Cậu Nhóc Tự Kỷ Là Một Chú Cún Siêu Ngoan - 8
Cập nhật lúc: 02/09/2026 16:06
11
Tôi còn chưa kịp mở miệng, cậu đã quay người bỏ đi. Tôi ngẩn người.
Đây là định xuất phát ngay bây giờ sao? Cũng đâu cần hành động nhanh đến thế chứ.
Chưa đầy một phút sau, Tần Du lại xuất hiện trong video. Cậu thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, trên tay còn cầm thứ gì đó.
「Tôi có thể trả tiền.」
Trên đời này, thứ mê hoặc nhất ngoài trai đẹp, e rằng chính là chiếc thẻ trong tay Tần Du.
Trai đẹp cộng thêm thẻ ngân hàng, ai có thể từ chối chứ? Ai từ chối được thì tôi xin cúi đầu lạy một cái.
Tôi khẽ hắng giọng.
Người đàn ông đáng c.h.ế.t này, đúng là có sức hút mà.
Tin tôi chuẩn bị đi du lịch cùng bạn trai chẳng biết bằng cách nào lại truyền đến tai mẹ Dương.
Tối hôm trước ngày xuất phát, tôi đang chổng m.ô.n.g thu dọn hành lý, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Dương Sâm.
Cậu ta gầy đi một chút, quầng mắt hơi thâm, trông như đã không ngủ ngon.
「Mẹ tôi gọi cậu sang ăn cơm.」
Có vẻ sợ tôi từ chối, cậu ta lập tức bổ sung:
「Dì cũng ở đó.」
Mẹ Dương đối xử với tôi thật sự rất tốt. Từ nhỏ, mỗi khi bố mẹ tôi đi công tác, tôi đều sang nhà Dương Sâm ăn ké. Bà cũng từng không ít lần công khai hay ngấm ngầm tác hợp tôi với Dương Sâm.
Chỉ là Dương Sâm lúc nào cũng chê tôi ồn.
Mọi người đều là người trưởng thành, một bữa cơm cũng không đến mức khó xử.
Chỉ là sau bữa ăn, mẹ Dương lấy từ trong phòng ra một cuốn album ảnh khổng lồ.
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ, cả người ngồi bên cạnh mà như đứng trên đống lửa.
「Cháu nhìn này, đây là lúc hai đứa còn nhỏ cùng nhau nhảy khiêu vũ.」
「Còn tấm này, tấm này nữa. Là lần có con ch.ó c.ắ.n vào m.ô.n.g Tiểu Sâm. Nhược Nhược nhà mình dũng cảm lắm nhé, vừa khóc vừa kéo đuôi con ch.ó…」
Sắc mặt Dương Sâm càng khó coi hơn.
Mẹ tôi ngồi bên cạnh chỉ mỉm cười nhàn nhạt, chẳng ai tiếp lời, khiến mẹ Dương có chút lúng túng.
「Chớp mắt một cái, hai đứa nhỏ đều lớn cả rồi. Hồi bé Nhược Nhược đã thích bám lấy Tiểu Sâm nhà chúng ta, dì còn xem con bé như con dâu tương lai nữa.」
「Cháu xem, sao chớp mắt một cái mà hai đứa lại giận dỗi nhau rồi? Tiểu Sâm mấy ngày nay về nhà còn chẳng cười lấy một lần. Nhược Nhược à, có thời gian thì cháu nói chuyện với Tiểu Sâm nhiều hơn nhé…」
Tôi hít sâu một hơi, từ từ đứng dậy.
「Dì, nếu không còn chuyện gì nữa thì cháu xin phép về trước.」
Dương Sâm nhìn theo bóng lưng tôi, không nói gì.
Tôi vừa bước ra khỏi cửa đã bị người đứng bên ngoài dọa cho giật mình, suýt nữa nhảy xa hai mét.
Đèn cảm ứng âm thanh vừa rồi không sáng, thiếu niên đang ngồi xổm trước cửa nhà tôi, trông chẳng khác nào một chú cún nhỏ bị người ta bỏ rơi.
「Sao giờ này cậu lại đến đây?」
Tôi chột dạ ngoái nhìn phía sau.
May mà Dương Sâm không đi theo, nếu không khuôn mặt đẹp trai này của Tần Du lại phải kéo dài ra thành mặt lừa mất.
「Điện thoại, cậu không nghe.」
Tôi lúng túng gãi đầu.
Mải ăn cơm quá nên tôi quên mất điện thoại ở nhà.
Đuôi mắt Tần Du hơi đỏ, cậu nhìn tôi chăm chú.
「Vậy mà cậu còn chạy tới đây giữa đêm…」
Đúng lúc đèn cảm ứng tắt hẳn, tôi bị người ta kéo mạnh vào lòng.
「Tôi sợ.」
Tôi ngơ ngác chớp mắt, không hiểu câu này của cậu có ý gì.
Nhưng Tần Du ôm tôi quá c.h.ặ.t, nhất thời tôi không giãy ra được.
Đành phải đưa tay vuốt vuốt mái tóc cậu, giống như đang xoa đầu một chú cún nhỏ.
Ở nơi cầu thang mờ tối, phía sau dường như vang lên tiếng mở cửa, rồi lại đóng lại.
Tôi nhẹ nhàng đẩy Tần Du ra, nhìn mái tóc cậu, thấy hai chỏm tóc nhỏ vểnh lên.
Wow, bạn trai hệ Người Máy Thăm Dò!
「Sợ gì? Sợ ngày mai tôi không đi cùng cậu? Hay sợ tôi ăn một bữa cơm xong sẽ chạy theo người khác?」
Đôi mắt Tần Du đen thẫm, cậu mím môi không nói.
Tôi lập tức dùng tay bẻ lên bẻ xuống hai bên miệng cậu.
「Nói đi.」
「Cậu thích cậu ta lâu như vậy, thích tôi chưa lâu.」
Tôi dùng hai tay nâng mặt Tần Du lên, vò khuôn mặt đẹp trai của cậu như đang nhào một chiếc bánh bao.
「Trai đẹp à, xin cậu đừng tự ti với khuôn mặt đẹp trai đến mức t.h.ả.m thiết này của mình nữa, được không?」
「Phạm quy quá rồi, tôi sẽ muốn… muốn cái đó với cậu mất.」
Tần Du chớp mắt. Phần thịt vốn chẳng nhiều trên mặt bị tôi dồn hết sang hai bên, trông chẳng khác nào Bánh Bao Mặt Mày.
「Cái đó… cái đó?」
Tôi khẽ hắng giọng.
Thôi, vẫn không nên làm hư trẻ con.
Sau này tôi sẽ từ từ dùng thực hành để dạy cậu vậy.
Tôi không giải thích, Tần Du cũng không hỏi thêm. Cậu ngoan ngoãn gật đầu, theo tôi về nhà giúp tôi thu dọn hành lý.
Cậu có thể tối nay lên hỏi Đậu Bao.
Đậu Bao hiểu biết nhiều lắm.
Mẹ tôi bước vào nhà, vừa hay nhìn thấy tôi đang vắt chéo chân, chỉ huy Tần Du.
「Bộ này chụp ảnh check-in không đẹp, đổi bộ khác.」
「Màu này sặc sỡ quá.」
Tần Du không hề mất kiên nhẫn, hết lần này đến lần khác chạy vào phòng tôi lấy quần áo, rồi lại gấp gọn lại, chẳng khác nào một con robot hình người.
「Con đừng bắt nạt người ta.」
Mẹ tôi có chút cạn lời.
Tần Du lập tức cúi người chào mẹ tôi.
「Cháu chào dì.」
