Cầu Phật Tổ Phù Hộ, Mong Phu Quân Đừng Tỉnh Lại - Chương 8

Cập nhật lúc: 11/07/2026 04:04

Một lúc lâu sau.

Nàng bỗng cất tiếng.

Giọng nhỏ đến mức gần như tan vào màn đêm:

“Rốt cuộc... chàng là ngốc hay không ngốc?”

Ta không trả lời.

Chỉ khẽ cong khóe môi.

Rồi cúi đầu xuống.

Ngọn nến đã tắt từ lâu.

Trong phòng tối đen như mực.

Chỉ nghe thấy...

Nàng khẽ hít vào một hơi.

Sau đó...

Không nói thêm lời nào nữa.

2

Về sau...

Nàng bắt đầu thử dò xét ta.

Lần thứ nhất.

Nàng cố tình đặt đĩa điểm tâm lên chỗ cao.

Còn mình thì đứng phía dưới, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta.

Ta trèo lên ghế.

Ngã xuống.

Lại đứng dậy.

Tiếp tục trèo.

Nàng nhịn cười.

Tưởng rằng ta không biết.

Lúc ta ngã khỏi ghế...

Nàng đã vô thức bước về phía trước nửa bước.

Ta nhìn thấy.

Lần thứ hai.

Nàng ghé bên tai ta nói nhỏ.

Toàn nói những lời trêu ghẹo chỉ người lớn mới hiểu, muốn xem ta sẽ phản ứng thế nào.

Ta nghiêm túc nghe hết.

Rồi gật đầu.

“Ninh Ninh nói... ừm.”

Nàng nhìn ta thật lâu.

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

Ta cúi đầu.

Lặng lẽ ôm lấy “Tiểu Tạ Chiêu Vân”, rồi xoay người rời đi.

Tiểu cô nương ngốc này...

Sao chuyện gì cũng dám nói ra như thế???

Lần thứ ba.

Nàng khóc trước mặt ta.

Là giả vờ khóc.

Nước mắt cố nặn ra.

Đến cả ch.óp mũi cũng chẳng đỏ.

Nhưng...

Ta vẫn bước đến lau nước mắt cho nàng.

Sau khi quay lưng lại.

Ta đứng lặng hồi lâu.

Nàng thử dò xét ta.

Là muốn biết...

Ta đã khỏi hay chưa.

Nàng muốn biết.

Điều đó chứng tỏ...

Nàng để tâm đến ta.

Ta siết c.h.ặ.t thanh "bảo kiếm" trong tay hơn.

Chỉ cần nàng để tâm...

Thế là đủ rồi.

3

Ta thật sự...

Đã từng ngốc nghếch.

Khoảng thời gian ấy, ta chẳng nhớ rõ.

Tựa như một giấc mộng rất dài.

Rất dài.

Trong giấc mộng ấy...

Mọi thứ đều tan vỡ.

Gương mặt của phụ thân là những mảnh vỡ.

Giọng nói của mẫu thân cũng là những mảnh vỡ.

Từng viên gạch, từng mái ngói trong phủ Tướng quân...

Là những mảnh vỡ.

Ký ức nơi chiến trường...

Cũng là những mảnh vỡ.

Không có gì ghép lại được.

Không có gì hoàn chỉnh.

Chỉ có một điều...

Vẫn còn nguyên vẹn.

Một miếng điểm tâm.

Nhân hạt sen.

Rất ngọt.

Là của một cô nương trốn sau bức bình phong chia cho ta.

Phụ thân không cho ta ăn điểm tâm.

Người nói:

“Đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, suốt ngày chỉ biết thích ăn điểm tâm thì còn ra thể thống gì?”

Ta không biết nàng tên gì.

Không biết dung mạo nàng ra sao.

Cũng chẳng biết nhà nàng ở nơi nào.

Về sau...

Mẫu thân nói sẽ cưới thê t.ử cho ta.

Ta không hiểu cưới thê t.ử là gì.

Người bảo:

“Chính là tìm thêm một người sẽ đối tốt với con.”

Ta nghĩ rất lâu.

Trong đầu...

Chỉ có miếng điểm tâm ấy.

Ta nói với mẫu thân tên của cô nương kia.

Người hỏi ta:

“Vì sao?”

Ta đáp:

“Vì nàng cho con ăn điểm tâm.”

Mẫu thân cười rất lâu.

Sau này...

Ninh Ninh gả vào phủ.

Chỉ cần nhìn thấy nàng.

Ta đã nhận ra ngay.

Chính là nàng.

Ta nhớ đôi mắt ấy.

Nhớ giọng nói khe khẽ khi nàng chia bánh cho ta.

Cũng nhớ câu nàng dọa ta:

“Không được lên tiếng. Nếu không ta sẽ tố ngươi đấy.”

Ta quên hết mọi thứ.

Nhưng may mà...

Ta vẫn cưới được Ninh Ninh.

4

Ta mới không nói cho Ninh Ninh biết...

Rằng ta đã tỉnh táo.

Dù sao ngày nào nàng cũng quỳ trước Phật.

Cầu xin ông trời...

Đừng để ta khỏi bệnh.

Ta đứng trước cửa Phật đường.

Nhìn nàng quỳ ngay ngắn trên bồ đoàn.

Ngày nào cũng thành tâm như thế.

Mưa gió chưa từng gián đoạn.

Ta thầm nghĩ trong lòng.

Cầu cái gì chứ?

Tiểu nha đầu vô lương tâm.

Ta cúi đầu nhìn khúc củi trong tay.

Thôi.

Vẫn cứ giữ nó vậy.

Nàng thích cuộc sống hiện tại.

Thích nằm dài.

Thích tự do tự tại.

Không ai quản thúc.

Ta cũng thích nhìn nàng như thế.

Thích nhìn nàng ngồi c.ắ.n hạt dưa.

Thích nhìn nàng đọc sách.

Thích nhìn nàng cố nhịn cười.

Thích nhìn nàng dỗ dành ta.

Cho ta ăn đồ ngọt.

Xoa đầu ta rồi khen:

“Chiêu Vân giỏi lắm.”

Nàng đâu biết...

Ta nhớ hết.

Ta nhớ từng chuyện một.

Chuyện này...

Để sau này hẵng nói.

Đợi đến ngày...

Nàng tự mình nói thích ta trước.

Lúc ấy...

Ta sẽ nói cho nàng biết.

Hoặc là...

Đợi khi nào ta ngắm nàng đủ rồi...

Hẵng nói cũng không muộn.

Dù sao...

Nàng cũng chẳng chạy thoát được.

Trong bụng nàng...

Còn đang mang cốt nhục của ta nữa mà.

(Hết).

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.