Cha Ép Tôi Cứu Cháu Trai, Tôi Cùng Mẹ Rời Khỏi Nhà Nội - Chương 16
Cập nhật lúc: 05/09/2026 16:04
Vết sẹo nằm ở phần eo bụng bên trái.
Một vệt trắng nhạt giống hình trăng khuyết.
Mùa hè mặc áo hở eo sẽ lộ ra.
Cô không che, cũng không giải thích.
“Nó nhắc con nhớ mình đã sống sót thế nào.”
Cô nói với Ôn Vãn.
Ôn Vãn nghe xong không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu.
Nụ cười ấy mang theo sự nhẹ nhõm.
Bà nhìn con gái mình như nhìn một bông hoa mọc lên từ khe đá.
Đã trải qua những năm tháng khó khăn nhất, cuối cùng vẫn nở sáng rực.
Trong cuộc sống của họ không có nhà họ Cố.
Không có Cố Chấn Đình.
Cũng không có Cố Hạo Vũ.
Ôn Vãn giúp Tô Niệm đổi họ.
Từ đó trên đời bớt đi một cô gái tên Tô Niệm, có thêm một người phụ nữ tên Ôn Niệm.
Cô giống như lột bỏ một lớp vỏ cũ, phong kín tất cả ký ức về quá khứ ở nơi sâu nhất trong lòng.
Không chạm vào.
Cũng không nghĩ tới.
Cô học cách ở một mình.
Học cách làm bạn với chính mình.
Ngoài công việc, cô đọc sách, vẽ tranh, tới bảo tàng mỹ thuật xem triển lãm, một mình đi bộ trên những con phố yên tĩnh.
Cô kết giao vài người bạn thật lòng, từng trải qua một mối tình nhàn nhạt.
Cuối cùng hai người chia tay trong hòa bình vì đối phương nói:
“Em lúc nào cũng giống như đang cách người khác một lớp gì đó.”
Cô không buồn.
Cô biết lớp đó là gì.
Là cảm giác an toàn đã bị người thân ruột thịt bóc khỏi người vào năm mười tám tuổi.
Là sự dè dặt khiến cô không còn có thể hoàn toàn tin tưởng bất kỳ ai.
Những dấu vết ấy mọc vào xương, không xóa được.
Cô chấp nhận chúng.
Giống như chấp nhận vết sẹo kia.
Trong những năm ấy, Ôn Vãn cũng từng hỏi:
“Niệm Niệm, con có nhớ ông ấy không?”
Ôn Niệm biết “ông ấy” mà mẹ nói là ai.
Cô suy nghĩ rồi lắc đầu:
“Không nhớ. Đã không còn cảm giác gì nữa.”
Ôn Vãn nhìn cô, ánh mắt dịu dàng:
“Thế thì tốt.”
Ôn Niệm cười, tưới nước cho chậu cây trên cửa sổ.
Ánh nắng xuyên qua kính rơi trên gương mặt nghiêng mịn màng.
Đôi mắt cô rất sáng.
Là sự trong trẻo chỉ được tôi luyện sau khi đã thật sự đi qua bóng tối.
Năm năm đã biến cô bé từng run rẩy ngước nhìn cha trong phòng khách nhà họ Cố thành một người khác.
Một Ôn Niệm không còn cần tình thương bố thí của bất kỳ ai.
Lần này Cố Chấn Đình ra nước ngoài vì một dự án hợp tác xuyên quốc gia.
Tập đoàn Chấn Đình muốn thành lập chi nhánh ở thành phố này, đối tác là một văn phòng thiết kế kiến trúc lâu đời tại địa phương.
Cố Chấn Đình tự mình dẫn đội tới khảo sát, lịch trình kín mít.
Đón sân bay, họp, tiệc chiêu đãi, tham quan.
Ông bị một đám người vây quanh, bận đến mức không có thời gian chỉnh múi giờ.
Ông không có nhiều cảm giác với thành phố này.
Kiến trúc kiểu châu Âu.
Gió biển ẩm.
Đường phố sạch sẽ.
Mỗi khi tới một nơi, ông theo thói quen quét mắt qua đám đông như đang tìm ai đó.
Thói quen ấy đã khắc vào xương suốt năm năm.
Chiều ngày thứ ba khảo sát, phía đối tác sắp xếp cho ông tham quan bảo tàng nghệ thuật tư nhân nổi tiếng nhất thành phố.
Dự án cải tạo kiến trúc của bảo tàng này chính do văn phòng thiết kế kia thực hiện.
Người phụ trách phía đối tác nhiệt tình giới thiệu bối cảnh dự án.
Cố Chấn Đình đi chậm theo dòng người, thỉnh thoảng gật đầu.
Đi đến phòng triển lãm nghệ thuật hiện đại trên tầng cao nhất, Cố Chấn Đình hơi thất thần.
Mấy năm nay nhìn thứ gì ông cũng cảm thấy phủ một lớp xám.
Phong cảnh đẹp đến đâu.
Tác phẩm xuất sắc đến đâu.
Vào mắt ông cũng không gợi nổi hứng thú.
Bước chân ông chậm lại, tụt phía sau đoàn người, ánh mắt vô thức quét qua những khách tham quan rải rác trong phòng triển lãm.
Sau đó ông nhìn thấy Ôn Vãn.
Bà đứng trước một bức tranh, bóng nghiêng dịu dàng.
Năm năm để lại vài dấu vết trên gương mặt bà.
Khóe mắt xuất hiện nếp nhăn nhỏ.
Bên tóc mai thấp thoáng vài sợi bạc.
Nhưng dáng người vẫn thẳng, mặc một chiếc váy dài màu nhạt, khí chất càng thêm trầm tĩnh.
Bà hơi nghiêng đầu, đang nói nhỏ với người bên cạnh.
Hơi thở Cố Chấn Đình đột ngột ngừng lại.
Ông nghi ngờ mình hoa mắt, theo bản năng bước lên hai bước.
Sau đó nhìn thấy cô gái trẻ bên cạnh Ôn Vãn.
Sơ mi trắng.
Quần ống rộng cạp cao.
Gầy và cao.
Mái tóc dài buông lỏng sau vai, đường nét gương mặt nghiêng sạch sẽ, cằm hơi nâng, biểu cảm bình thản.
Cô hơi cúi người, chỉ một bức tranh nói chuyện với Ôn Vãn, khóe môi mang nụ cười nhạt.
Cố Chấn Đình giống như bị sét đ.á.n.h trúng.
Đó là Tô Niệm.
Không.
Là Ôn Niệm.
Là cô con gái trong ký ức của ông, từng dè dặt dùng ánh mắt khao khát nhìn mình.
Nhưng người phụ nữ trước mặt đã trưởng thành hơn, khí chất lạnh như sương, từng cử động đều toát ra tự tin và xa cách.
Cô hoàn toàn biến thành một người khác.
Cố Chấn Đình đứng tại chỗ, hai chân như đổ chì.
Ông há miệng nhưng cổ họng giống bị bóp c.h.ặ.t, không phát ra được tiếng.
Năm năm.
Ông đi qua rất nhiều nơi.
Khi gần như tuyệt vọng, số phận lại đưa họ tới trước mặt ông ở nơi này.
Ôn Vãn là người đầu tiên chú ý phía bên này.
Ánh mắt bà vượt qua phòng triển lãm, rơi trên người ông, hơi khựng.
Khoảnh khắc ấy, Cố Chấn Đình nhìn thấy trong mắt Ôn Vãn thoáng qua nhiều cảm xúc phức tạp.
Có kinh ngạc.
Có cảnh giác.
Nhưng nhiều nhất là bình tĩnh.
Sự bình tĩnh ấy khiến lòng ông siết c.h.ặ.t.
Ôn Niệm cũng theo ánh mắt của Ôn Vãn nhìn sang.
Bốn mắt chạm nhau.
Cố Chấn Đình tưởng cô sẽ kinh ngạc.
Sẽ tức giận.
Sẽ quay người bỏ đi.
Nhưng đều không có.
Cô chỉ nhìn ông, giống như nhìn một người xa lạ.
Không hận.
Không nước mắt.
Thậm chí không có nửa gợn sóng.
Ánh mắt ấy khiến Cố Chấn Đình như rơi xuống hầm băng.
Ông thà cô mắng mình, đ.á.n.h mình, quay người chạy trốn.
Bất kỳ cảm xúc dữ dội nào cũng chứng minh cô còn để ý.
Nhưng cô chỉ bình tĩnh đứng đó, giống như tình cờ gặp một người hoàn toàn không quan trọng.
Cuối cùng Cố Chấn Đình tìm lại được đôi chân, loạng choạng bước lên.
Từ cổ họng bật ra một tiếng gọi khàn khàn:
“Niệm Niệm…”
