Cây Bút Thần Của Mã Lương - Chương 6: Full

Cập nhật lúc: 26/06/2026 03:01

"Cô có phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô ích thôi, nhìn xem, ch.óp mũi của hai mẹ con các người đều có một nốt ruồi nhỏ kìa."

Trương Như im lặng, cô ta lấy bộ đàm từ trong túi ra.

"Khu vực 40 xảy ra sự cố, tôi đang bị Lâm Dạ khống chế, nó đã biết hết mọi chuyện, yêu cầu hỗ trợ từ bên ngoài."

Tôi ấn lưỡi d.a.o sâu hơn, tắt bộ đàm của cô ta đi: "Có muốn đi gặp con trai cô không?"

Trương Như bỗng nhiên bật cười: "Hừ."

Thực ra tôi chẳng quan tâm cô ta có yêu thương Thần Sơn hay không, tôi chỉ biết mình phải trả thù cho bản thân và Tống Chân Chân.

Để chúng biết rằng, việc đùa giỡn với cuộc đời người khác sẽ phải trả giá đắt thế nào.

Tin tức tôi nắm được sự thật nhanh ch.óng truyền đến tai nhóm chỉ huy.

Đúng như dự đoán, chúng cử chuyên gia đàm phán tới để thương lượng với tôi.

Tôi thả Trương Như, cầm lấy bộ đàm rồi đi đến địa điểm chúng chỉ định.

Tôi không biết điểm tận cùng của thế giới này nằm ở đâu, cũng không biết quyền lực của chúng lớn đến mức nào.

Nhưng tôi biết, mục đích chúng làm chương trình này chính là vì rating.

Vậy thì tôi sẽ cho các người thấy rating.

17

Người đàn ông mặc vest đi thẳng vào vấn đề với gương mặt nghiêm nghị: "Cô Lâm Dạ, hãy nói đi, phải thế nào thì cô mới chịu hợp tác diễn tiếp?"

Tôi đã đoán đúng.

Nếu chúng đã tiêu tốn ngần ấy thời gian và công sức để dựng lên thế giới Truman này, thì chắc chắn sẽ không nỡ bỏ mặc uy tín và lưu lượng của chương trình.

Tôi mỉm cười: "Để Thần Sơn ở lại với tôi, tháo hết camera trong nhà tôi ra. Chúng ta giờ là đối tác, không cần phải giám sát tôi nữa, tôi cũng cần có đời tư của riêng mình."

Người đàn ông đối diện tỏ vẻ kinh ngạc: "Tại sao phải giữ lại cậu ta?"

Tôi nhún vai thản nhiên: "Tôi thích gương mặt của anh ta, đẹp trai mà."

Ý nghĩa trong câu nói này không cần nói cũng biết.

Đàm phán xong xuôi, chúng tôi bắt tay hòa giải.

Tôi đưa Thần Sơn ra khỏi cống ngầm, sau đó nói cho anh ta biết người mẹ mà anh ta tìm kiếm bấy lâu đang ở ngay trong đoàn phim.

Việc anh ta trở nên như hiện tại, rất có khả năng là do chính mẹ anh ta đã bán anh ta đi.

Biết được sự thật, anh ta không hề suy sụp, chỉ điềm đạm đáp một câu: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô."

Thần Sơn lại quay về nhà tôi.

Mọi thứ trở lại như cũ, thế giới vẫn tiếp diễn.

Tôi ngày ngày cầm b.út thần vẽ vời, như một kẻ không biết chán, cố gắng vơ vét mọi thứ mỗi ngày.

Tình cảm giữa tôi và Thần Sơn phát triển rất nhanh.

Dù sao anh ta cũng quá xinh đẹp, gương mặt đó đủ sức để tôi nảy sinh những rung động mơ hồ trong quá trình chung sống.

Tựa như xem hoa trong sương, không chân thực, nhưng lại chẳng thể rời mắt.

Tôi đưa anh ta ra ngoài, giới thiệu anh ta là bạn trai tàn tật của mình.

Đây là lần đầu tiên Thần Sơn thực sự lộ diện trước mắt công chúng.

Trong tiệm cà phê.

Anh ta tựa vào vai tôi như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn, đôi mắt luôn phảng phất vẻ thờ ơ ấy vẫn luôn dõi theo tôi.

Người qua đường vẫn dửng dưng, chỉ tiếp tục uống cà phê và trò chuyện với bạn bè của họ.

Khung cảnh nhìn qua có chút quỷ dị.

Ngay lúc mọi người đã quen với sự xuất hiện của chúng tôi.

Chúng tôi biến mất.

18

Phụ trách chương trình nhận được tin chúng tôi mất tích vào sáng hôm sau.

Người phụ trách trước tiên cảm thấy khó tin: "Không thể nào? Các người đang lừa tôi à?"

Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt sốt sắng của những người khác, ông ta mới nhận ra sự việc lần này nghiêm trọng đến mức nào.

Đoàn phim lập tức báo động, đạo diễn ra lệnh cho tất cả các diễn viên trong thế giới này xuất phát đi tìm người, không được bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.

"Báo cáo đạo diễn, trường học không có!"

"Báo cáo đạo diễn, trung tâm thương mại không có!"

"Báo cáo đạo diễn, rạp chiếu phim không có!"

...

Nghe từng tin tức tìm kiếm vô vọng báo về.

Đạo diễn hoàn toàn phát điên: "Đáng lẽ lúc đầu không nên tháo camera trong nhà nó!"

Tất cả các diễn viên đã lùng sục khắp thành phố nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng chúng tôi.

Cho đến khi Trương Như lên tiếng: "Các người đã tìm ở nhà tang lễ nơi lưu giữ t.h.i t.h.ể Tống Chân Chân chưa?"

Khi họ tới nơi, trong nhà tang lễ chỉ còn những chiếc tủ trống không cùng hai nhân viên đang hoang mang tột độ.

Thi thể của Tống Chân Chân đã biến mất!

Một suy nghĩ kinh hoàng lóe lên trong đầu họ, lần này ê-kíp chương trình thực sự đã hoảng loạn rồi.

Họ cử người xuống hệ thống cống ngầm ở phía Tây thành phố để tìm kiếm.

Nhưng mùi hôi thối nồng nặc khiến các diễn viên không dám lại gần, đành phải quay đầu đi lấy mặt nạ phòng độc.

Ngay lúc họ tiến sâu vào hệ thống cống ngầm.

Tôi và Tống Chân Chân đang đứng trong một lối đi bí mật, dùng xẻng đào đất hướng lên trên một cách điên cuồng.

Chúng tôi đã chờ đợi ngày này suốt mười ba năm ròng.

19

Lần đầu tiên nhận ra thế giới này có gì đó sai sai là vào năm chúng tôi mười sáu tuổi.

Tống Chân Chân hỏi tôi: "Cậu có thấy bố mẹ tớ lạ lắm không?"

"Tại sao tớ trông chẳng giống họ chút nào."

Tôi đùa cô ấy: "Có lẽ vì cậu không phải con ruột, là họ nhặt được đấy."

Sau đó, chính tôi cũng phát hiện ra điểm bất thường.

Người làm vườn ở khu chung cư cứ đổi người liên tục, khi thì là một chú cao, lúc lại là một chú thấp, nhưng trên danh sách của khu phố thì luôn chỉ để cùng một cái tên.

Ở trường, nội dung trò chuyện của các bạn học đôi khi lại xuất hiện những thứ mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.

Mỗi khi tôi hỏi, các bạn ấy đều bảo do tôi nghe nhầm.

Cùng với đó là ánh mắt như có như không luôn dõi theo tôi dù tôi có đi đến bất cứ nơi đâu.

Chúng tôi đều nghi ngờ, nhưng không có cách nào để xác nhận.

Cho đến khi Tống Chân Chân gửi cho tôi một đoạn ghi âm vào giữa đêm.

[Tại sao chúng ta vẫn chưa được đóng máy? Con gái bảo lâu rồi không thấy tôi, nó nhớ tôi lắm.]

[Đợi thêm chút nữa đi, thứ Hai tới tìm đạo diễn hỏi xem sao, xem có thể thương lượng với biên kịch để cắt giảm bớt đất diễn của chúng ta không.]

[Tôi nhớ kịch bản thứ Tư tuần tới là nhà bị trộm, hay lúc đó chúng ta gợi ý với biên kịch để nhân vật của mình hy sinh vì bảo vệ nữ chính?]

[Ý hay đấy!]

Hai giọng nói trong đoạn ghi âm đó chính là bố mẹ của Tống Chân Chân.

Tống Chân Chân bảo tôi, cô ấy đang đợi đến thứ Tư.

Thứ Tư đến, nhà Tống Chân Chân thực sự có trộm, cô ấy đã phòng vệ chính đáng và hạ sát tên trộm đó.

Tống Chân Chân nói với tôi rất bình thản: "Đêm đó tớ không ngủ, tay luôn nắm c.h.ặ.t con d.a.o dưới gối."

Đến lúc này, chúng tôi đã khám phá ra bí mật đó.

Bí mật về việc chúng tôi bị lừa dối.

Để trốn thoát, chúng tôi đã mất mười ba năm để lập kế hoạch, chờ đợi và cuối cùng tìm ra điểm đột phá chính là đường cống ngầm.

20

Cái c.h.ế.t giả của Tống Chân Chân là do chúng tôi ép cảnh sát và pháp y phải che giấu.

Tôi lén đến gần họ, thì thầm: "Tôi là nữ chính, b.út thần của tôi có thể làm được bất cứ thứ gì. Nếu các người không muốn mặt mình xuất hiện trên tranh vẽ của tôi, thì hãy ngoan ngoãn nghe lời."

Làm việc ở đây nhiều năm, đương nhiên họ biết rõ sự biến thái đến cùng cực của ê-kíp nên không dám không tuân theo.

Trên mặt đất không đi được thì chúng tôi đi dưới lòng đất.

Đường cống ngầm này, chúng tôi đã đào suốt năm năm.

Sau khi thử nghiệm nhiều lần, chúng tôi phát hiện ra những camera giám sát dày đặc sẽ tạm tắt vào khoảng từ hai giờ đến bốn giờ sáng.

Khoảng thời gian này là cơ hội duy nhất của chúng tôi.

Tống Chân Chân có chút phấn khích: "Cố lên, tớ dường như nghe thấy tiếng gió ở bên ngoài rồi!"

Tôi gật đầu, tiếp tục đào bới trong tuyệt vọng.

Thần Sơn không cử động được, chỉ có thể tựa vào một bên nhìn chúng tôi làm việc: "Tốt nhất là tăng tốc độ lên, họ có thể sắp tới nơi rồi."

Cùng lúc đó dưới đường cống, người diễn viên đi phía trước phấn khích hét lớn: "Tìm thấy rồi! Tìm thấy họ rồi!"

Những người còn lại lập tức lao tới: "Tìm thấy các người rồi, đứng lại đó!"

Ba bóng người nằm im bất động trên mặt đất.

Trương Như hào hứng tiến lên, dùng đèn pin rọi vào.

Giây tiếp theo, nụ cười của cô ta cứng đờ lại.

Đó là ba con b.úp bê khoác quần áo, dính đầy vết bẩn, nhơ bẩn không chịu nổi.

Không biết đã bị vứt ở đây bao nhiêu năm rồi.

Họ đang ở đường cống phía Tây.

Còn chúng tôi thì ở đường cống phía Đông.

Tống Chân Chân giơ tay lên cao, dùng lực đục khoét lớp đất: "Cố lên, sắp đào đến điểm cuối rồi!"

"Phạch!"

Theo cú thúc của lưỡi xẻng, một luồng không khí trong lành cuối cùng cũng ùa vào, phía sau màn đêm hiện lên một vệt sáng đỏ rực, đó là ánh mặt trời phương Đông.

Chúng tôi cùng nhau dìu cậu thiếu niên Thần Sơn, khập khiễng bước về phía bờ biển.

Trên mặt biển xuất hiện một chiếc du thuyền, vài ba người đang vẫy tay về phía chúng tôi, đó là bạn của Thần Sơn.

Sau khi lên du thuyền, tôi đã kiệt sức, thiếp đi trong cơn mê man.

Khi chìm vào giấc ngủ, thính giác là giác quan cuối cùng biến mất.

Trong mơ màng, tôi nghe thấy Tống Chân Chân vui vẻ nói một câu.

"Cuối cùng tớ cũng có thể đóng máy rồi..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.