Chăm Bố Chồng Ba Năm, Mẹ Chồng Còn Đòi Làm Chủ Căn Nhà Của Tôi - Chương 7
Cập nhật lúc: 31/08/2026 21:00
Mẹ tôi chê đắt, nói đợi bố tái khám xong họ sẽ về huyện, bảo tôi tự tìm chỗ nào rẻ hơn để ở.
Tôi không đồng ý.
Ít nhất phải đợi nhãn áp của ông ổn định rồi tính.
Ngày thứ hai chuyển vào, tôi bắt đầu sắp xếp tài chính.
Sau khi kết hôn, chúng tôi luôn có một tài khoản gia đình.
Mỗi tháng tôi chuyển 7.000 tệ, Chu Thành chuyển 10.000.
Căn nhà không có khoản vay.
Chi tiêu hàng ngày, phí phục hồi chức năng của bố chồng và tiền ăn của cả nhà đều lấy từ tài khoản này.
Sáu năm trôi qua, lẽ ra tài khoản phải còn khá nhiều tiền, nhưng số dư chỉ còn 130.000 tệ.
Tôi đối chiếu từng giao dịch, phát hiện trong hai năm gần đây Chu Thành đã mười hai lần chuyển tiền ra khỏi tài khoản gia đình, mỗi lần từ 5.000 đến 20.000 tệ, phần ghi chú đều là “chi tiêu gia đình”.
Tôi hỏi anh tiền đi đâu.
Rất lâu sau anh mới trả lời:
“Đưa mẹ anh giữ, phòng khi bố lại nhập viện.”
“Tại sao không nói với em?”
“Tiền trong nhà, đưa người già giữ để phòng việc gấp thôi, cần phải báo cáo à?”
“Trong đó có thu nhập của em.”
“Anh cũng đóng nhiều hơn em.”
Tôi xuất toàn bộ lịch sử giao dịch.
“Lúc ly hôn sẽ cùng tính.”
Anh lập tức gọi điện tới.
“Em nhất định phải làm như kẻ thù thế à?”
“Dòng tiền của tài sản chung không rõ ràng, kiểm kê là chuyện bình thường.”
“Tiền ở chỗ mẹ anh, có mất đâu.”
“Bảo bà chuyển lại vào tài khoản chung.”
“Bà sẽ không động vào tiền của em.”
“Bà đã lấy rồi.”
Chu Thành im lặng vài giây rồi đột nhiên nói:
“Thế căn nhà của em thì sao? Tiền anh bỏ ra sửa nhà, đồ nội thất và điện máy mấy năm nay tính thế nào?”
“Tính theo hóa đơn và giá trị hiện tại. Phần nào cần bồi hoàn cho anh thì em sẽ bồi hoàn.”
Anh không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy.
“Em có nhiều tiền mặt thế sao?”
“Nếu không đủ thì trả góp, ghi vào thỏa thuận.”
“Lâm Vãn, em đã hỏi luật sư từ lâu rồi phải không?”
“Hôm nay vừa hỏi.”
Anh nói một tiếng:
“Được.”
Rồi cúp máy.
Tối hôm đó, mẹ chồng gửi cho tôi tin nhắn thoại đầu tiên.
Bà không xin lỗi.
Bà nói:
“Bố cô phẫu thuật xong rồi thì cũng nên về quê thôi. Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, cô đừng ỷ Chu Thành nhường cô mà làm mãi không thôi.”
Tin thứ hai còn dài hơn.
“Bố chồng cô hôm nay ngã một cái, đầu gối bầm hết rồi. Cô chăm ông ấy ba năm, ít nhiều cũng có tình cảm chứ? Thật sự xảy ra chuyện gì, lương tâm cô chịu nổi không?”
Tôi lập tức gọi cho Chu Thành hỏi bố chồng có đến bệnh viện không.
Anh nói không phải ngã, chỉ là trượt từ mép giường xuống ngồi trên sàn.
“Mẹ cố ý dọa em, bà nghĩ em vẫn sẽ quay về.”
“Còn anh nghĩ sao?”
Anh không trả lời.
“Chuyện thuê người chăm đã quyết chưa?”
“Tìm hai người rồi, đều không phù hợp. Một người mở miệng đòi 9.000, một người chỉ làm ban ngày, không làm ban đêm.”
“Chu Lâm sắp xếp thế nào?”
“Nó cuối tuần đến.”
“Hôm nay là thứ Ba.”
Giọng Chu Thành đầy bực bội.
“Anh biết hôm nay thứ mấy. Tuần này công ty nghiệm thu thiết bị, anh đã xin nghỉ hai ngày, mặt lãnh đạo đen sì rồi. Em hài lòng chưa?”
“Em không hài lòng, cũng không cần hài lòng. Đó là bố anh.”
“Trước đây chẳng phải em cũng gọi là bố sao?”
“Đúng, nên em đã chăm ông ấy ba năm. Nhưng ông ấy có con trai, có con gái, không nên chỉ có con dâu.”
Đầu bên kia truyền đến tiếng mẹ chồng gọi.
“Chu Thành! Bố con lại muốn đi vệ sinh!”
Anh vội vàng cúp máy.
Vài ngày sau, Chu Lâm đến tìm tôi.
Cô ấy đợi dưới chung cư nửa tiếng, mắt sưng húp như vừa khóc.
Cô ấy không đến tay không, xách theo một túi sữa và hai hộp bánh.
Tôi không cho cô ấy lên nhà mà cùng cô ấy đến quán mì bên cạnh.
Mì vừa được bưng lên, cô ấy đã bắt đầu than thở.
“Chị dâu, tuần này em đã về ba lần. Tính bố càng ngày càng kỳ quặc, em đút chậm thì bố chê nguội, dìu nhanh thì bố kêu đau. Mẹ còn suốt ngày nói em không bằng chị.”
“Rất bình thường. Người bệnh mất khả năng tự chăm sóc trong thời gian dài sẽ lo âu, cũng khó kiểm soát cảm xúc.”
“Ba năm qua chị chịu được thế nào?”
Tôi tách đôi đũa dùng một lần.
“Chị cũng không chịu nổi. Chỉ là chị không nói.”
Cô ấy cúi đầu khuấy mì.
“Anh em sụt bốn cân, công việc cũng sắp mất. Hai người thật sự không thể làm hòa sao?”
“Không thể.”
“Chỉ vì mẹ em đuổi bố mẹ chị?”
“Đó là chuyện cuối cùng, không phải chuyện duy nhất.”
Chu Lâm ngẩng đầu.
“Vậy chị muốn em làm thế nào? Em không thể ly hôn rồi về nhà mẹ đẻ chăm bố được.”
“Không ai bảo em ly hôn. Em và Chu Thành cùng bỏ tiền, cùng bỏ công, lập lịch luân phiên. Mẹ em có thể nấu cơm và trông ban ngày, việc nặng giao cho người chăm sóc. Ban đêm có thể thuê người ở lại, hoặc hai anh em luân phiên về ngủ.”
“Mẹ chồng em chắc chắn không đồng ý cho em ngủ lại nhà mẹ đẻ vào ban đêm.”
“Đó là vấn đề em phải giải quyết với chồng và mẹ chồng em.”
Nước mắt cô ấy rơi xuống.
“Phụ nữ sao mà khó thế? Nhà mẹ đẻ có chuyện phải lo, nhà chồng cũng không thể đắc tội.”
Tôi rút một tờ giấy ăn đặt trước mặt cô ấy.
“Vậy thì đừng bắt một người phụ nữ khác đứng ra gánh thay cho em.”
Cô ấy lau mắt, rất lâu không nói gì.
Ăn mì xong, cô ấy hỏi tôi:
“Chị thật sự không hận bố chút nào sao?”
“Không hận.”
“Vậy có thể giúp bọn em tìm một người chăm đáng tin nữa không? Chị quen người trong nhóm phục hồi chức năng.”
Tôi không từ chối.
