Câu Chuyện Của Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 09/09/2026 16:07
Thủ lĩnh phái người đến tìm tôi.
Đúng lúc tôi có thể nhân cơ hội này trò chuyện với ông ấy về chuyện đó.
Tôi vô cùng câu nệ, trong lòng đắn đo mãi làm sao để không phụ lòng tốt của ông ấy.
Kết quả là thủ lĩnh xoa xoa tay, hiền từ nói.
"Á, con kết hôn cũng hơn một năm rồi."
"Đến bây giờ vẫn chưa đóng góp được thêm nhân khẩu cho bộ lạc."
Cảm thấy vô cùng hổ thẹn, tôi cúi đầu xuống.
"Cho nên, tôi nghĩ có lẽ chất lượng của tên loài người kia có vấn đề."
"Thế nên tôi ra lệnh hủy bỏ quan hệ hôn nhân giữa con và Thẩm Trạch, rồi phân cho con một thú nhân đực tráng kiện khác nhé?"
Nghe thấy lời này, tôi ngẩn ngơ ngẩng đầu lên.
Còn có chuyện tốt thế này sao?
Bóng hình đang dần hiện rõ lên của thủ lĩnh nhắc nhở tôi chuyện này hình như là thật.
Không ngờ lại dễ dàng thế này.
Bước ra khỏi phòng, tôi đón làn gió nhẹ, cảm thấy cơ thể như nhẹ đi mấy phần.
Hồi tưởng lại khoảng thời gian ban đầu mang theo đầy nhiệt huyết kết hôn với Thẩm Trạch, không khỏi cảm thấy chua xót.
Hơn một năm qua, những vướng mắc tình cảm sinh ra không hề ít.
Tôi hình như bẩm sinh không thích hợp để người khác đồng hành.
Người bên cạnh luôn lần lượt rời bỏ tôi.
Không sao cả, sau này một mình tôi cũng rất tốt.
Thẩm Trạch cũng không cần phải uất ức ở bên tôi để rồi chịu sự chế giễu của người khác nữa.
Hắn chắc sẽ vui lắm đây.
Tôi sốt ruột muốn mang tin vui này nói cho hắn biết.
Thậm chí chẳng cần đi bộ.
Trực tiếp tóm lấy dây leo trên đầu đu đến cửa động.
Thẩm Trạch đang nằm trên giường đá ngủ lười biếng.
Thấy tâm trạng tôi không tệ, hắn liền ngồi thẳng dậy trêu chọc.
"Gặp phải chuyện tốt gì thế, sao cô cười tươi thế."
"Đúng là có một chuyện tốt. Tôi định lát nữa sẽ đi săn một con chim bay về ăn mừng."
Khóe miệng Thẩm Trạch càng cong lên cao hơn.
"Không phải nói không làm nữa cơ mà?"
Tôi bước tới đặt tờ văn thư hủy bỏ hôn nhân có đóng dấu của thủ lĩnh vào tay hắn.
"Săn cho tôi ăn đấy."
"Anh xem văn thư trong tay đi, thủ lĩnh đã hủy bỏ quan hệ hôn nhân của chúng tôi rồi."
"Chúc mừng anh, Thẩm Trạch, từ nay về sau anh hoàn toàn được tự do."
12
Vẻ mặt Thẩm Trạch cứng đờ.
Hắn không thể tin được mà mở văn thư ra, bên trong chỉ đóng một con dấu rất đơn giản.
Nhưng ở chỗ chúng tôi, như thế là vô cùng trang trọng rồi.
Tôi để ý thấy tay hắn vô thức siết c.h.ặ.t lại.
Miệng lầm bầm cằn nhằn.
"Sao có thể như thế chứ? Đây không phải sự thật. Tôi không tin."
Hắn xé nát tờ văn thư, còn ném xuống đất giẫm đạp lung tung.
Đó chỉ là một miếng vỏ cây thôi, chỗ chúng tôi có thiếu gì.
Nhưng chỉ cần con dấu này đóng xuống, thì đã thành sự thật ván đã đóng thuyền.
Không ai có thể thay đổi được nữa.
Hắn lao tới bóp lấy bã vai tôi, điên cuồng lay mạnh.
"Á, đây không phải ý nguyện của cô đúng không? Chúng ta đi tìm thủ lĩnh, đi tìm thủ lĩnh đổi lại đi có được không."
Tôi dùng chút sức là đã giãy ra khỏi sự kìm kẹp của hắn.
Tôi lùi lại hai bước.
"Thẩm Trạch, không phải anh vẫn luôn cảm thấy ở cùng tôi là uỷ khuất cho anh lắm sao?"
"Bây giờ không phải vừa vặn đúng ý anh rồi à?"
"Tôi đi săn đây, lúc về hy vọng anh đã dọn đi rồi."
Vừa cầm dụng cụ tự chế xoay người rời đi thì tôi nghe thấy hắn nói.
"Nhưng không phải cô rất thích tôi sao? Sao tự nhiên lại tuyệt tình thế."
Đúng, tôi đã thích hắn sau khi kết hôn với hắn.
Thậm chí còn chăm bẵm hầu hạ hắn hơn một năm trời.
Nhưng tình cảm là thứ tiêu hao, hắn lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi ở tôi.
Tôi cũng sẽ mệt mỏi chứ.
13
Hôm nay tay nghề cực kỳ trôi chảy, liên tiếp b.ắ.n hạ được mấy con chim bay.
Từ nay tôi không cần phải vội vã chạy về chăm sóc Thẩm Trạch nữa.
Cũng chẳng phải cảm thấy áy náy vì hắn chê bai thức ăn nữa.
Lúc về đến cửa bộ lạc, tôi đụng độ Khải.
Nể tình anh từng chỉ bảo mình, tôi ném cho anh một con chim bay.
Anh nhướng mày ước lượng sức nặng.
Tôi liền hiểu ý anh là gì.
"Tôi, Á làm việc xưa nay đều nói lời giữ lời, con heo rừng lần trước hứa cho ngài, nhất định tôi sẽ đi săn cho ngài, cứ yên tâm đi. Mấy con chim bay hôm nay coi như quà tôi tặng ngài."
Người như Khải tôi hoàn toàn không ghét bỏ.
Năng lực mạnh mà lại không giống mấy thú nhân khác chê bai tôi.
Chim bay coi như để anh chúc mừng tôi cuối cùng cũng thoát khỏi bể khổ đi.
Khải buồn cười gật đầu chấp nhận lời giải thích này của tôi.
Không biết từ lúc nào xung quanh đã xuất hiện rất nhiều giống cái.
Tai tôi thính lắm.
Nghe thấy bọn họ thèm thuồng cơ bắp của Khải không thôi.
"Trong bộ lạc chắc không có thú nhân nào đọ lại cơ bắp của Khải nhỉ, nhìn thôi đã thấy đầy sức mạnh rồi, có thể đ.ấ.m phát c.h.ế.t tươi tôi luôn ấy chứ."
"Các cậu biết cái gì mà nói, con gái loài người từng dạy tôi cái này gọi là quyến rũ, đẹp trai muốn mềm cả chân."
"Tôi là con người tôi xin xác nhận, đúng là có vốn liếng thật."
Tiện đà liếc nhìn sang đó.
Lạ thật, sao tay cứ có cảm giác muốn ra đòn thế nhỉ.
Nhưng nghe nói nguyên hình của anh là báo đen, trông uy phong lẫm liệt biết bao.
Ngưỡng mộ ghê, tôi tính về nướng chim bay tẩm bổ cái đã.
"Á?"
Khải gọi giật tôi lại.
Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Con đực nhỏ của cô quá phế vật, hắn không xứng với cô đâu."
"Hay là cô suy nghĩ lại mấy thú nhân khác xem sao."
Ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào tôi, sâu thẳm u tối.
Sống lưng tôi không hiểu sao lại thấy hơi lạnh lạnh.
Gì thế này?
Đe dọa tôi à?
Thì có tác dụng gì chứ.
Cuối cùng vẫn phải đợi thủ lĩnh phân cho thôi.
Nhưng chắc là khó khăn lắm đây.
Tôi cười qua loa đáp lại anh một cái gật đầu.
Vội vàng rời khỏi chỗ đó, sao cứ có cảm giác ánh mắt mấy giống cái quanh đây nhìn mình hơi lạ nhỉ?
14
Tôi từ xa nhìn thấy Thẩm Trạch và một giống cái đang đứng trước cửa động của mình.
Hai người nắm tay nhau tư thế vô cùng thân thiết.
Nhưng sao mãi vẫn chưa đi?
Tôi bước tới định cảnh cáo một trận.
Thẩm Trạch ra vẻ đắc ý khoe khoang với tôi trước.
"Á, tôi mới chẳng thèm ở cái chỗ này của cô đâu, Nguyệt Nguyệt đến đón tôi về hang của cô ấy rồi đây."
"Lúc tôi đi rồi cô đừng có mà hối hận đấy. Ngoài tôi ra, chẳng ai thèm nhận cái dạng này của cô đâu."
Ánh mắt hắn dán c.h.ặ.t vào biểu cảm của tôi, cố dò xét cảm xúc của tôi.
Nhưng nội dung tâm can tôi phẳng lặng như nước, ngược lại còn mỉm cười nhìn hắn.
"Vậy chúc mừng anh nhé, nhưng bây giờ phiền hai người rời khỏi nhà tôi, đứng chắn đường rồi kìa."
Sắc mặt Thẩm Trạch biến dạng, hừ lạnh một tiếng rồi kéo theo giống cái bên cạnh bỏ đi.
Cuối cùng cũng đi rồi, tôi thở phào một hơi.
Đi vào trong làm sạch con chim bay rồi đem nướng lên bếp lửa trước đã.
Tôi thoải mái nằm lăn lộn trên chiếc giường đá.
Trước kia lúc Thẩm Trạch còn ở đây, tôi chưa từng làm mấy hành động trẻ con thế này.
Sợ hắn chê cười mình.
