Câu Hệ Mỹ Nhân Bị Ẩm Thấp Ca Ca Điên Cuồng Mơ Ước - Chương 166: Lời Đồn Đại Và Sự Thật, Chiếc Lồng Son Mang Tên Hạnh Phúc
Cập nhật lúc: 02/02/2026 13:06
Lần thứ ba Lê Âm nghe thấy người khác bàn tán về Cận Đình Châu là trong một bữa tiệc.
Cô từ nhà vệ sinh đi ra, loáng thoáng nghe được hai giọng nói đè thấp, lọt vào tai có chút mơ hồ:
“Dư luận bên ngoài nói nghe thì đường hoàng lắm, kỳ thực đều là lừa kẻ ngốc…… Lê Âm nhà người ta mới bao lớn chứ, năm nay cũng chỉ mới 22 tuổi……”
“22 tuổi, con gái nhà người ta thì biết cái gì, thế này liền bị lừa kết hôn rồi? Nghĩ lại lúc tôi 22 tuổi, còn đang chạy khắp thế giới chơi bời, cha tôi tìm còn chẳng thấy……”
“Thật đáng thương…… Hai người bọn họ như vậy…… Hắn cũng có thể xuống tay được sao?”
“Còn không phải nương theo thân phận để dỗ dành cô bé con? Nếu không thì chính là ép buộc cô ấy…… Vị ông trùm giới kinh doanh này cũng đủ không biết xấu hổ……”
Hai người bàn tán khí thế ngất trời, chỉ trích Cận Đình Châu không còn mặt mũi nào.
Lê Âm đẩy cửa phòng, chạm mặt hai khuôn mặt đang quay đi đầy kinh ngạc.
Có chút quen mắt, đại khái là đã từng gặp.
Sắc mặt hai người kia như trát lớp sơn dầu rẻ tiền, bắt đầu cứng đờ nực cười, ngượng ngùng gọi cô một tiếng “Lê tiểu thư”.
Giọng Lê Âm nhàn nhạt, đôi mắt nhìn thẳng vào hai người, bình tĩnh nói:
“Đừng nói như vậy, Cận Đình Châu là người rất tốt, không hề lừa gạt tôi.”
“Là tôi chủ động theo đuổi anh ấy, hai chúng tôi là tự do yêu đương, nguyện ý cùng nhau tiến tới hôn nhân, anh ấy cũng không hề ép buộc tôi.”
Hai người kia xấu hổ liên tục xin lỗi, Lê Âm xoay người rời đi, nhưng mãi cho đến khi ô tô chạy vào nhà cũ, nỗi lòng cô vẫn chưa thể bình ổn lại.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, dư luận lớn bên ngoài đã dời sự chú ý khỏi hai người bọn họ.
Nhưng trong cái vòng tròn nhỏ hẹp này, vẫn có không ít người cho rằng Cận Đình Châu cậy vào thân phận địa vị để lừa gạt cô, ép buộc cô, coi cô như một con chim hoàng yến đáng thương bị giam cầm trong chiếc l.ồ.ng hoa lệ.
Thay đổi suy nghĩ nội tâm của người khác là rất khó.
Cận Đình Châu đối với việc này lại rất thản nhiên, thậm chí còn nâng mặt cô lên cười, ngữ khí ôn nhu:
“Bảo bảo, ông xã cũng không thể bá đạo đến mức ngay cả ý niệm trong đầu người khác cũng muốn tước đoạt.”
“Mặc kệ bọn họ đi, chỉ cần hai chúng ta hạnh phúc là được rồi.”
Mỗi khi như vậy, Lê Âm luôn cảm thấy áy náy.
Cận Đình Châu là thiên chi kiêu t.ử như vậy, khí phách hăng hái, đối nhân xử thế tiến lui biết lễ, vô luận làm gì cũng là nhân tài kiệt xuất trong nghề, cố tình lại vì chuyện của cô mà mang vết nhơ, phải chịu người khác chỉ trích.
Chuyện này căn bản không phải lỗi của Cận Đình Châu.
Người anh trai tự phụ lãnh ngạo của cô là bị cô làm vấy bẩn, bị cô năm lần bảy lượt cố tình câu dẫn, thậm chí đến cả thủ đoạn hạ d.ư.ợ.c cũng dùng, mới thành công kéo anh từ trên thần đàn xuống.
Cận Đình Châu chỉ là quá cưng chiều cô mà thôi.
Cận Đình Châu căn bản không có sai.
Sự áy náy của Lê Âm che trời lấp đất, đến mức những phần thưởng mang tính thực chất cũng trở nên đầy thành ý.
Gần như hữu cầu tất ứng, dung túng cho mọi sự ác liệt của Cận Đình Châu.
Cô bồi thường cho Cận Đình Châu, còn được đối phương ôm vào lòng dỗ dành, khẽ hôn lên trán:
“Được rồi, ông xã không ủy khuất, huống chi, bọn họ cũng đâu có nói sai cái gì.”
“Làm tốt lắm, bé ngoan.”
Anh không chút keo kiệt mà khen ngợi cô, hôn lên cánh môi cô:
“Thật là lợi hại, tất cả đều……”
Lại thêm hai tuổi nữa, Cận Đình Châu càng thêm trầm ổn, thuần thục cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình, nhưng trọng tâm thường xuyên nghiêng về phía Lê Âm.
Hôn lễ đã trù bị suốt hai năm, ấn định vào tháng 12 năm nay.
Ngay cả Thẩm Tu Lễ, người sẽ làm phù rể, đã thử đến 15 bộ lễ phục mà vẫn chưa chọn được bộ vừa ý.
Cận Đình Châu nhắc nhở hắn, người kết hôn là mình.
Thẩm Tu Lễ vỗ vỗ vai anh:
“Nói gì vậy chứ, người kết hôn với tiểu Lê Âm nếu là tôi, thì hôm nay tôi còn có thể đứng yên lành ở đây sao?”
“Âm Âm nhà chúng ta trước kia còn nhỏ, cậu trông chừng con bé kỹ lưỡng, sợ mấy cậu trai bên ngoài bắt nạt con bé, chuyện này thì thôi đi.”
“Nhưng người ta Âm Âm đã lớn rồi, giới trẻ bây giờ đều hô hào khẩu hiệu tự do, độc lập, cậu cũng nên bắt kịp thời đại một chút, bớt cái kiểu gia trưởng ấy đi, cho người ta chút không gian riêng tư.”
Thẩm Tu Lễ nói đoạn, hạ thấp giọng:
“Đừng tưởng tôi không biết, trước kia xung quanh tiểu Lê Âm còn có vệ sĩ cậu thuê, theo dõi từ nhỏ đến lớn, có chút biến thái đấy nhé.”
Cận Đình Châu gật đầu: “Tôi biết.”
Thẩm Tu Lễ nhìn quanh quất, xác định không có ai mới tiếp tục:
“Cái sân tennis mà tôi đầu tư ấy, trước đó có một vị phú thương đến bắt gian, bảo là vợ ông ta b.a.o n.u.ô.i một cậu sinh viên, hai người thường xuyên đến chơi bóng, nên đòi xem camera giám sát.”
“Vừa lúc tôi ở đó, tiện thể liếc qua một cái, cậu đoán xem tôi phát hiện ra cái gì?”
Đôi mắt hẹp dài của người đàn ông dừng trên mặt hắn, không mở miệng.
Thẩm Tu Lễ hận sắt không thành thép, thở dài thườn thượt:
“Thời gian đối phương đến chơi bóng trùng hợp với Âm Âm nhà chúng ta, mấy lần tôi đều phát hiện có một chiếc xe bám theo đuôi, chiếc xe đó là của cậu.”
Cận Đình Châu “Ừ” một tiếng, không phản bác.
“Có chút biến thái đấy người anh em.”
Thẩm Tu Lễ nói xong hít hà một hơi:
“Mau ch.óng thu lại thần thông của cậu đi, quái đản dọa người quá.”
“Video tôi đã tiêu hủy toàn bộ rồi, nhưng trên đời này không có bức tường nào gió không lọt qua, Âm Âm nhà người ta thông minh lắm, lỡ một ngày nào đó phát hiện ra bộ mặt thật của cậu, nói không chừng sẽ đòi ly hôn với cậu đấy.”
“Đến lúc đó, cậu có hối hận cũng không kịp!”
Cận Đình Châu thụ giáo: “Tôi biết rồi.”
Mặt trời ngả về tây, ánh sáng vàng rực chiếu lên song cửa sổ.
Tấm gương lớn phản chiếu thân hình cao gầy của người đàn ông, đối phương mặc chiếc áo sơ mi trắng có chất liệu thượng hạng, giơ tay xem đồng hồ.
