Chậm Rãi Trở Về - Chương 3
Cập nhật lúc: 09/09/2026 13:01
Cũng chẳng biết chàng có đường dây nào, lần nào cũng kiếm được những quyển thoại bản mới nhất. Gần như ngày nào ta cũng chạy tới thư phòng của chàng đọc sách.
Ta cuộn mình trên giường nhỏ đọc thoại bản, còn chàng ngồi bên án thư xử lý công vụ.
Hôm ấy, thấy chàng cứ cúi đầu viết lách, yên tĩnh đến phát chán, ta bèn nằm sấp bên mép giường, lắc lắc bát tô lạc trong tay:
“Chàng đọc thoại bản cho ta nghe đi.”
Chàng ngẩng đầu, trêu ghẹo:
“Chẳng phải nàng biết chữ sao?”
“Chẳng phải ta thấy chàng xử lý công vụ mệt mỏi quá, muốn để chàng nghỉ ngơi một lát đó sao?”
Mạnh Vân Lang bật cười, đứng dậy rút quyển thoại bản khỏi tay ta, trở về ngồi sau án thư rồi mở ra:
“Đọc đến trang nào rồi?”
“Trang 33.”
Chàng hắng giọng rồi bắt đầu đọc:
“Hoan tác trầm thủy hương, nùng tác Bác Sơn lô...”
Mới đọc được nửa câu, chàng đột nhiên im bặt, vành tai đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Sao không đọc nữa?”
Mạnh Vân Lang khép sách lại, cất vào ngăn kéo:
“Quyển này không hay, đọc quyển khác đi.”
Ta lập tức cuống lên:
“Ta còn chưa đọc xong mà.”
Ta bước tới định giành lại, chẳng để ý dưới chân, bị chân giá của án thư vướng phải, ngã nhào một cú thật mạnh.
Cả người ta lao về phía trước, vừa vặn ngã thẳng vào lòng Mạnh Vân Lang.
Chóp mũi chạm nhau, hơi thở quấn quýt. Hương đàn hương dễ chịu trên người chàng bao trùm lấy ta.
Thình thịch, thình thịch.
Yết hầu Mạnh Vân Lang khẽ chuyển động.
Ánh mắt ta chậm rãi dời xuống, dừng lại trên đôi môi đỏ thắm của chàng.
Bàn tay lớn của Mạnh Vân Lang vững vàng đỡ lấy eo ta, chàng chậm rãi ghé lại gần.
“Thế t.ử…”
Phủ Đầu hấp tấp xông vào.
Ta như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức bật người đứng phắt dậy.
“Phu nhân cũng ở đây ạ.”
Mặt ta nóng bừng:
“Đêm nay trời đẹp thật, ta ra ngoài ngắm trăng đây.”
Đợi đến khi ta đi xa, loáng thoáng vẫn nghe thấy giọng Mạnh Vân Lang nghiến qua kẽ răng.
“Phủ Đầu, tốt nhất là ngươi có chuyện.”
6
Đêm ấy, ta lại mơ thấy Mạnh Vân Lang.
“Hoan tác trầm thủy hương, nùng tác Bác Sơn lô.”
“Sênh Sênh có biết câu này mang ý nghĩa gì không?”
Ta co người lại, lắc đầu.
“Không sao, ca ca dạy muội.”
Ta rụt rè hỏi:
“Ca ca có thể mặc y phục vào rồi hẵng dạy muội không?”
Mạnh Vân Lang bật cười:
“Dạy cái này không cần mặc y phục.”
......
Sáng hôm sau dùng điểm tâm, di mẫu vừa nhìn thấy ta đã lấy làm lạ:
“Hôm nay trời nóng lắm sao? Sao mặt Sênh Sênh đỏ thế?”
“À...” Ta chột dạ:
“Có lẽ vừa rồi lúc đi tới đây hơi nóng một chút.”
“Đúng rồi, mẫu thân, ngày kia là ngày giỗ của mẫu thân con. Theo lệ thường, con phải đến chùa ở ba ngày, tụng kinh cầu phúc cho mẫu thân.”
Di mẫu vội đáp:
“Ta nhớ. Đồ đạc ta sẽ chuẩn bị giúp con, con cứ yên tâm đi là được.”
“Ta đi cùng nàng.”
“Hả?”
Ta đang gắp một chiếc đùi gà, nghe vậy, chiếc đùi gà lập tức rơi thẳng xuống bàn.
Mạnh Vân Lang gắp một chiếc đùi gà khác đặt vào bát ta.
“Bây giờ nàng đã thành thân, ta là tế t.ử, đương nhiên cũng phải tận chút hiếu tâm.”
“Cũng phải.”
Di mẫu lo lắng nói:
“Vân Lang, cửa Phật là nơi thanh tịnh, con tuyệt đối đừng có...”
“Nương.” Mạnh Vân Lang ngắt lời bà:
“Nhi t.ử không phải cầm thú.”
Di mẫu lẩm bẩm:
“Chuyện này khó nói lắm.”
...
Đến chùa, tăng nhân nói gần đây người tới cầu phúc quá đông, chỉ còn lại một gian thiền phòng.
Mạnh Vân Lang đặt chăn đệm của mình xuống đất:
“Không sao, mấy ngày này ta ngủ dưới đất là được.”
Chàng vừa trải chăn đệm vừa nói:
“Nếu chẳng may nhiễm lạnh, ta đến tìm trụ trì xin một bát canh gừng là được.”
Ta nghiến răng, ném chăn của chàng lên giường:
“Dù sao ta cũng đã thành thân rồi, ngủ cùng nhau cũng chẳng có gì.”
Mạnh Vân Lang cong môi:
“Sênh Sênh nói phải.”
Đêm xuống, ta nằm ngay ngắn trên giường.
Khí thế của Mạnh Vân Lang quá mạnh, ta thật sự chẳng thể nào phớt lờ sự hiện diện của chàng.
“Không ngủ được?” Mạnh Vân Lang bất chợt hỏi.
“Có một chút.”
“Vậy chúng ta làm chuyện khác?”
Ta lập tức xoay người, quay lưng về phía chàng:
“Sắp ngủ được rồi.”
Trong bóng tối, Mạnh Vân Lang khẽ bật cười.
Nghe tiếng ve râm ran ngoài cửa sổ, cơn buồn ngủ dần kéo đến. Ta ngáp một cái, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.
Nửa tỉnh nửa mê, ta cảm thấy hơi lạnh, theo bản năng lăn vào phía trong.
Ấm áp quá.
Còn ấm hơn cả bình nước nóng ngày đông.
Ơ?
Đây là thứ gì?
Ta mơ màng lẩm bẩm.
Một giọng nói khàn khàn vang lên trên đỉnh đầu:
“Là l.ồ.ng n.g.ự.c của vi phu.”
Ta mở mắt, lập tức đối diện với một đôi mắt tỉnh táo sáng rõ.
Ta giật mình bật dậy.
“Tối qua chúng ta...”
Tẩm y trên người Mạnh Vân Lang lỏng lẻo, hơn nửa l.ồ.ng n.g.ự.c lộ ra bên ngoài.
Mặt ta thoáng chốc đỏ bừng đến tận cổ.
“Tối qua ta không làm gì chứ?”
Lạ thật, rõ ràng lúc ngủ ta rất ngoan mà.
“Đêm qua muội cứ chen về phía ta, suýt nữa đẩy ta rơi khỏi giường.”
“Xin lỗi nhé.”
Mạnh Vân Lang khẽ cười, vô cùng rộng lượng:
“Không sao, dù gì chúng ta cũng là phu thê.”
Ta lén ngước mắt nhìn chàng một cái, mặt lại càng đỏ hơn.
7
Ngày cuối cùng tụng kinh cầu phúc, trong lòng ta đã thầm nói với mẫu thân rất nhiều điều, bởi vậy quỳ hơi lâu.
Lúc đứng dậy, hai chân tê cứng. Ta loạng choạng một cái, suýt nữa ngã xuống thì một bàn tay từ bên cạnh đưa tới, đỡ lấy cánh tay ta.
Mạnh Vân Lang thuận thế nắm lấy tay ta:
“Cẩn thận.”
“Đa tạ.”
Ánh mắt chàng thoáng tối đi.
“Đi thôi. Ngày mai phải trở về kinh thành rồi, hôm nay ta đưa nàng đến một nơi.”
Mãi đến hôm nay ta mới biết, sau núi của ngôi chùa này lại có một con suối.
Nước suối trong veo, nông cạn, hai bên bờ mọc đầy hoa dại, trong không khí tràn ngập mùi cỏ xanh ẩm ướt.
Mạnh Vân Lang tìm một tảng đá sạch sẽ, trải khăn tay lên trên.
“Ngồi đi.”
