Chạm Vào Ánh Sáng - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/08/2026 15:09
1
Vừa về đến nhà, tôi đã bị kéo vào một vòng tay quen thuộc.
Hoắc Tư Nhiên ôm lấy tôi, dụi nhẹ vào cổ tôi.
“Đi đâu vậy? Sao giờ mới về?”
Mỗi lần tôi ra ngoài trở về, anh đều thích dụi vào tôi như thế, chẳng khác nào một chú ch.ó lớn ngóng chủ về nhà.
Còn tôi cũng luôn ôm c.h.ặ.t lấy anh, ríu rít kể đủ chuyện vụn vặt trên trời dưới đất.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ im lặng.
Anh đứng thẳng người, đôi mắt hơi cụp xuống.
“Sao vậy?”
Đôi mắt của Hoắc Tư Nhiên rất đẹp.
Hàng mi vừa dài vừa rậm, con ngươi màu nâu nhạt, chỉ là ánh mắt không có tiêu cự nên trông hơi đờ đẫn.
Anh không nhìn thấy.
Vì vậy, suốt hai năm qua, anh vẫn luôn cho rằng người ở bên cạnh mình chính là vị hôn thê đã có hôn ước với anh từ lâu, Lâm Nguyệt Đồng.
Nhưng tôi không phải Lâm Nguyệt Đồng.
Mấy hôm trước, Hoắc Tư Nhiên vô cùng vui mừng nói với tôi rằng nhà họ Hoắc đã liên hệ được với một đội ngũ y tế ở nước ngoài, mắt anh có hy vọng chữa khỏi.
Niềm vui trong tôi còn chưa kịp kéo dài bao lâu, tôi đã bị gọi về nhà họ Lâm.
Họ nói, dựa theo kết quả kiểm tra và đ.á.n.h giá, khả năng Hoắc Tư Nhiên có thể nhìn thấy trở lại là rất cao, bảo tôi và Lâm Nguyệt Đồng mau ch.óng đổi lại thân phận.
Thấy tôi không lên tiếng, Lâm Nguyệt Đồng bật cười.
“Chị không nỡ đổi lại đấy chứ?”
“Nhưng chị đừng quên, chị chỉ là người thay thế em thôi.”
Sao tôi có thể quên được.
Hai năm trước, khi vừa tốt nghiệp, tôi tình cờ biết được mình chính là thiên kim thật đã thất lạc nhiều năm của nhà họ Lâm.
Chỉ là lúc tôi được đón về, mẹ ruột đã qua đời từ lâu, bố tôi cũng đã tái hôn và có thêm một cô con gái.
Nhà họ Lâm tìm tôi về không phải vì tình thân m.á.u mủ, mà chỉ muốn tôi làm người thay thế Lâm Nguyệt Đồng, thay cô ta chăm sóc vị hôn phu bị mù.
Vì chuyện này, họ không tiếc đưa ra cái giá một trăm triệu.
Hai năm trôi qua, cuối cùng cũng đến lúc nhận nốt khoản tiền còn lại.
Tôi vốn là một người yêu tiền đến thế, cứ ngỡ mình sẽ vui lắm, vậy mà chẳng hiểu sao lại không thể cười nổi.
“Sau khi đổi lại, chị cầm tiền rời khỏi Giang Thành, đừng quay về nữa.”
……
Tôi im lặng quá lâu, Hoắc Tư Nhiên đã nhận ra tâm trạng tôi không tốt.
Anh bế tôi lên.
“Không vui à?”
“Vậy để anh làm bé cưng vui nhé.”
Anh đỡ lấy tôi, quen đường quen lối đi về phía sofa.
Sau đó, anh lần mò lấy một tập tài liệu trên bàn trà.
“Chẳng phải em nói muốn đi ngắm cực quang sao?”
“Anh đã bảo người ta lên vài lịch trình du lịch rồi, em xem thử có thích cái nào không?”
Ánh mắt tôi rơi xuống trang bìa tập tài liệu.
Anh Hoắc Tư Nhiên, cô Lâm Nguyệt Đồng.
Hai cái tên nằm cạnh nhau, chẳng hề liên quan gì đến tôi.
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót mãnh liệt.
2
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến ngày Hoắc Tư Nhiên phẫu thuật, trước đó còn phải làm rất nhiều kiểm tra.
Anh không chịu nằm viện, tôi đành ở bên anh, cùng anh đi đi về về giữa bệnh viện và nhà.
Để Lâm Nguyệt Đồng có thể thuận lợi thay thế vị trí của tôi, lần nào nhà họ Lâm cũng để cô ta đi theo quan sát.
Dù sao kể từ khi Hoắc Tư Nhiên bị mù, cô ta chưa từng đến thăm anh lấy một lần, cũng hoàn toàn không biết sau khi mất đi thị lực, anh đã trở nên thế nào.
Tôi lấy từ trong túi ra một tập tài liệu, bên trong ghi chép rất chi tiết những chuyện giữa tôi và Hoắc Tư Nhiên trong hai năm qua, cùng với thói quen sinh hoạt của anh.
Lâm Nguyệt Đồng tiện tay lật vài trang.
“Chi tiết thật đấy, xem ra chị đúng là rất để tâm.”
Tôi cụp mắt, không nói gì.
Khi Hoắc Tư Nhiên vừa mất đi thị lực, suốt một thời gian dài anh luôn chìm trong suy sụp, thậm chí còn lén giấu t.h.u.ố.c ngủ, định t.ự s.á.t.
Tôi buộc phải luôn để ý đến trạng thái của anh.
Để anh vực dậy tinh thần, tôi đã nghĩ đủ mọi cách.
Tất cả lối đi trong nhà, tôi đều nhắm mắt tự mình lần mò hết lần này đến lần khác, dọn sạch mọi thứ có thể trở thành chướng ngại vật.
Những ngày trời mưa, tôi đẩy anh ngồi xe lăn ra dưới mái hiên, nắm lấy tay anh để anh chạm vào từng giọt mưa lạnh buốt.
Mỗi ngày, tôi đều dùng lời nói miêu tả cho anh nghe những khung cảnh khác nhau mà mình nhìn thấy.
“Hoắc Tư Nhiên, có rất nhiều cách để cảm nhận thế giới này, không nhất thiết chỉ có thể dựa vào đôi mắt.”
Bây giờ nhớ lại, có lẽ tôi cũng thật sự rất để tâm.
“Bé cưng, về nhà không?”
Trong lúc tôi đang thất thần suy nghĩ, Hoắc Tư Nhiên đã kiểm tra xong, đang đứng trước cửa phòng bệnh.
Hôm nay tôi chọn cho anh một chiếc áo len màu be, càng khiến cả người anh toát lên vẻ dịu dàng, thanh nhã.
Tôi vừa định đứng dậy, Lâm Nguyệt Đồng đã kéo tôi lại, nhướng mày.
“Em quan sát mấy ngày rồi, hay là để em thử xem?”
Tôi cứng người, sau đó lại ngồi xuống, coi như ngầm đồng ý.
Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này.
Nhìn bóng lưng Lâm Nguyệt Đồng uyển chuyển bước về phía anh, tôi bỗng có chút ngẩn ngơ.
Huyết thống quả thật là một thứ rất kỳ diệu. Hơn 20 năm qua, tôi và Lâm Nguyệt Đồng chưa từng gặp nhau, vậy mà ngoại hình và giọng nói lại có vài phần giống nhau.
Ngay cả người quen, đôi khi nhìn từ một vài góc độ cũng sẽ nhận nhầm chúng tôi.
Huống chi Hoắc Tư Nhiên lại là một người không nhìn thấy.
3
Lâm Nguyệt Đồng bước tới gần, tay còn chưa kịp chạm vào anh, Hoắc Tư Nhiên đã đột ngột lùi lại hai bước.
Khí thế quanh người anh lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Cút ra, đừng chạm vào tôi.”
“Cô là ai? Vị hôn thê của tôi đâu?”
