Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Chương 517
Cập nhật lúc: 28/04/2026 17:29
“Khụ khụ khụ...
Ọe ọe ọe..."
Hạ Tinh Di ôm cổ họng nôn điên cuồng, “Tam sư đệ, đệ bay nhanh quá, ta say chim...
Ọe ọe ọe..."
Phù Sinh cũng không khá hơn là bao, nhưng nó dù sao cũng là thần thú, trước kia từng ngồi mây tiên của lão cha, chỉ là hơi ch.óng mặt một chút, còn lại thì vẫn ổn.
Nó yếu ớt kêu lên một tiếng, “Sư phụ."
Mộc Thời nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của hai người này, sờ sờ mũi.
Không ngờ Dung Kỳ lại cõng bọn họ bay đến đây.
Mộc Thời vỗ vỗ vai Hạ Tinh Di, lại sờ sờ đầu Phù Sinh, “Bay vài lần là quen thôi."
“Còn nữa á!"
Hạ Tinh Di vội vàng xua xua tay, “Không được không được, làm thêm lần nữa mật xanh mật vàng của ta sắp nôn ra hết rồi, uy lực của Tam sư đệ lớn quá."
Dung Kỳ hơi nhíu mày, dường như rất không hiểu phản ứng của cậu, “Nhị sư huynh, đệ đã giảm tốc độ rồi, nếu không chúng ta đã sớm đuổi kịp sư phụ rồi."
Hạ Tinh Di ngửa mặt thở dài một tiếng, “Tam sư đệ à, đệ căn bản không hiểu nỗi đau của người phàm đâu."
Dung Kỳ nhìn Mộc Thời đầy mong đợi, “Sư phụ, con..."
“Không sao không sao, Hạ Tinh Di yếu quá thôi."
Mộc Thời nhàn nhạt nói, “Đã các con đến rồi, chúng ta đi đến địa điểm tiếp theo thôi."
Trên mặt Dung Kỳ có thêm một tia cười, “Được."
Mộc Thời nhìn Phó Văn Cảnh, “Tiểu Phó, anh đi theo bọn ta, hay là về Cục 749?"
Phó Văn Cảnh quét mắt nhìn hai người đàn ông và một con hồ ly, hơi lắc lắc đầu, “Ta đưa Ngôn Sâm và Diêu Na về."
“Được."
Mộc Thời túm lấy đà điểu nhỏ đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ, “Bạch Mao, thất thần cái gì?
Cõng bọn ta xuất phát!"
Hoắc Diễn dở khóc dở cười, cậu hối hận rồi.
Vốn dĩ tưởng chỉ có một mình muội muội, không ngờ phía sau còn có mấy người nữa.
Cậu vừa đối mặt với ánh mắt của người đàn ông mọc cánh kia, lập tức sợ đến nhũn cả chân.
Đây rốt cuộc là quái vật gì thế này?
Hoắc Diễn nhỏ giọng hỏi Mộc Thời, “Muội muội, người cánh là loài gì?"
Mộc Thời trả lời thật thà:
“Tổ tiên của ngươi, Phượng Hoàng."
“Vãi chưởng!
Vãi chưởng!!!"
Hoắc Diễn kinh ngạc ngây người, “Phượng Hoàng!
Phượng Hoàng trong truyền thuyết!!"
Tiêu rồi!
Cậu lại càng sợ hãi hơn.
Dung Kỳ lần đầu tiên ở thời đại này, nhìn thấy yêu thú khác ngoài mình và Phù Sinh.
Sức mạnh của đà điểu nhỏ quá yếu ớt, còn yếu hơn cả chim non mới sinh của tộc Hỏa Phượng lúc ban đầu.
Tuy nhiên, vì là yêu thú sư phụ quen biết, anh hơi gật đầu chào hỏi, “Chào ngươi, đà điểu nhỏ."
Hoắc Diễn đối diện với đôi mắt đang tỏa ra ánh sáng vàng kim kia, giật mình run lên một cái, cứ cảm thấy hôm nay đang nằm mơ.
Cậu gượng cười một cái, “Ha ha, chào lão tổ tông."
Dung Kỳ lạnh lùng đáp một tiếng “Ừm", không nói gì nữa.
Hoắc Diễn thầm nghĩ không hổ là muội muội, ngay cả loài kiêu ngạo như Phượng Hoàng cũng có thể thu phục.
À!
Đúng rồi, cậu vẫn luôn gọi Mộc Thời là muội muội, mà lão tổ tông gọi Mộc Thời là sư phụ, tính ra thế này, chẳng phải cậu cao hơn lão tổ tông hai bậc sao?
Nhưng cậu chỉ dám nghĩ trong đầu thôi, không thể nói ra trước mặt lão tổ tông được.
Hoắc Diễn nhảy khỏi lòng bàn tay Mộc Thời từ từ biến lớn, người lập tức vững vàng hơn rất nhiều.
“Muội muội, chúng ta đi thôi."
Mộc Thời vẫy vẫy tay, “Lên đi."
Phù Sinh nhảy v-út lên, không kìm được nhảy nhót hai cái trên người đà điểu, “Bạch Mao, sao ngươi có thể khống chế tùy ý to nhỏ thế?"
“Ồ ồ, cái này à, là tuyệt chiêu của ta đấy, lát trên đường ta kể cho ngươi."
Hoắc Diễn cảm thấy con hồ ly nhỏ này cũng không bình thường, nhưng cậu không hỏi, tránh cho làm mình sợ ch-ết khiếp.
Mộc Thời túm lấy vai Hạ Tinh Di ném lên, tự mình cũng nhảy lên, rồi nhìn Dung Kỳ, “Tam đồ đệ?"
Dung Kỳ nhàn nhạt nói:
“Con theo ở phía sau, đà điểu nhỏ không chịu nổi sức mạnh của con."
Chỉ cần anh thả ra một chút khí tức, con đà điểu nhỏ này lập tức biến nhỏ, sư phụ có thể sẽ ngã xuống đất, anh cứ bay thong thả ở phía sau là được.
Hoắc Diễn thấy anh không lên, lập tức thở phào nhẹ nhõm, áp lực trên người nhẹ bớt không ít, cậu sải bước chân liều mạng chạy về phía trước, “Ngồi vững nhé, mọi người, Let's go!"
Đà điểu lớn băng qua rừng rậm lao thẳng về phía mục tiêu, lần này nhanh hơn bất cứ lần nào, chỉ mất mười phút là đến nơi.
Mộc Thời một mình đi tìm Ngũ Hành Khóa Long Trận, để Dung Kỳ dẫn Hạ Tinh Di và Phù Sinh đi giải quyết ác quỷ, còn Hoắc Diễn thì đứng bên cạnh làm nhân vật tạo bầu không khí.
“Đánh hay lắm, không hổ là lão tổ tông, ngọn lửa này đẹp thật đấy."
“Oa, hồ ly nhỏ đâu mất rồi?"
“Oa a a a!
Hồ ly nhỏ cũng đẹp trai quá!"
“Ha ha, người họ Hạ kia huynh ồn quá!"
Giọng nói “chi chi chít chít" của Hoắc Diễn, cộng thêm tiếng hét của Hạ Tinh Di, dọa chạy sạch tất cả những sinh vật còn sống ở khu vực này.
Bên tai Dung Kỳ toàn là tiếng ồn ào của hai tên này, con đà điểu nhỏ này cũng yếu ớt như Nhị sư huynh, ồn ào y hệt.
Anh lạnh lùng nói:
“Im miệng!"
Hoắc Diễn lập tức im bặt, vùi đầu vào trong lông vũ run rẩy, suýt chút nữa quên mất tính khí của lão tổ tông không tốt.
Mộc Thời xử lý xong Ngũ Hành Khóa Long Trận, đào quỷ hồn châu, dẫn theo mọi người đi đến địa điểm cuối cùng.
Mọi việc đều rất thuận lợi, giải quyết xong Ngũ Hành Khóa Long Trận cuối cùng, Hạ Tinh Di đã mệt đến mức bị chuột rút, “Sư phụ, không được nữa rồi, thực sự không được nữa rồi..."
Phù Sinh nằm bò ra thở dốc, “Con cũng không được rồi, đói quá...
Con muốn ăn gà quay của Đại sư huynh."
Dung Kỳ vẫn giữ bộ dạng gió thoảng mây bay, anh nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu, “Sư phụ, Đại sư huynh đang đợi chúng ta về."
“Được rồi, đã hết rồi, giờ chúng ta về nhà thôi."
Mộc Thời vỗ vỗ cổ Hoắc Diễn, “Bạch Mao, đưa bọn ta về chỗ chiếc xe thể thao màu đỏ."
“Ồ, được rồi."
Hoắc Diễn thở dài một tiếng, cuối cùng cũng xong.
Hạ Tinh Di nhìn thấy đầy trời sao, giật mình một cái, “Mấy giờ rồi?"
Mộc Thời mở điện thoại nhìn một chút, “Mười một giờ ba mươi chín, vừa kịp về ăn đồ ăn đêm."
“Vãi chưởng!
Muộn thế rồi!"
Hạ Tinh Di lập tức sốt ruột, “Ta không cần xe nữa, lập tức, ngay lập tức về nhà!!"
Cậu giơ bàn tay run rẩy, giọng nói yếu ớt, “Tam sư đệ, sắp đến giờ rồi..."
Ánh mắt Dung Kỳ lập tức thay đổi, tăng tốc bay lên trên đầu đà điểu lớn, trước hết túm lấy Phù Sinh đặt lên vai, sau đó một tay xách Hạ Tinh Di, một tay ôm Mộc Thời, lao v-út về phía trước.
