Cầu Than Thở - Chương 28.2: Bình Bạc Vỡ Tan (2)

Cập nhật lúc: 07/05/2026 14:10

Bảy giờ tối là lúc phòng trang điểm náo nhiệt nhất, trước những chiếc gương trang điểm sáng rực bóng đèn ít nhất có hai người đang chen chúc nhau kẻ mày tô môi, sau lưng trên ghế còn có người người thứ ba đang kiễng chân để xỏ tất đen.

Phòng trang điểm có cùng phong cách với hội sở, vòm trần kiểu La Mã, bàn ghế đều chạm trổ hoa văn nhưng không gian chưa đầy mười mét vuông lại nhồi nhét mười bốn mười lăm con người mà còn không có cửa sổ, những gương mặt xinh đẹp dù có chen chúc nhau như thế cũng khó tránh khỏi mùi vị khó chịu. Mùi nước hoa đắt tiền không át nổi mùi mồ hôi chân và giày cao gót, hơn nữa những cô gái này đến từ khắp mọi miền đất nước nên khẩu vị ăn uống khác nhau, mùi chua cay mặn ngọt trộn lẫn, vừa bước vào cửa là có thể khiến người ta choáng váng.

Nếu có lựa chọn thì dì Liễu tự nhiên là vạn lần không muốn chạy tới đây chịu tội, nhưng hôm nay không còn cách nào khác. Bà ta nghển cổ lướt qua từng gương mặt nồng son phấn phấn để nhìn vào góc phòng, mơ hồ thấy có người đang ngồi xổm ở đó lại còn ngồi ở tận phía trong cùng, thật là muốn mạng người mà?

Bà ta cau mày che mũi miệng len qua khe hở giữa những người đang đứng, vừa chen vừa mắng:

"C.h.ế.t rồi sao, đi tắm đi chứ! Mùi thế này người đàn ông nào chịu nổi?" 

Khi vất vả chen được đến sau lưng người nọ, bà ta lập tức thay đổi vẻ mặt tươi cười:

"Nguyệt Nguyệt?"

Chu Nguyệt đang ngồi xổm ở xó xỉnh chuyên tâm ăn uống. Nghe thấy có người gọi mình, vừa quay đầu lại cô liền đối diện với khuôn mặt xà tinh tinh xảo của dì Liễu. Bà ta đang khom lưng khuỵu gối, cố hết sức nặn ra một nụ cười vô thưởng vô phạt, dịu dàng nói:

"Đang ăn cơm hả?"

"Vâng, đang ăn cơm dì Liễu ạ." 

Chu Nguyệt quẹt miệng đứng dậy, trong tay vẫn bưng một bát lẩu cay toàn rau. Nhưng cô luôn cảm thấy lẩu cay ở Thâm Quyến chỉ có nóng chứ không có vị tê và cay, nếu không phải còn nổi vài giọt váng mỡ thì chẳng khác nào rau luộc.

Dì Liễu liếc nhìn cái bát nhựa trong tay cô, tình cờ thấy cô mặc quần jean kín mít, chân mày khẽ nhíu lại nhưng biến mất ngay lập tức, bà ta tiến lên một bước nói đầy tâm huyết:

"Ăn món gì ngon một chút đi chứ, Nguyệt Nguyệt." 

Những chiếc móng tay nhọn hoắt nhẹ nhàng bóp cánh tay Chu Nguyệt,

"Gầy quá rồi..."

Chu Nguyệt bị sự quan tâm đột ngột của bà ta làm cho có chút không tự nhiên, bưng bát lẩu cay mới ăn được chưa tới một nửa, do dự hỏi:

"Có việc gì không dì Liễu?"

"Không có gì, tới thăm thôi!"

Dì Liễu cười vẫy vẫy tóc, gót giày cao gót gõ lộc cộc lùi lại nửa bước, chắp tay sau lưng dường như không có việc gì mà nhìn ngó xung quanh liền thấy hai cô gái trẻ đang nghển cổ chuốt lông mi, mắt chớp chớp nhìn hai người họ.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Mau trang điểm đi lũ nhóc xui xẻo!" Bà ta chột dạ, trợn mắt mắng một câu, mắng xong quay lại bóp tai một cách lơ đãng bà mỉm cười bất đắc dĩ với Chu Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé?"

Khi ra đến hành lang, dì Liễu rõ ràng đã thả lỏng hơn, nương theo ánh đèn xanh mờ ảo thắp một điếu t.h.u.ố.c, trong làn khói mờ ảo quan sát gương mặt Chu Nguyệt ôn tồn dặn dò:

"Thật ra cũng không có chuyện gì to tát, chỉ là ngày mai có buổi kiểm tra sức khỏe, Nguyệt Nguyệt cũng phải đi nhé."

"Kiểm tra sức khỏe?" Nghe thấy hai chữ này ở một nơi thế này, ít nhiều khiến người ta cảm thấy không thoải mái nhưng dì Liễu thông minh nhường nào, không đợi Chu Nguyệt mở lời đã tận tình khuyên nhủ: "Đây là buổi kiểm tra sức khỏe định kỳ của công ty mà, ai cũng phải đi cả…Cũng không chỉ tra mỗi cái kia đâu! Tim gan tì phổi thận đều phải tra hết, con người ta ra ngoài bươn chải thì thân thể là quan trọng nhất!"

"Nhưng..." Chu Nguyệt muốn nói rằng dù có kiểm tra ra bệnh gì không tốt cô cũng sẽ không bỏ tiền ra chữa trị. Cảnh tượng cuối đời của Chu Thiên Thành như thế nào, đời này cô cũng không quên được. Cô đã sớm nghĩ rồi, nếu thực sự có ác bệnh thì cô sẽ dùng những ngày cuối cùng để đi tìm anh, tìm được rồi thì c.h.ế.t bên cạnh anh, không tìm được thì đi đến đâu hay đến đó. Cô không có chút lưu luyến nào với mảnh đất quê hương. Anh chính là quê hương của cô.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, biết rõ tình trạng của mình vẫn tốt hơn.

Dì Liễu thấy thái độ của cô đã dịu xuống, vội vàng rèn sắt khi còn nóng nắm tay cô lay lay:

"Đừng nói cho người khác biết nhé."

Chu Nguyệt nghe vậy, hoang mang nghiêng đầu:

"Không phải ai cũng được kiểm tra sức khỏe sao? Tại sao không được nói cho người khác?"

Dì Liễu nghẹn họng suýt chút nữa không thở được, bị khói t.h.u.ố.c làm cho ho sặc sụa, ho xong vội vàng chữa cháy: "Bọn họ thì đầy người một thân bệnh tật, chữa hay không cũng thế thôi! Nhưng cô thì khác," bà ta cười, "phải kiểm tra cho thật kỹ."

Đó là lần đầu tiên Chu Nguyệt đi kiểm tra sức khỏe. Hồi nhỏ kiểm tra sức khỏe là có mấy chú dì mặc áo blouse trắng đến trường, đa số là các dì rất hung dữ, mang theo ống nghe, rút m.á.u của mình, sau đó bắt mình thổi vào một cái phễu để đo nhịp thở rồi đo chiều cao cân nặng gì đó, mất cả buổi sáng mới xong.

Nhưng lần kiểm tra sức khỏe đó khiến Chu Nguyệt cảm thấy mình giống như gà vịt trong lò mổ, không còn lông để nhổ liền lột sạch cô ra để giày vò thân thể cô. Máy CT quét qua quét lại, rút bốn năm ống m.á.u, rút đến mức cô đầu váng mắt hoa. Giữa buổi có một bữa cơm đầy đủ thịt trứng, buổi chiều cô phải nằm trên giường bệnh, những bác sĩ đeo khẩu trang trắng, mũ xanh lam trông giống như những người nhân bản không có biểu cảm, đeo găng tay dùng một lần rồi cứ thế đ.â.m ngón tay vào. Đau đến mức cô suýt c.ắ.n nát môi, bọn họ cũng chỉ lạnh băng nói một câu "thả lỏng".

Còn những người khác thì sao? Cô bưng khay thức ăn ngồi trong góc nhà ăn vắng lặng, trên người chỉ có hai mảnh vải hồng trước sau, trên cổ tay còn treo một tấm thẻ. Thỉnh thoảng thấy một người cũng ăn mặc giống cô nhưng tư thái lại bình tĩnh ưu nhã.

Sau khi kiểm tra xong, cô hoàn toàn biến thành một con gà rũ cánh. Có lẽ do bị rút quá nhiều m.á.u nên cô nằm bẹp ở nhà cả ngày. Tối hôm sau đi làm, dì Liễu nói phải đi bến tàu Xà Khẩu một chuyến, có hoạt động và muốn cô lên hát.

Đó là lần thứ hai cô gặp Giang Hoài.

Ánh đèn bến tàu Xà Khẩu lung linh, ánh đèn neon rực rỡ khiến người ta lóa mắt. Cô chưa từng đi thuyền cũng chưa từng ngắm nhìn cảnh đêm mộng ảo như thế từ trên thuyền. Những đài phun nước theo nhạc biến ảo hình dáng và màu sắc, sau khi ánh đèn tím mị hoặc biến mất là màu xanh u buồn rồi lại là màu đỏ yêu dã. Từng chùm tia nước như những bông hoa nở rộ giữa trời đêm cùng với tiếng nước đổ ào ào đại diện cho sự tráng lệ khiến lòng người kinh ngạc.

Phía xa là những quán bar, nhà hàng và khu phố xa hoa rực rỡ ánh đèn. Tất cả ánh sáng khi ra đến bờ biển đều biến thành những điểm sao lung linh lay động trên mặt nước.

Cô vịn vào lan can thuyền nhìn bờ bên kia xa tăm tắp. Cô đã thấy tàu Minh Hoa, lần đầu tiên đến Thâm Quyến đã thấy rồi nhưng con tàu này không phải tàu Minh Hoa, nó còn lớn hơn cả tàu Minh Hoa. Những người đi cùng cô xuống tầng một, qua lớp kính khoang tàu dày cộm vẫn nghe thấy tiếng cười nói ồn ào và âm nhạc mê ly bên trong.

Cô xoay người nhìn xuống dưới, qua lớp kính thấy trên sân khấu giữa sảnh có một cô gái đang nhảy múa. Chiếc váy hai dây tua rua màu bạc linh động nhảy nhót theo vũ điệu của cô ấy như thể đến từ một thế giới khác. Những tua rua rực rỡ lung linh như những hạt ánh sáng và dây dữ liệu, mỗi khi biến mất lại để lộ ra mảng lớn lưng, eo và m.ô.n.g trắng ngần...

Cùng ở trên boong tàu với Chu Nguyệt còn có mấy tên bảo vệ mặc đồ đen. Tên đứng gần cô nhất là một gã đầu trọc cao lớn vạm vỡ. Cô đã chạm mắt với hắn ta lần thứ ba rồi, nhưng lần nào hắn ta cũng chậm rãi dời mắt đi không nói một lời.

Rốt cuộc cô nên đi đâu đây? Không ai nhớ đến cô cả. Cô ngẩng đầu nhìn khoang thuyền tầng hai và tầng ba, nhìn lên trên nữa cũng chẳng thấy gì, yên tĩnh vô cùng, chỉ có ánh đèn màu cam chảy tràn ra ngoài.

"Thật lãng phí."

Cô nhỏ giọng nói. Tên đầu trọc kia lại nhìn về phía cô, cô vội vàng quay lại bám vào lan can, trên mặt nước thảy đều là những ánh đèn vỡ vụn lay động.

Cô thầm nghĩ nếu là anh ở đây và nếu cô có được chút quyền quyết định thì cô sẽ dẫn anh cùng đi lên, uống loại nước cam có ga ngon tuyệt, uống loại rượu cocktail màu xanh lam, những chiếc bánh kem lớn chồng tầng này đến tầng nọ đều cho anh ăn hết. Bởi vì cô mà bao nhiêu năm nay anh chưa từng được ăn bánh kem.

"Chào em!" Phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc rất gần, chỉ một tiếng gọi đó thôi đã khiến cô rùng mình, cổ cứng đờ không dám động đậy. Nhưng người gọi cô rõ ràng rất nhẹ nhàng và vui vẻ giống như đang gọi đứa trẻ nhà ai đó, tiến đến đứng sau lưng cô, giọng nói mang theo ý cười: "Hello? Nghe thấy không?"

Gần như thế, Chu Nguyệt muốn không nghe thấy cũng không được. Cô cúi đầu, tim đập loạn xạ hồi lâu mới cứng cổ quay đầu lại. Hắn vẫn thích cười cũng thích mặc áo sơ mi, chỉ là hôm nay mặc một chiếc sơ mi đen, gọng kính mạ vàng mới tinh, đầu vừa khẽ động đã ánh lên tia sáng kim loại mềm mại như lụa. Trên xương gò má không còn một chút dấu vết trầy xước nào cứ như thể mọi chuyện trước đây chỉ là ác mộng của riêng cô.

"Vâng." Chu Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn một lúc, cười đầy co quắp và bất an, "Chào Giang tổng."

"Cái gì?" Hắn như không nghe rõ, cúi đầu ghé sát mặt cô cười hỏi: "Em nói gì cơ?" Một mùi hương thanh mát ập đến, rất lạnh khiến bầu không khí oi bức đến nghẹn thở ven bờ biển cũng bắt đầu lưu chuyển.

Chu Nguyệt nắm c.h.ặ.t lan can, lòng bàn tay đầy mồ hôi, khản giọng nhỏ giọng nói lại một lần nữa:

"Chào Giang tổng."

Hắn ở ngay sát cạnh cô, dưới ánh đèn rực rỡ mới thấy đuôi mắt hắn đã có nếp nhăn. Nghe thấy hai chữ "Giang tổng", ý cười bên môi hắn nhạt đi nhưng khi đứng thẳng người dậy lại lập tức thay bằng vẻ mặt kinh ngạc vui mừng:

"Em biết tôi họ Giang sao? Giỏi thật đấy!"

"Hồi nhỏ em thấy anh trên TV rồi."

Chu Nguyệt nhìn hắn nói.

"Ồ?" Hắn chắp tay sau lưng đầy hứng thú, "Tôi làm gì trên TV?"

"Năm có dịch SARS," Chu Nguyệt không nhìn hắn nữa, cúi đầu nhìn mặt nước sóng sánh ánh đèn, "Anh đã quyên góp mười triệu cho các bạn nhỏ bị bệnh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cầu Than Thở - Chương 37: Chương 28.2: Bình Bạc Vỡ Tan (2) | MonkeyD