Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Chương 81

Cập nhật lúc: 28/04/2026 15:02

“Điều tra phát hiện, những tên trộm mộ đã xuống mộ đều ch-ết hết.

Ngôn Sâm làm một cuộc giải phẫu t.ử thi cho một trong số đó, tìm thấy dấu vết răng cương thi, lập tức gọi dừng đội khảo cổ xuống mộ, tránh cho người thường gặp phải cương thi.”

Cục 749 tạm thời đặt tên cho ngôi mộ này là “Mộ Cửu Khiếu", sắp xếp vài người huyền môn vào trong đó xem, rốt cuộc có cương thi không?

Phó Văn Cảnh là đội trưởng của hành động lần này, vì anh vừa hiểu phong thủy, lại vừa biết đ.á.n.h nhau với cương thi.

Ngôn Sâm lo lắng không yên, cậu là nhân viên hỗ trợ lực chiến không cao, lần này không vào trong, canh giữ bên ngoài cứu chữa thương binh bất cứ lúc nào, vào trong chỉ tổ kéo chân sau, “Đội trưởng, anh nhất định, nhất định phải sống sót quay về."

“Yên tâm, tôi không dễ ch-ết thế đâu."

Phó Văn Cảnh vỗ vỗ vai cậu.

“Đừng có đặt flag lung tung."

Ngôn Sâm càng lo hơn, “Trong nhà chị Na xảy ra chuyện, về xử lý việc nội bộ gia tộc rồi, nếu chị ấy ở đây thì tốt...

Đội trưởng, cũng không biết ngoại viện cục mời tới có dễ ở chung không?"

Nhân lực cục 749 không đủ, đặc biệt phát ra tuyên bố kêu gọi sự giúp đỡ từ các đạo quán trên khắp cả nước, thành lập một đội ngũ xuống mộ.

Một người đàn ông trung niên mặc đạo bào tay cầm đào mộc kiếm, dẫn theo một người trẻ tuổi đi tới:

“Tiểu Cảnh, nhiều năm không gặp anh đã cao thế này rồi?"

Phó Văn Cảnh quay đầu nhìn:

“Huyền Thành đạo trưởng."

Huyền Thành đạo trưởng là truyền nhân đời thứ 45 của phái Mao Sơn, thường xuyên giao thiệp với cương thi, ông nghe nói tới việc này, lập tức dẫn đệ t.ử xuống núi.

Huyền Thành đạo trưởng mắt đầy từ ái:

“Tiểu Cảnh, lâu lắm không gặp.

Sư phụ con dạo này sao rồi?

Mọi thứ đều ổn chứ?"

Phó Văn Cảnh thản nhiên nói:

“Sư phụ lại đi vân du rồi, con cũng không liên lạc được với ông."

“Sư phụ con đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi, thời khắc quan trọng lúc nào cũng không tìm thấy người."

Huyền Thành đạo trưởng cảm thán một hồi, giới thiệu cho anh:

“Vân Vũ, con còn ấn tượng không?

Hồi nhỏ con còn từng thay tã cho nó đấy."

Vân Vũ ngượng ngùng gãi gãi đầu:

“Cảnh ca."

Phó Văn Cảnh khẽ gật đầu, lại có hai người đi tới.

Cầm la bàn trong tay là Lữ Tịnh Sơn phái Tam Hợp, là bạn cũ nhiều năm với ông nội anh, cùng là truyền nhân các phái phong thủy.

Người đàn ông trung niên còn lại là chuyên gia khảo cổ Triệu Vĩ, có kiến thức sâu rộng về các loại cơ quan trong mộ cổ, là cộng sự lâu năm của Lữ Tịnh Sơn.

Lữ Tịnh Sơn mỉm cười quan sát anh:

“Tiểu Cảnh, lâu rồi không gặp, mọi thứ đều tốt chứ."

“Lữ ông nội, đều rất tốt."

Phó Văn Cảnh xã giao vài câu với họ, nhanh ch.óng vào chủ đề chính:

“Từ ảnh vệ tinh nhìn xuống, dãy núi ở đây vây quanh từng lớp từng lớp, giống như hoa sen đang nở rộ."

Lữ Tịnh Sơn nheo mắt nhìn một hồi:

“Hộ sa vây quanh từng lớp, nơi này là cục Bát Phương Tụ Thủy, cách cục Hoa Sen Xuất Thủy, đây là đất lành phong thủy, sao lại nuôi dưỡng ra thứ âm ám như cương thi thế này?"

Ông trầm tư một lát nói:

“Nơi này có long mạch không?"

Phó Văn Cảnh lấy bản đồ vệ tinh Hoa Quốc ra, khoanh vùng vị trí ở đây:

“Nằm trên cành nhánh của Bắc Long."

Lữ Tịnh Sơn giải thích:

“Long mạch khởi nguồn từ núi Côn Lôn, kéo dài về phía đông nam ra ba đường long mạch.

Ba đại long mạch cộng với hai rồng nước là sông Trường Giang, sông Hoàng Hà, cùng nhau tạo thành thế đại phong thủy của Hoa Quốc.

Mỗi đường long mạch lại có chi nhánh, lớp lớp đan xen, phức tạp đan xen, ảnh hưởng lẫn nhau."

Vân Vũ nghe mà không hiểu gì gật gật đầu:

“Cảnh ca, Bắc Long là chỉ cái gì?"

Phó Văn Cảnh thản nhiên nói:

“Bắc Long từ núi Âm Sơn, Hạ Lan Sơn đi vào Tấn, khởi từ Thái Nguyên, vượt biển thì dừng; Bắc Long đi qua Đế Kinh, là nơi vận mệnh của một nước nằm ở đó."

Lữ Tịnh Sơn lộ ra ánh mắt tán thưởng, tiếp lời anh:

“Trung Long từ núi Mân Sơn vào Quan Trung, tới núi Thái Sơn vào biển; Nam Long từ Vân Quý, Tương Giang tới Mân Nam, Giang Chiết vào biển."

Phó Văn Cảnh nhíu mày:

“Nơi này nằm trên cành nhánh của Bắc Long, chân long chi khí nồng đậm, sao lại nuôi dưỡng ra thứ độc ác như vậy?"

Lữ Tịnh Sơn càng thêm nghi hoặc:

“Hoa Sen Tụ chân long chi khí ở nơi này,魑嵬魍魉 (xuy nguy võng lưỡng - quỷ dữ, ma quái) vốn dĩ nên không nơi nào trốn thoát."

Huyền Thành đạo trưởng chỉ hiểu da lông về phong thủy, nghe không hiểu những lời nói thần thần bí bí của họ:

“Quản nhiều thế làm gì, có cương thi thì trực tiếp diệt thôi."

“Sư phụ."

Vân Vũ ngượng ngùng kéo kéo tay áo ông.

Sư phụ cậu là người nóng tính, không phục là đ.á.n.h, vì thế thường xuyên đ.á.n.h nhau với người khác.

Phân tích phong thủy trước khi xuống mộ vô cùng cần thiết, khó khăn lắm mới gặp được đại sư phong thủy, cậu muốn học theo một chút kiến thức.

Phó Văn Cảnh và Lữ Tịnh Sơn nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.

Anh cất bản đồ:

“Nhìn từ bên ngoài không ra được gì cả, xuống mộ đi, hy vọng chúng ta không gặp phải cương thi."

Mọi người thu dọn đồ đạc, đi theo anh xuống mộ.

Men theo cái lỗ trộm mộ cũ đi vào, dọc đường có đủ loại chai nhựa và vô số vết cào xước, Triệu Vĩ soi đèn càng nhìn càng tức giận:

“Trên tường có bích họa, lại bị hủy hoại thế này."

Phó Văn Cảnh nhíu mày, hỏi:

“Triệu bác, có nhìn ra được gì không?"

“Sắc tố màu đỏ, màu trắng đan xen, dường như vẽ một nhóm người đang giơ cao hai tay reo hò."

Triệu Vĩ lấy sổ ra, mô phỏng lại bức bích họa trên tường.

Suy nghĩ một lát sau, nói:

“Nhiều bích họa hư hại nghiêm trọng, tạm thời không nhìn ra gì cả."

Mọi người tiếp tục đi vào trong, dọc đường yên tĩnh đáng sợ, ngay cả chuột cũng không thấy đâu, Triệu Vĩ vừa đi vừa mắng:

“Đám trộm mộ này, đúng là tức ch-ết ta mà."

Trong mắt nhà sử học, mọi thứ trong mộ đều rất có giá trị, đặc biệt là những ghi chép về ký tự hoa văn nào đó, bù đắp những khoảng trống trong lịch sử.

Mà trong mắt bọn trộm mộ, chỉ có những thứ đáng tiền như vàng bạc châu báu, những thứ khác đều là r-ác r-ưởi, hủy hoại cũng không sao.

Tới một phòng mộ, ngửi thấy một mùi khét, quan tài vốn có đã bị đốt cháy đen sì, không nhìn ra dáng vẻ ban đầu, t.h.i t.h.ể trong quan tài bị vứt bỏ tùy tiện sang một bên, hoa phục trên người đã không thấy đâu, chỉ còn lại một bộ xương trắng gãy làm hai khúc.

Triệu Vĩ vừa nhìn thấy, tức giận tới mức lòng nóng như lửa đốt:

“Mẹ kiếp nhà nó."

Ông lập tức chạy tới, vừa kiểm tra vừa tức giận mắng:

“@#^&%!#..."

Bình tĩnh lại, ông hạ thấp giọng điệu, nhìn về phía Phó Văn Cảnh:

“Tiểu Cảnh, là t.h.i t.h.ể nữ, Cửu Khiếu Ngọc chắc là được lấy ra từ cơ thể cô ấy."

Nghe vậy, Phó Văn Cảnh nhíu mày, nhìn quanh bốn phía:

“Đây không phải phòng mộ chính."

“Chắc là phòng bồi táng."

Triệu Vĩ nhận diện kỹ lưỡng:

“Mặc dù quan tài bị đốt, nhưng dựa vào hình dáng mai táng, vật mai táng và diện tích phòng mộ phán đoán, t.h.i t.h.ể nữ này có thể là một phi t.ử nào đó của chư hầu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Chương 81: Chương 81 | MonkeyD