạy cảm hơn với khí tức, nơi này không có âm khí và oán khí, dường như có một luồng sức mạnh kỳ lạ đang dẫn dắt cô.
Trực giác mách bảo cô đây không phải là thứ xấu.
Khi mọi người đang bó tay chịu ch-ết, trên chân trời mọc lên một vầng trăng đỏ, ánh sáng đỏ mờ ảo đổ xuống, soi sáng cả vùng đất.
Có ánh sáng, họ có thể nhìn thấy những nơi xa hơn.
Chỗ này đúng là chẳng có gì cả, khắp nơi đều là cát vàng và đá nhám, một cảnh tượng thê lương.
Đào Yêu bỗng nhiên nhảy khỏi vai Mộc Thời, chạy đến bên một tảng đá đen trắng, phấn khích múa may quay cuồng, “Chỗ này là nơi đại tế tư đại nhân đã đích thân trồng em xuống."
Mộc Thời vội vàng đi tới, nhìn đống cát vàng đầy đất mà im lặng, “Đào Yêu à, em chắc chắn là cây đào có thể sống được trong cát chứ?"
Đào Yêu nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Dường như là ở đây, mà cũng dường như không phải ở đây, nhưng em nhớ tảng đá này."
“Đại tế tư đại nhân người xem này, tảng đá này chính là lúc người và..."
Nó không nhớ ra nổi, “Người và kẻ nào đó đ.á.n.h nhau thắng về được đấy."
Mộc Thời ném ra một đống bùa đèn lửa soi sáng tảng đá, dùng tay gạt lớp cát vàng phủ bên trên, từ từ để lộ ra những chữ nhấp nhô bên dưới, “Mọi người xem này, ở đây có chữ."
Đào Yêu vui mừng khôn xiết, “Là ở đây!
Nhất định là ở đây!!"
Chữ trên đá quá phức tạp, giống như bùa vẽ quỷ vậy, Mộc Thời dù sao cũng không nhận ra.
Dung Kỳ rũ mắt, nhìn chằm chằm tảng đá này một lúc, theo bản năng thốt ra hai chữ:
“Cửu Thương."
Đào Yêu càng phấn khích hơn, “Đúng rồi, chỗ này chính là Cửu Thương."
“Cửu Thương, Cửu Thương..."
Dung Kỳ lẩm bẩm hai chữ này, một cảm giác bi thương trào dâng.
“Chỗ này chính là Cửu Thương, nơi ta từng sinh sống sao?"
Hắn tự lẩm bẩm một mình, “Tại sao Cửu Thương lại là một vùng cát vàng, không có thứ gì cả?"
“Không, trước đây không nên như vậy..."
