Cha Mẹ Tôi Là Hoàng Đại Tiên - Chương 4
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:59
Tụi nó con nào con nấy vừa phủi bụi trên người vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa, thề rằng nhất định phải tìm bằng được một người có duyên để xin phong thần, đợi đến khi biến thành người rồi chắc chắn sẽ quay về đây khoe khoang một trận cho bõ tức, làm cho cái con chồn vàng bị chia đôi thân xác lại còn đi làm cha mẹ cho đứa trẻ loài người kia phải tức c.h.ế.t thì thôi.
Thế nhưng, sau đó chẳng có con nào trong số chúng thành công cả.
Bởi vì người dân trong làng hễ cứ nhìn thấy con chồn vàng nào đứng thẳng bằng hai chân là họ đã chạy nhanh hơn cả thỏ, có những người quá đáng hơn còn nhổ nước bọt, ném bùn đất, thậm chí cầm gậy gộc đuổi đ.á.n.h chúng chạy trối c.h.ế.t.
Lũ chồn vàng lại tiếp tục lầm bầm c.h.ử.i rủa, ban đêm chúng liền lẻn vào nhà những người đã đ.á.n.h mình để trộm cắp đồ đạc trả thù, rồi sau đó lại bị người ta cầm gậy đuổi đ.á.n.h tiếp.
Về sau, chúng chuyển mục tiêu sang tìm những đứa trẻ con.
Thế nhưng trẻ con trong làng có đứa thì vô cùng bạo dạn, vừa thấy chồn vàng là đã đuổi theo đòi đ.á.n.h c.h.ế.t để đem về nhà làm món thịt cải thiện bữa ăn.
Kết quả là đứa trẻ đó bị chồn vàng vả cho một trận, khóc lóc t.h.ả.m thiết, thế là người lớn trong nhà lại dắt theo ch.ó dữ, cầm theo gậy gộc hùng hổ đi tìm chồn vàng để trả thù.
Còn đối với những đứa trẻ nhút nhát, chúng vừa nhìn thấy chồn đứng thẳng là đã sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, á khẩu không nói nên lời, chứ đừng nói đến chuyện mở miệng phong thần.
Sau đó, đứa trẻ nhát gan ấy lại bị con chồn vàng tức giận đ.á.n.h cho một trận vì tội không chịu nói chuyện.
Và người lớn lại kéo đến báo thù.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, dân làng đề phòng vô cùng cẩn mật, không một con chồn nào có thể ra tay thành công được nữa.
Cha mẹ tôi thấy vậy liền gác chéo chân chữ ngũ, vênh váo đắc ý:
“Không có cách nào khác đâu, mỗi người đều có duyên số của riêng mình, cưỡng cầu cũng không hạnh phúc.”
“Ai mà có được phúc phần như ta, vừa xin phong thần một cái là biến thành người, lại còn hời được một đứa con nuôi loài người ngoan ngoãn thế này.”
Lời nói này của hai người thực sự đã kéo về một bầu trời thù hận.
Bầy chồn vàng ngày càng nhìn cha mẹ tôi thấy ngứa mắt, cuối cùng chúng thẳng tay tống cổ hai người ra khỏi hang:
“Cái hang này của tụi này nhỏ bé lắm, không chứa nổi hai vị đại nhân các người đâu, mau ch.óng dọn đi chỗ khác đi.”
“Đợi đến khi hai người ở bên ngoài làm nên trò trống gì rồi, thì quay lại đây đón cha mẹ, anh em qua đó cùng hưởng phước sau vậy.”
8
Thế nhưng cha mẹ chồn vàng của tôi thì biết cái gì gọi là làm nên trò trống cơ chứ, ngoài mấy trò lừa gạt, trộm cắp ra thì họ chẳng biết làm gì khác cả.
Đêm đầu tiên sau khi rời khỏi hang, cha mẹ chồn vàng liền hợp hai thân xác làm một, biến trở lại thành một con chồn vàng to lớn cỡ hộ pháp, hất tôi ngồi lên lưng nó rồi lên đường đi kiếm tiền.
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy lớp lông mềm mại của con chồn, sợ hãi không dám buông tay vì sợ bị hất văng xuống đất.
Lúc mới đầu tôi còn có chút sợ hãi, nhưng không lâu sau đó, sự tò mò và mới lạ đã chiến thắng tất cả.
Tôi bắt đầu cảm thấy vô cùng tận hưởng chuyến đi này.
Chạy được khoảng nửa canh giờ, con chồn vàng dừng lại trước một ngôi chùa nguy nga lộng lẫy, ánh đèn vàng rực rỡ, nó đặt tôi xuống đất.
“Ta đi một lát rồi về ngay, con cứ trốn kỹ ở chỗ này đừng có cử động nhé.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, chăm chú nhìn theo bóng dáng con chồn vàng thoăn thoắt vài cái đã lẻn vào bên trong ngôi chùa, đến khi quay trở ra, trong miệng nó đang ngậm một vật gì đó màu vàng kim lấp lánh.
Đó là một ngón tay bằng vàng ròng.
“Tiểu Nhân, chúng ta có tiền rồi, mau đem về nung chảy ra rồi bán lấy tiền thôi.”
Đến lúc này tôi mới biết số tiền lần trước từ đâu mà có.
Hóa ra là do họ đến gặm trộm lớp vàng trên những bức tượng kim thân trong chùa mà ra.
Trên đường quay trở về, con chồn vàng cười đến mức không khép nổi miệng:
“Đợi ta trộm thêm vài miếng lớn nữa, chúng ta sẽ xây một ngôi nhà thật to, lúc đó con một phòng, ta một phòng, rồi đón cả ông bà nội, các bác, các anh chị và các cháu qua sống cùng luôn.”
“Cả nhà chúng ta sẽ sống bên nhau thật là vui vẻ, hạnh phúc.”
9
Cha mẹ do chồn vàng hóa thành đã dắt tôi quay trở về ngôi nhà cũ của tôi ở trong làng.
Ngôi nhà cũ này vốn đã bị gia đình nhà bác cả chiếm đoạt từ lâu, cũng chính bọn họ là những người đã nhẫn tâm đuổi tôi ra khỏi nhà, mặc cho tôi tự sinh tự diệt.
Cha mẹ tôi đã lao vào c.ắ.n xé, đ.á.n.h lộn với bọn họ một trận lôi đình, sau đó thẳng tay tống cổ bọn họ ra khỏi nhà, còn buông lời đe dọa nếu bọn họ còn dám bén mảng đến đây có ý đồ xấu xa gì nữa thì sẽ c.ắ.n đứt cổ họng từng người một.
Dân làng thấy vậy thì vô cùng kinh ngạc, ai nấy đều hiếu kỳ kéo đến hỏi thăm:
“Vương Đại, không phải ạnh đã bỏ trốn theo người ta rồi sao? Sao tự dưng bây giờ lại quay về đây rồi?”
Cha mẹ tôi đồng thanh đáp: “Bị người ta đá rồi.”
Người khác lại tò mò hỏi: “Vợ Vương Đại này, không phải cô đã đi lấy chồng khác rồi sao, sao cũng quay về đây thế? Nhà chồng bên kia họ cũng đồng ý à?”
Cha mẹ tôi lại đồng thanh đáp: “Chồng bên kia c.h.ế.t rồi.”
Mọi người: “...”
Từ đó về sau, hễ có ai đến hỏi han điều gì, cha mẹ liền kéo tôi ra đứng chắn ở phía trước, bảo tôi trả lời thay họ.
Tôi chỉ là một đứa trẻ con thì biết cái gì cơ chứ, thế nên câu nào tôi cũng lắc đầu bảo không biết.
Chẳng mấy chốc, dân làng cũng cảm thấy nhàm chán nên không thèm hỏi han nữa.
Thế nhưng hành vi đi đứng cùng chân cùng tay, lại còn nói năng giống hệt nhau như đúc từ một khuôn của cha mẹ chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của mọi người, có người bán tín bán nghi bèn lên tiếng dò hỏi thử.
