Câu Chuyện Tình Yêu Của Hai Sát Thủ - Chương 2
Cập nhật lúc: 21/08/2026 05:04
Hôm nay cũng như mấy lần trước, g.i.ế.c người rồi phi tang xác. Vẫn là cái hồ đó, trên chiếc xe trượt tuyết phủ hai lớp chăn.
Đến lần thứ năm Tiểu Bạch sờ trúng x.á.c c.h.ế.t lạnh ngắt, bị dọa đến thét lên, hai người Tiểu Lý và Tiểu Từ vốn đã làm việc này đến quen tay chỉ biết nhìn nhau, chẳng nói nên lời.
Tiểu Bạch lập tức ngồi xổm bên cạnh xe trượt tuyết, than thở: "Người ta sợ quá sợ quá."
"Lòng tôi lạnh lắm rồi." Tiểu Từ cũng ngồi xổm bên cạnh Tiểu Bạch, mặt mày ủ rũ.
Cuối cùng vẫn là Tiểu Từ ném xác, Tiểu Lý phủ tuyết che giấu. Trên đường về bằng xe trượt tuyết, Tiểu Bạch nhìn hai người, thăm dò hỏi:
"Sao mấy anh lại làm nghề này vậy, không tính chuyển sang ngành khác à?"
Tiểu Lý tay nắm vô lăng lướt trên tuyết, tiện thể đáp lại cô một câu: "Quen nghề này rồi, cậu nghĩ còn đổi sang chỗ nào được nữa?"
"Hơn nữa, bọn tôi không có cách mưu sinh nào khác." Giọng Tiểu Lý càng lúc càng nhỏ, cuối cùng tan vào trong gió tuyết.
"Hay là bọn mình ra chợ bán thịt cừu làm đồ tể đi."
"Súc súc cậu im đi."
Giữa tiếng gió rít, Tiểu Bạch chống cằm, trong đầu bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.
Nhiệm vụ lần này hơi phức tạp, ba người hôm nay còn phải đi thuê tủ đông để chứa hai bộ t.h.i t.h.ể còn lại. Tiểu Bạch đứng từ xa nhìn Tiểu Lý và Tiểu Từ thành thạo cắt khúc xếp vào tủ, hỏi:
"Sao chỉ vứt mỗi bộ đó thôi? Mấy bộ kia vì sao phải đông lạnh như vậy?"
"Em gái à, mấy người này bọn anh phải đem đi gửi cho người ta."
Tiểu Từ vừa c.h.ặ.t rời một cái đầu, tiện tay buông rìu xuống, trả lời Tiểu Bạch.
"Tính là cảnh cáo đó." Tiểu Lý ở bên cạnh thản nhiên nói thêm.
Buổi chiều, ba người mặc đồng phục của một cửa hàng điện máy nọ đứng trước thang máy. Ba chữ "Đang sửa chữa" dán chình ình trên cửa, cả ba không hẹn mà cùng im lặng.
"Tiểu Bạch, tên kia ở tầng mấy nhỉ?"
"...Tầng mười."
"Đi thôi, chậm thêm nửa tiếng nữa là người ta xuống dọn cùng mình đấy."
Tiểu Lý và Tiểu Từ cuối cùng khiêng nửa số t.h.i t.h.ể trong tủ đông đi bộ lên tầng mười. Đến trước cửa phòng B1006, chân hai người đã run lẩy bẩy, nhưng trên mặt vẫn cố tỏ ra như chẳng có chuyện gì, đưa tay gõ cửa.
Năm tiếng sau, mọi chuyện cuối cùng cũng xong. Trên mặt hồ, chiếc xe trượt tuyết chở theo nửa số t.h.i t.h.ể còn lại.
Tiểu Bạch lại bắt đầu làm trò, đứng cách đống t.h.i t.h.ể mười mét mới chịu mở miệng: "Người ta không muốn đụng vào đống đó đâu, xin hai anh đừng bắt em khiêng xác."
Hai người còn lại thở dài, nhanh ch.óng gom đống t.h.i t.h.ể vào bao tải, rồi phóng xe trượt tuyết quay về. Lần này bầu không khí nặng nề hơn nhiều, Tiểu Bạch biết mình có lỗi nên cũng không nói nhiều.
Trên đường về, Tiểu Lý có xuống mua một xiên đường hồ lô, trả giá qua lại với bà bán hàng một hồi lâu, cuối cùng mua được với giá tầm 6 đồng một xiên.
"Cô ơi, đây là lần cuối cùng tụi cháu đến đây trong thời gian sắp tới đấy, cô phải bán rẻ cho tụi cháu chứ."
"Được rồi được rồi, sợ hai đứa mày luôn đấy, 6 đồng 1 hào 5 nhé." Bà cụ miệng vẫn cằn nhằn nhưng tay lấy xuống một xiên đường hồ lô.
Tiểu Lý kẹp điếu t.h.u.ố.c, móc điện thoại ra quét mã: "Sao lại có cả tiền lẻ thế ạ, cô đừng trêu tụi cháu chứ, trên xe còn có người đang đợi kia mà."
"Bà thấy rồi, nhưng người ăn cuối cùng chỉ có hai đứa mày thôi đúng không?"
Tiểu Lý đưa điếu t.h.u.ố.c lên miệng hút một hơi, cười: "Cô cho cháu thêm hai tờ khăn giấy nhé."
Tiểu Bạch tò mò không biết sao Tiểu Lý lại đi mua đường hồ lô, không ngờ Tiểu Từ lại chủ động trả lời:
"Vì tớ thích ăn."
Tiểu Bạch nhìn nụ cười ấy, thầm nghĩ người này đúng là vừa ngọt vừa ranh.
Về đến căn nhà nhỏ, Tiểu Lý lại vào bếp nấu mì gói như thường lệ, Tiểu Từ ngồi trước bàn ăn vừa đợi vừa xem bộ phim truyền hình mới nhất.
Tiểu Bạch vài lần mở miệng định hỏi nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ đành quay về phòng ngủ ghi chép nội dung đ.á.n.h giá.
Mì gói Tiểu Lý nấu đúng là đỉnh, mì vừa bưng lên, Tiểu Từ đã bỏ điện thoại xuống, gắp mì bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói lí nhí:
"Sau này mà còn nhiệm vụ chung thì, hoặc là cậu g.i.ế.c cô ta, tớ vứt cậu chôn. Hoặc là cô ta g.i.ế.c tớ, cậu vứt tớ chôn. Hoặc nữa... hai đứa mình cùng g.i.ế.c cô ta rồi vứt xuống hồ."
Tiểu Lý đưa ngón trỏ lên đặt trước môi, suỵt một tiếng, chẳng nói gì thêm.
Ngày đ.á.n.h giá thứ tư,
Nhận xét của Tiểu Từ:
"Năng lực chuyên môn tốt, chịu khó nhẫn nhục. Trong lúc làm việc có thể giải đáp và hỗ trợ thành viên, khả năng hòa nhập tốt."
Nhận xét của Tiểu Lý:
"Năng lực chuyên môn vững, tâm lý ổn định, không dễ tiếp cận người khác nhưng biết cách xoa dịu đồng đội và các thành viên."
