Cậu Là Của Tớ Rồi - Chương 10
Cập nhật lúc: 05/09/2026 13:02
Lúc cô đứng sau gian hàng hoành thánh tính tiền, cúi đầu, hàng mi rủ xuống lặng lẽ.
Lúc cô làm bài tập c.ắ.n nắp b.út, lông mày khẽ nhíu lại.
Lúc cô bị giáo viên gọi tên đứng dậy trả lời câu hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng trả lời trôi chảy lưu khoát rồi lại ngồi xuống.
Mỗi khi tan học buổi tự học tối, Tạ Vọng luôn đi đường vòng đến mua hoành thánh.
Mẹ của Tiêu Ninh ban đầu còn ngạc nhiên:
"Sao ngày nào cũng đến thế này."
Sau rồi thành quen, mỗi lần thấy anh là lại mỉm cười:
"Cậu bạn nhỏ lại đến đấy à? Vẫn như cũ nhé?"
"Vâng ạ." Anh móc tiền ra, mắt liếc sang bên cạnh: "Cô ơi, cậu ấy đâu rồi ạ?"
"Ninh Ninh đang ở trong phòng trong làm bài tập, cháu tìm nó à?"
"Không không không cần đâu ạ!"
Anh xách bát hoành thánh chạy biến, tai đỏ bừng suốt cả quãng đường.
Mấy thằng bạn cười anh bị ma xui quỷ khiến, sao lại đi ưng một cô nàng quê mùa như thế.
Tạ Vọng chặn cái đứa nói năng bẩn thỉu nhất ở trong hẻm rồi đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Đánh xong, anh dựa vào tường hút t.h.u.ố.c, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tiêu Ninh đứng ở đầu hẻm, tay xách quai balo lặng lẽ nhìn anh.
Tim anh giật thót một cái, vội vờ như không có chuyện gì mà dập tắt điếu t.h.u.ố.c.
Nhưng Tiêu Ninh không nói gì cả, chỉ bước tới ngồi xổm xuống.
Cô đặt balo xuống đất, móc từ bên trong ra băng cá nhân và dung dịch cồn đỏ: "Đưa tay đây."
Anh ngoan ngoãn đưa tay ra, cô cúi đầu sát trùng vết thương trên tay anh.
"Tạ Vọng." Cô vừa bôi cồn đỏ vừa nói: "Mấy lời họ nói tớ không để ý đâu."
"Nhưng tớ để ý." Anh nhỏ giọng lẩm bẩm.
Hôm đó, anh tưởng cô không nghe thấy.
Nhưng Tiêu Ninh đã nghe thấy tất cả, không sót một từ nào.
3
Tạ Vọng dùng chiếc xe thể thao mới tậu để đổi chỗ ngồi, dọn sang ngồi cạnh Tiêu Ninh.
Tiêu Ninh liếc nhìn anh một cái, không nói gì, lại tiếp tục viết bài tập.
Tạ Vọng nằm bò bên cạnh nhìn cô viết suốt nửa tiết học, rồi khẽ thọc thọc vào tay cô:
"Tiêu Ninh, bài tập của cậu cho tớ chép chút được không?"
"Tự đi mà viết."
"Tớ không biết làm."
"Lần thi tháng trước cậu đứng top 10 toàn khối đấy."
"Đấy là tớ đi chép bài đấy."
Tiêu Ninh lúc này mới ngoảnh sang nhìn anh.
Anh nhếch miệng cười hì hì với cô.
Cô thở dài một tiếng, đẩy cuốn vở sang: "Chép xong trả tớ."
"Rõ rồi sếp."
Kể từ đó trở đi, ngày nào anh cũng chép bài tập của cô.
Chép mãi chép mãi, anh bắt đầu mua đồ ăn sáng cho cô, mua trà sữa, mua cả món hạt dẻ rang đường cô thích ăn.
Tiêu Ninh ban đầu không nhận, anh liền bảo:
"Cậu không nhận là tớ vứt đi đấy."
Cô đành phải nhận lấy.
Sau này cả lớp đều biết Tạ Vọng thích Tiêu Ninh.
Có người giờ ra chơi hùa theo trêu đùa, Tạ Vọng đá cho một phát: "Liên quan quái gì đến cậu, cút."
Tiêu Ninh ngồi ở vị trí giở từng trang sách, tai đỏ bừng như sắp nhỏ ra m.á.u.
4
Một tháng trước khi tốt nghiệp, Tạ Vọng đột nhiên trở nên im lặng.
Không chép bài tập nữa, cũng không quậy phá nữa, ngày nào cũng nằm bò ra bàn dán mắt nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn ngơ.
Tiêu Ninh hỏi anh làm sao thế, anh bảo không sao.
Sau này cô mới biết, vì chuẩn bị cho buổi tỏ tình mà anh đã liên tục cả tháng trời không chợp mắt được mấy.
Đêm dạ hội tốt nghiệp hôm đó, anh rốt cuộc cũng lấy hết can đảm.
Cầu giao điện là do anh nhờ người dập xuống.
Trong bóng tối khi mất điện, anh khẽ chạm vào lưng bàn tay cô, ghé vào tai cô hỏi:
"Tiêu Ninh, có nguyện ý cho tớ một cơ hội không?"
Cô im lặng rất lâu, lâu đến mức anh tưởng chừng mình đã bị từ chối.
Rồi anh nghe thấy cô khẽ cất lời hỏi:
"Tạ Vọng, cậu có thể chờ bao lâu?"
Trái tim anh như tan chảy ra.
Mẹ kiếp, chờ một trăm năm ông đây cũng nguyện lòng!
---------------------------------------
NGOẠI TRUYỆN TUYẾN IF: Nhật ký của Tạ Vọng
Ngày 1 tháng 1 năm 2026 - Trời nắng
Hôm nay mở mắt ra, Tiêu Ninh vẫn đang nằm bên cạnh tôi.
Tôi dán mắt nhìn cô ấy suốt năm phút đồng hồ, mí mắt cô ấy động đậy, trong cơn mơ màng vươn tay vuốt ve mặt tôi:
"Mấy giờ rồi?"
Tôi không nói gì, kéo cô ấy vào lòng ôm thật c.h.ặ.t.
Cô ấy bị tôi ôm đến nghẹn thở, vùng vẫy đập đập vào lưng tôi:
"Tạ Vọng, sáng sớm ra anh bị dở hơi gì thế—"
"Anh vừa mơ thấy một cơn ác mộng."
"Giấc mơ gì thế?"
"Không có gì."
Cô ấy đ.ấ.m mạnh vào người tôi một cái:
"Đồ thần kinh!"
Tôi nới lỏng vòng tay ra một chút nhưng vẫn không chịu buông.
Thật tốt quá.
A Ninh của tôi, cô ấy nên sống một cuộc đời sinh động và rạng rỡ như thế này mới đúng.
…
Ngày 15 tháng 1 năm 2026 - Trời âm u
Hôm nay Tiêu Ninh bảo muốn gõ chữ sáng tác, tự nhốt mình trong phòng sách suốt cả buổi chiều.
Tôi gõ cửa mang hoa quả vào cho cô ấy thì phát hiện cô ấy đã gục xuống bàn ngủ mất rồi, trên màn hình hiển thị phần kết thúc của cuốn tiểu thuyết đó.
"Nam nữ chính đi từ mái trường đến lễ đường, sau khi kết hôn, ân ái mặn nồng đến đầu bạc răng long."
Tôi dán mắt nhìn rất lâu, rồi bế cô ấy quay về phòng ngủ đắp chăn cẩn thận.
Thì ra phần kết thúc đó cô ấy đã sớm viết xong từ lâu rồi.
Là do tôi chưa kịp đọc, hay là cô ấy đã xóa đi viết lại?
Thôi kệ đi, kiếp này có tôi ở đây rồi, cô ấy thích viết gì thì viết.
