Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Chương 532

Cập nhật lúc: 28/04/2026 17:31

“Lão Tam là một người thông minh, làm việc vô cùng cẩn trọng, thường sẽ tự để lại cho mình một đường lui.”

Đôi khi, ngay cả Thánh Chủ đại nhân cũng bị Lão Tam lừa, tưởng rằng hắn đã ch-ết, nhưng thực chất hắn căn bản không hề hấn gì.

Tóm lại, Lão Tam cũng giống như năng lực của hắn, âm hiểm xảo trá, giấu trời qua biển, thậm chí lừa cả chính bản thân mình.

Thánh Chủ đại nhân chậm rãi đứng dậy, nhìn Mạc Khinh Tịch đang ngủ cực kỳ say sưa, đau đầu không thôi.

Cái tên phàm ăn này!

Đồ vô dụng!!

Cũng may những ngày này, Thao Thiết tương đối an phận, mỗi ngày ăn xong lại ngủ, ngủ xong lại ăn.

Hắn hung hăng đá vào người Mạc Khinh Tịch một cái, “Lão Tứ, đừng ngủ nữa, mau dậy đi theo ta đến nhà họ Thịnh, chi viện cho Lão Tam và Lão Nhị."

“Đừng ồn!"

Mạc Khinh Tịch lật người, tiếp tục ngủ.

Thánh Chủ đại nhân tức phát điên, túm lấy đầu hắn gõ mạnh một cái, “Thao Thiết, cho ta dậy ngay lập tức!"

“Ái chà, ngươi thật là phiền phức quá đi."

Mạc Khinh Tịch dụi dụi mắt, bất mãn lầm bầm, “Ăn không no, còn không cho ta ngủ, ta muốn mách với Tam ca là ngươi ngược đãi ta!"

Thánh Chủ đại nhân tát một phát qua, “Bớt nói nhảm, đi thôi!"

“Không được, ta buồn ngủ lắm."

Mạc Khinh Tịch đột nhiên mất ý thức, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.

Thánh Chủ đại nhân tức giận quát:

“Lão Tứ, ngươi giở trò quỷ gì thế?!"

Mạc Khinh Tịch lại một lần nữa mở mắt, thần thái lập tức khác hẳn, hắn nở một nụ cười thật tươi, “Hê hê, Thánh Chủ đại nhân, chúng ta lại gặp nhau rồi."

“Mạc Khinh Tịch!"

Thánh Chủ đại nhân tức đến không kìm được, vươn tay bóp c.h.ặ.t cổ hắn, “Sao ngươi lại ra ngoài?

Lão Tứ đâu?"

Một giọng nói vang lên, “Để Tiểu Khinh Khinh thay thế ta một chút đi, chờ ta ngủ dậy rồi ta lại ra."

Thao Thiết đặc biệt cảnh cáo một câu, “Lão đại, ngươi không được đụng chạm vào Tiểu Khinh Khinh của ta, nếu không ta sẽ không bao giờ thèm ngó ngàng đến ngươi nữa, hừ!"

Thánh Chủ đại nhân tức điên lên, cái tên phản đồ này!

Mạc Khinh Tịch hào hứng vẫy vẫy tay, “Thánh Chủ đại nhân, thời gian qua ngươi sống tốt không?

Có nhớ ta không?"

“Ngươi câm miệng!"

Thánh Chủ đại nhân nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo đáng ghét này, trong lòng phiền muộn vô cùng.

Hắn trực tiếp phong ấn miệng của Mạc Khinh Tịch, tránh cho tên này nói năng lung tung.

“Ưm ưm ưm..."

Mạc Khinh Tịch thử mở miệng, nhưng không phát ra được chút âm thanh nào.

“Hừ!

Thành thật chút cho ta!"

Thánh Chủ đại nhân túm lấy đầu hắn, lao nhanh về phía nhà họ Thịnh.

Đêm nay, chính là ngày ch-ết của người phụ nữ đó!

Đôi mắt Mạc Khinh Tịch khẽ động đậy.

Bạn nhỏ à, cố lên nhé.

Đêm nay, chính là ngày tự do, ngày ch-ết của lũ quái vật!!......

Nhà họ Thịnh.

Thịnh Vân Sâm dùng ánh mắt oán giận nhìn nhóm người này, họ ăn từ trưa đến tận tối, ăn suốt năm tiếng đồng hồ mà vẫn chưa xong.

Những người này chắc chắn là cố ý!

Hắn xoa xoa huyệt thái dương, đứng dậy đi vào bếp, hít sâu một hơi nén xuống cơn giận trong lòng.

Chờ thêm chút nữa, thời gian sắp đến rồi.

Thịnh Vân Sâm điều chỉnh lại biểu cảm rồi quay lại phòng khách, cười híp mắt nói:

“Mọi người, gần đây nhà họ Thịnh xảy ra nhiều chuyện không hay, tối nay mọi người nghỉ ngơi sớm một chút, đừng thức khuya, càng không nên tùy tiện đi lại, lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không tốt."

Hắn tuy đang cười, nhưng trông lại âm u, cả khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối.

Mộc Thời thản nhiên xua xua tay, “Yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ nhớ kỹ lời cậu."

Thịnh Vân Sâm đáp lại bằng một nụ cười lịch sự, “Em gái, nghỉ ngơi sớm đi, cơ thể anh dạo này không được tốt lắm, không thể chơi cùng mọi người được."

Ngay khi hắn vừa rời khỏi tầm mắt của mọi người, khuôn mặt liền trầm xuống, nhìn vầng trăng đang nhô lên phía xa, đôi môi mỏng khẽ mở:

“Mọi người, bắt đầu thôi."

Trong phòng khách, cái bóng của mọi người dường như động đậy, lệch khỏi hướng ban đầu.

Phù Sinh giật mình tỉnh giấc, “Ủa?

Hình như có chỗ nào đó không đúng."

“Quả thực không đúng."

Hạ Tây Từ chằm chằm nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay, “Thời gian chậm lại rồi."

Anh khẽ cau mày, “Thời gian không thể thay đổi, vậy thì chỉ có thể là đồng hồ của mình bị ảnh hưởng."

Mộc Thời thản nhiên nói:

“Đi!

Đến từ đường xem sao."

Cả nhóm lập tức đứng dậy đi theo cô, Bùi Thanh Nghiên hỏi:

“Sư phụ, không quản Thịnh Vân Sâm sao?"

Mộc Thời nhìn chằm chằm phía trước, “Hắn nhất định sẽ đến."

“À, đúng rồi."

Cô nhắc nhở tất cả mọi người có mặt, “Có việc gì thì dùng ngọc bội liên lạc."

Đào Yêu giơ tay, “Tiên nữ tỷ tỷ, em không có ngọc bội."

Ánh mắt Mộc Thời lướt qua mọi người một lượt, “Đào Yêu, em đi theo Dung Kỳ."

Mục đích của hung thú chủ yếu là cô, để Đào Yêu ở cùng Dung Kỳ là thích hợp nhất.

Nghe vậy, Đào Yêu vô cùng phấn khích, “Được thôi."

Cuối cùng cô cũng có thể quang minh chính đại bám lấy chân của Đại Tế Tư đại nhân.

Dung Kỳ không nói gì, mặc kệ cô bám lấy.

Rất nhanh, họ đã đến từ đường.

Từ đường vẫn như cũ, một đống hoang tàn, thậm chí có chỗ còn mọc cả cỏ dại.

Mộc Thời quét mắt nhìn một vòng, trong góc có thêm hai cái hộp màu đen, cô bước tới nhìn kỹ, đó là tro cốt của Thịnh Hồng Lễ và ông cụ.

Tên Thịnh Vân Sâm giả lúc nãy lại nói rằng đã tìm được một nơi phong thủy bảo địa để chôn cất người nhà họ Thịnh.

Hiện tại có thể xác định, thứ trong cơ thể Thịnh Vân Sâm không biết những chuyện đã xảy ra trước kia.

Thịnh Vân Sâm thật sự, chỉ sau khi ông cụ và Thịnh Hồng Lễ ch-ết đi, mới bị hung thú nhập vào.

Hạ Tây Từ nói:

“Sư phụ, thời gian trên đồng hồ hoàn toàn không đúng, kim đồng hồ không nhúc nhích nữa."

Mộc Thời lấy điện thoại ra nhìn, trên đó hiển thị 11:

59 đêm, điều này có nghĩa là còn một phút nữa là sang ngày mới.

Mà ngày mai chính là 28 tháng Chạp, ngày thần quang giáng lâm, thời gian không đúng lắm.

Mộc Thời lấy bùa Thiên Lôi ra, quyết định phá hủy từ đường trước đã.

Bùa Thiên Lôi bay lên không trung, giáng xuống một tia sét thô to, ánh sáng bạc x.é to.ạc màn đêm, nhưng lại không rơi xuống đống mảnh vỡ bài vị trên mặt đất.

Không biết từ khi nào, phía trên từ đường xuất hiện một kết giới trong suốt, Mộc Thời liếc nhìn, đầu óc hơi choáng váng, cô dường như nhìn thấy chính mình trước kia.

Đây là thứ gì?

Kệ đi, phá nát luôn.

Mộc Thời rút kiếm đào ra, “Ngũ hành ngũ lôi, cấp hội vu thử!!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.