Cha Ép Tôi Cứu Cháu Trai, Tôi Cùng Mẹ Rời Khỏi Nhà Nội - Chương 18

Cập nhật lúc: 05/09/2026 16:05

Cố Chấn Đình đứng nguyên tại chỗ, nước mắt như mưa.

Người đàn ông hơn năm mươi tuổi đứng trên đường phố nơi đất khách, khóc giống một đứa trẻ lạc đường.

Người qua đường liên tục ngoái nhìn, không hiểu chuyện gì.

Cuối cùng ông hoàn toàn hiểu.

Cô gái từng chạy theo gọi ông “cha” đã không còn nữa.

Chính tay ông đã đẩy cô ra khỏi cuộc đời mình.

Bằng mười tám năm lạnh nhạt.

Và cái giá của một quả thận.

Cố Chấn Đình trở về khách sạn, khóa mình trong phòng suốt cả đêm không ra.

Ngày hôm sau, ông không tham gia buổi họp cuối cùng của dự án hợp tác.

Trợ lý tới gõ cửa, ông chỉ nói:

“Hủy đi.”

Ánh sáng ngoài cửa sổ sáng rồi lại tối.

Ông ngồi trên ghế đơn trước cửa kính sát đất, bất động.

Điện thoại sáng vô số lần.

Việc công ty.

Việc nhà họ Cố.

Cuộc gọi của Cố Hạo Vũ.

Ông không nghe cuộc nào.

Cuối cùng bị làm phiền đến bực, ông cầm điện thoại, cúp cuộc gọi của Cố Hạo Vũ rồi tắt máy.

Trong phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng thở nặng nề của ông.

Ông nhớ tới một ngày rất nhiều năm trước.

Tô Niệm còn nhỏ, khoảng năm sáu tuổi, mặc một chiếc váy xanh nhạt, đứng trước cửa biệt thự chờ ông.

Hôm ấy hiếm khi ông tan làm đúng giờ.

Cô bé từ xa nhìn thấy xe ông đã nhảy lên vẫy tay, miệng gọi liên tục:

“Cha, cha!”

Ông xuống xe, xoa đầu cô, thuận miệng nói:

“Ngoan.”

Sau đó vòng qua cô bước vào nhà.

Ông nhớ Tô Niệm đứng nguyên tại chỗ một lúc mới chạy bước nhỏ theo sau.

Cái bóng bé xíu đuổi theo bóng ông, giống một con chim nhỏ vụng về.

Đó là lúc cô phụ thuộc vào ông nhất.

Cũng là lúc ông phụ lòng cô triệt để nhất.

Rất nhiều năm sau đó, ông luôn nghĩ con gái còn nhỏ, thời gian còn dài, sau này thiếu gì cơ hội bù đắp.

Ông cho Cố Hạo Vũ toàn bộ thời gian và sự dịu dàng của mình.

Còn Tô Niệm giống như một việc có thể xử lý sau, mãi mãi bị xếp cuối.

Cho đến khi cái “sau này” ấy biến thành mãi mãi.

Cố Chấn Đình từ từ đứng dậy, đi vào phòng tắm, dùng nước lạnh rửa mặt.

Người trong gương đã già.

Gầy đi.

Bọng mắt sâu, hai bên tóc mai bạc trắng, trán đầy những rãnh sâu.

Gương mặt này đã hoàn toàn khác người Tổng giám đốc Cố hăng hái năm nào.

Ông đột nhiên cười.

Cười còn khó coi hơn khóc.

Ông nghĩ đây có lẽ chính là báo ứng.

Ông chưa từng tin số mệnh.

Thuở trẻ nghèo khó, tự tay gây dựng sự nghiệp, luôn tin việc đời do người quyết định.

Nhưng năm năm này, ông dần tin.

Nhân quả tuần hoàn.

Không phải không báo.

Từng đối xử với người khác thế nào, cuối cùng sẽ có ngày mọi thứ quay trở về trên người mình.

Ông dùng sức khỏe của con gái đổi lấy mạng sống cho cháu trai.

Bây giờ sẽ dùng sự cô độc của quãng đời còn lại để trả.

Sau đó Cố Hạo Vũ gọi cho ông vài lần, hỏi bao giờ ông về, nói công ty có mấy dự án mới chờ ông quyết định.

Cố Chấn Đình nghe ra sự nhiệt tình trong giọng cậu ta, nhưng không còn vui vẻ như trước.

Ông bình tĩnh đáp vài câu rồi cúp máy.

Đứa cháu này từng được ông bảo vệ như mạng sống.

Nhưng cuối cùng, người khiến ông áy náy nhất, không thể buông nhất lại là con gái bị chính tay ông đẩy lên bàn mổ.

Ván cờ cuộc đời này, ông đã đi sai bước quan trọng nhất.

Sau đó dù cứu vãn thế nào cũng chỉ là thua cả bàn.

Ngày hôm ấy sau khi rời quán cà phê, Ôn Niệm trở về nhà.

Ôn Vãn đang nấu canh trong bếp, nghe tiếng mở cửa thì thò đầu ra:

“Về rồi à? Hôm nay sao muộn một chút?”

Ôn Niệm thay giày, treo túi lên, đi tới ôm nhẹ mẹ từ phía sau.

“Trên đường gặp một người, nói vài câu.”

Cô nói.

Động tác của Ôn Vãn khựng lại, sau đó hiểu ra.

Bà không hỏi, chỉ vỗ tay con:

“Canh sắp xong rồi, đi rửa tay.”

Ôn Niệm gật đầu, rửa tay rồi ngồi trước bàn ăn.

Ôn Vãn bưng canh lên.

Hai người ngồi đối diện chậm rãi uống.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn nhuộm nửa bầu trời thành màu cam đỏ.

Ánh nắng rọi vào phòng ăn nhỏ, dịu dàng như một tấm ảnh cũ được phủ lớp màu ấm.

“Mẹ.”

Ôn Niệm đột nhiên gọi.

“Ừ?”

“Con không mang họ Tô nữa. Sau này cũng không mang.”

Ôn Vãn ngẩng đầu nhìn cô.

Ôn Niệm mỉm cười, nụ cười trong trẻo:

“Con là Ôn Niệm. Theo họ mẹ, sống cùng mẹ. Chuyện trước kia cứ để lại quá khứ. Chúng ta không nợ bất kỳ ai nữa.”

Hốc mắt Ôn Vãn hơi đỏ, mỉm cười gật đầu:

“Được. Chúng ta không nợ ai cả.”

Hai mẹ con tiếp tục uống canh.

Hơi nóng trong bát chậm rãi bay lên, tan dần trong ánh hoàng hôn màu vàng ấm.

Ở nơi xa, Cố Chấn Đình đứng trên ban công khách sạn, nhìn thành phố xa lạ.

Gió biển thổi tung mái tóc bạc của ông.

Ông biết cả đời này mình sẽ sống trong tiếng gọi “cha” đã không còn lời đáp.

Thiên vị đến cuối cùng sẽ phá hủy tất cả.

Sau này Ôn Niệm không gặp lại Cố Chấn Đình nữa.

Cô sống ngày càng rộng mở.

Đi tới nhiều nơi hơn.

Làm những dự án tốt hơn.

Trong cuộc sống của cô không còn dấu vết của người ấy, cũng không còn bất kỳ tiếc nuối nào.

Đời người sẽ gặp rất nhiều người.

Có người cho bạn sinh mệnh nhưng chưa chắc từng cho bạn tình yêu.

Có những tổn thương một khi đã gây ra thì mãi mãi không thể bù đắp.

Mà chữa lành thật sự không phải tha thứ cho người khác.

Mà là buông tha cho chính mình.

Sau đó từng bước từng bước sống thành dáng vẻ mà bản thân yêu thích.

Quãng đời còn lại của Cố Chấn Đình đều sống trong hối hận.

Ông giữ công ty khổng lồ và căn biệt thự trống rỗng.

Mỗi năm vào sinh nhật Ôn Niệm, ông đều mua một chiếc bánh kem nhỏ, thắp một cây nến rồi tự mình thổi tắt.

Ông không bao giờ đợi được cô gái từng gọi mình là “cha” quay trở lại.

HẾT

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.