Câu Hệ Mỹ Nhân Bị Ẩm Thấp Ca Ca Điên Cuồng Mơ Ước - Chương 127: Chung Phòng Khách Sạn, Sự Chờ Đợi Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 02/02/2026 12:20
Cô khống chế biểu tình trên mặt mình, cũng học theo dáng vẻ của Cận Đình Châu, bản một khuôn mặt xinh đẹp, rất già dặn thành thục gật gật đầu:
“Em đều hiểu.”
Vành tai đỏ đến nóng lên, Lê Âm giống như chú chim cánh cụt nhỏ xoay người lại, đi về phía phòng tắm bên kia phòng suite.
Người đàn ông đứng bên giá áo thở dài, tựa hồ là có chút bất đắc dĩ, khóe môi lại nhỏ đến khó phát hiện treo lên chút ý cười.
Hành lý của Lê Âm rất dễ thu dọn.
Cô không mang hành lý tới, đồ đạc đều là sáng sớm nhìn thấy quỹ đạo hành động của cô đi thẳng đến sân bay, Cận Đình Châu mới cho người chuẩn bị.
Năm nay là trời đông giá rét, lại gặp lúc Bành Thành tuyết rơi, nhiệt độ càng thấp hơn một chút.
Cô bé con thích điệu đà, quần áo luôn mặc đơn bạc, cô lại thích ngủ nướng, buổi sáng ngủ thêm năm phút cũng có thể vui sướng tựa thần tiên.
Cận Đình Châu chu đáo mọi mặt thương xót Lê Âm, quần áo đều phải giúp cô phối hợp sẵn trước.
Huống chi lần này ra ngoài không phải nghỉ phép, Bành Thành nguy cơ tứ phía.
Trong tối ngoài sáng, không biết có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm anh, liên lụy hòn ngọc quý trên tay anh đi theo anh chịu khổ, trong lòng Cận Đình Châu cũng không chấp nhận được.
Trong phòng khách, Cận Đình Châu thu dọn xong hành lý đi gọi điện thoại.
Trong phòng tắm hơi nước bốc lên, Lê Âm vỗ vỗ khuôn mặt hoàn toàn đỏ bừng của mình, đối diện với chính mình trong gương, tỉ mỉ bôi sữa dưỡng thể.
Rõ ràng là nhãn hiệu cô thường dùng, không biết có phải công thức nâng cấp hay không, hôm nay thế nhưng thơm đến quá mức.
Lê Âm cảm thấy mình có chút cố tình, suy tư luôn mãi, lại lần nữa tắm lại một lần.
Váy ngủ là đồ mới, đã giặt qua hong khô xịt chút nước hoa, nhưng kiểu dáng quá mức bảo thủ, tay dài cổ chữ V nhỏ, vừa không phải dây đeo minh diễm phiêu dật, lại là dáng dài quy củ.
Che khuất đường cong thân thể xinh đẹp của cô, chỉ có thể lộ ra một chút mắt cá chân.
Lê Âm tuy rằng không quá hài lòng, nhưng cũng tạm chấp nhận mặc lên người.
Phòng tắm của phòng tổng thống có hai gian, cô đi ra chưa thấy Cận Đình Châu, nhưng lại nghe được bên kia có tiếng nước mơ hồ.
Thiếu nữ mặc váy ngủ có chút khẩn trương, cô ở trong phòng buồn đầu chạy tới chạy lui, lại điều chỉnh đèn trong phòng tối đi một chút.
Kéo kín rèm cửa, cô liếc nhìn điện thoại phòng cho khách bên cạnh.
Kỳ thật hiện tại gọi điện thoại, bảo nhân viên phục vụ đưa bao lên cũng kịp.
Nhưng Cận Đình Châu giống như không thích.
Không sao cả.
Dù sao cô cũng không phải rất thích.
Cô thích Cận Đình Châu, thích đến mức tốt nhất là thân mật khăng khít, cốt nhục tương dán, không có bất cứ sự ngăn cách nào.
Làm xong hết thảy, Lê Âm dựa vào gối ôm đầu giường, bắt đầu lăn qua lộn lại.
Trái tim đập nhanh, hai má cũng bắt đầu càng ngày càng nóng.
Cô có kinh nghiệm tiểu thuyết phong phú, video cũng xem qua không ít, nhưng kinh nghiệm thực chiến bằng 0, khó tránh khỏi có chút khẩn trương.
Cô lại không thể giống đàn ông trên TV làm điếu t.h.u.ố.c trước trận để bình tĩnh, đành phải lục lọi trong tủ đồ ăn vặt, tìm một thanh chocolate vị matcha nhét vào miệng, c.ắ.n rộp rộp.
“Lạch cạch” một tiếng, chốt cửa bật mở.
Lê Âm cơ hồ muốn từ trên giường b.ắ.n lên.
Bóng dáng cao lớn của Cận Đình Châu mặc áo ngủ xuất hiện trong nháy mắt, ánh sáng mờ ảo do cô cố tình điều chỉnh dường như đều có cảm giác ái muội chân thật.
Thân hình đĩnh bạt ngược sáng, tóc mái nửa ướt vuốt ra sau đầu, lộ ra vầng trán trơn bóng xinh đẹp.
Ngũ quan đường nét ưu việt tranh tối tranh sáng, bóng đổ bên sống mũi cao thẳng tạo ra hình chữ C vô cùng tự nhiên, mắt phượng hẹp dài, ngay cả ánh mắt đen nhánh cũng có vẻ u tối.
Tầm mắt đối phương quét tới, dừng ở trên người cô.
Người đàn ông khuôn mặt thanh tuấn nhìn cô, môi mỏng hơi nhếch.
Cánh môi bị c.ắ.n rách trong ánh sáng có chút sẫm màu, thình lình, nụ hôn làm thân thể cô run rẩy chiều nay lại lần nữa ùa vào trong óc.
Xa lạ, khí tràng xâm lược cực mạnh cùng với d.ụ.c vọng khống chế thô bạo…… Lê Âm không chút nghi ngờ, Cận Đình Châu trước nay bình tĩnh khắc chế trong khoảnh khắc đó, cơ hồ muốn đem cô làm hỏng, nát.
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông bước về phía trước một bước, kéo gần khoảng cách với cô.
Trái tim Lê Âm hẫng một nhịp, mạc danh chân mềm nhũn.
Tầm mắt đối phương chậm rãi di chuyển xuống dưới, dừng ở động tác đi chân trần dẫm trên t.h.ả.m của cô.
Rõ ràng là ánh mắt quen thuộc nhất, cũng không biết vì cái gì, khoảnh khắc này, ngay cả ánh mắt của Cận Đình Châu cũng mang lại cho cô cảm giác chân thật như bị vuốt ve.
Gương mặt Lê Âm nóng lên, ra vẻ trấn định, gọi một tiếng “Đình Châu ca”.
Trong không khí truyền đến một tiếng cười nhẹ.
Tiếng bước chân vang lên, bóng dáng người đàn ông đổ xuống, hoàn hoàn toàn toàn bao phủ lấy cô.
Hormone che trời lấp đất ập tới, Lê Âm mặt nóng tim nóng, ngơ ngác đứng tại chỗ, không biết nên làm gì.
Hơi thở nước hoa nam tính mơ hồ lượn lờ, thân hình cao lớn của người đàn ông hơi cúi xuống, kéo gần khoảng cách với cô:
“Ồ, Đình Châu ca…… Lần này không gọi lão công nữa à?”
Lê Âm ngượng ngùng, nhìn chằm chằm yết hầu chuyển động của anh, giọng nói nho nhỏ:
“Em đang đợi anh, lão công.”
Đối phương lại cười, xúc cảm như có như không dừng ở bên tai cô, là ngón tay người đàn ông đang vén sợi tóc rơi rụng giúp cô.
Đối phương rất kiên nhẫn, thanh tuyến trầm thấp mang theo hạt cảm xúc lọt vào tai, mang theo sự ôn hòa dẫn dắt từng bước:
