Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là Boss Phó Bản Khủng Bố - Chương 117: Dị Ứng Với Đàn Ông, Trai Đẹp Không Tính

Cập nhật lúc: 02/02/2026 17:01

Lâm Viễn Chu nhất thời có chút nghẹn lời.

Bộ phim này chiếu đến giờ, ngoài hôn nhau ra thì chẳng có gì cả!

Hắn có thể nói thế nào? Chẳng lẽ nói hôn cũng được à...

Nghe cứ thấy ngại ngại...

Thấy Lâm Viễn Chu nửa ngày không nói được một câu hoàn chỉnh, Thẩm Gia Hòa cười càng tươi hơn: "Sao thế? Nói không ra à?"

Lâm Viễn Chu nín nhịn một hồi lâu, mới nhỏ giọng nói: "Hôn cũng được."

Thẩm Gia Hòa cong mắt cười, trêu chọc hỏi: "Vậy hai ta có muốn thử chút không?"

"Không... không cần đâu!" Lâm Viễn Chu sợ tới mức đứng bật dậy.

Ý thức được mình từ chối quá kích động, sợ Thẩm Gia Hòa nghĩ nhiều, hắn vội vàng bổ sung: "Em... em không phải chê chị, chỉ là... chỉ là cảm thấy quan hệ hai ta chưa thân mật đến mức đó."

Lắp bắp nói, Lâm Viễn Chu như lấy hết can đảm: "Nhưng mà, chúng ta có thể từ từ phát triển."

Hơi này lấy rõ ràng không đủ, nói xong, người lại ỉu xìu: "Chúng ta phát triển nhanh quá, người chịu thiệt là chị, không tốt đâu."

Nhìn nam sinh viên đơn thuần trước mắt, Thẩm Gia Hòa hiếm khi thấy lương tâm c.ắ.n rứt.

Lâm Viễn Chu trong các phó bản trước đều là đại BOSS quỷ dị, dung mạo thêm vài phần âm nhu tàn nhẫn, hiếm khi có kiểu tỏa nắng như thế này.

Thôi, không trêu nữa, kẻo trêu quá đà, người ta lại xấu hổ.

"Được." Thẩm Gia Hòa gật đầu đồng ý.

Lâm Viễn Chu thấy cô đồng ý, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ là trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một nỗi thất vọng.

Không khí trong phòng đang nồng đậm, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ kính 'cốc cốc'.

Lúc đầu, tưởng là chim vô tình đ.â.m vào kính.

Nhưng tiếng gõ liên tục vang lên, khiến hai người trong phòng không thể không đi kiểm tra.

Cũng không sợ sát nhân trèo qua cửa sổ vào, cửa sổ khu tập thể cũ này đều làm khung chống trộm, nhất thời cũng không vào được.

Tiếng động truyền đến từ phía nhà bếp.

Hai người cùng đi vào bếp, liền thấy bên ngoài khung chống trộm có một người đàn ông gầy gò đang bám vào.

Người đàn ông một tay bám c.h.ặ.t khung chống trộm, tay kia đang gõ cửa kính.

Thấy hai người đi tới, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, miệng đóng mở không biết đang nói gì.

Gió bên ngoài quá lớn, không nghe rõ.

Lâm Viễn Chu bước lên một bước, mở hé cửa sổ ra một khe nhỏ, cuối cùng cũng nghe rõ lời người bên ngoài.

"Tôi là người ở 302 cạnh nhà cô đây, bây giờ những người khác đều ở cùng 601 rồi, tôi sợ sát nhân nhắm vào hai chúng ta, chúng ta vẫn nên hợp tác thì hơn."

Thẩm Gia Hòa: "..."

Người này cũng kiên trì thật, trực tiếp bò qua đây nói chuyện trực tiếp, dũng sĩ.

Thấy Thẩm Gia Hòa không nói gì, 302 tiếp tục: "Vừa rồi tôi nhắn tin cho cô, chẳng lẽ cô không thấy sao?"

Đúng là không thấy thật, vừa rồi mải trêu chọc Lâm Viễn Chu, chưa xem điện thoại.

Người đàn ông bám trên khung chống trộm hít hít mũi, gió bên ngoài quá lớn, thổi hắn lạnh cóng.

Hắn chỉ vào quạt thông gió nhà bếp, nói: "Cô tháo quạt thông gió ra, tôi từ bên ngoài chui vào, chúng ta có thể bàn bạc kỹ lưỡng cách đối phó sát nhân."

Hóa ra là chui ra từ quạt thông gió.

Hèn gì, cô vừa còn thắc mắc, nhà bên này đều làm chống trộm toàn bộ, hắn ra ngoài kiểu gì.

Thẩm Gia Hòa chỉ xuống dưới, nói: "Anh đã bò ra được rồi, sao không bò thẳng xuống tầng một, như vậy là có thể chạy ra khỏi khu tập thể rồi."

"Lúc tôi mới ra đã phát hiện, cổng khu tập thể có người canh gác, đoán chừng là đồng bọn, giờ tôi mà xuống, chắc chắn sẽ bị tóm gọn, cô mau mở quạt thông gió ra, có chuyện gì tôi vào rồi nói kỹ với cô!" 302 nói.

Thẩm Gia Hòa lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không tin anh."

Biểu cảm trên mặt 302 cứng đờ trong giây lát: "Tôi đã mạo hiểm lớn như vậy bò qua đây rồi, cô còn cái gì mà không tin tôi!"

Thẩm Gia Hòa chớp chớp mắt vô tội: "Cũng đâu phải tôi bảo anh bò qua, tôi khuyên anh mau ch.óng bò về đi, lát nữa sát nhân nhìn ra ngoài, thấy anh bám trên cửa sổ nhà tôi, anh chính là cái bia sống, một phát s.ú.n.g là tiễn anh đi luôn đấy."

Sắc mặt 302 khó coi cực kỳ, nhưng lúc này tình cảnh của hắn quá nguy hiểm, tiếp tục ở lại, lỡ bị phát hiện thì c.h.ế.t chắc.

302 hít sâu một hơi, bày ra bộ dạng đáng thương nhìn Thẩm Gia Hòa: "Tôi vừa bò ra, đã dùng hết sức lực rồi, không còn sức bò về nữa, cô coi như làm phước, cho tôi vào đi, tôi còn biết rất nhiều tin tức, chúng ta ở cùng nhau còn có thể bàn bạc một chút."

"Không cần đâu, tôi bị dị ứng với đàn ông." Thẩm Gia Hòa xua tay.

Ánh mắt 302 liếc về phía Lâm Viễn Chu.

Thẩm Gia Hòa mặt không đổi sắc bổ sung một câu: "Tôi dị ứng với đàn ông xấu, cậu ấy đẹp trai, không giống nhau."

Một câu nói, thành công khiến 302 tức hộc m.á.u.

"Đã đến lúc nào rồi! Cô vậy mà còn nghĩ đến mấy chuyện dơ bẩn này! Bây giờ quan trọng nhất là làm sao ra ngoài!" 302 lớn tiếng hét.

Thẩm Gia Hòa hảo tâm nhắc nhở: "Bây giờ quan trọng nhất là anh về kiểu gì, anh còn bám ở đó thêm lúc nữa, tiếng to thêm chút nữa, sát nhân chắc là nhìn thấy anh bám cửa sổ nhà tôi rồi đấy."

302 lập tức im bặt.

Hắn tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không dám la lối om sòm nữa.

Thấy Thẩm Gia Hòa không có bất kỳ ý định nào cho hắn vào, đành phải nhích người bò về.

Thẩm Gia Hòa dứt khoát đóng cửa sổ lại, xoa xoa cánh tay bị lạnh của mình.

Phải nói là, nửa đêm nửa hôm, gió bên ngoài lạnh thật.

Cô chỉ muốn yên ổn ở trong phòng, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện rắc rối như vậy.

Từng người từng người đều không khiến người ta bớt lo!

Quay lại ghế sofa ngồi, Lâm Viễn Chu cứ ngọ nguậy vặn vẹo.

Thẩm Gia Hòa liếc hắn một cái: "Sao thế? Trên người có rận à? Ngứa quá gãi không tới?"

Cơ thể đang vặn vẹo của Lâm Viễn Chu cuối cùng cũng bình thường lại chút, hắn hắng giọng, đôi mắt nhìn chằm chằm Thẩm Gia Hòa: "Chị... chị vừa nói em đẹp trai, là... thật lòng sao?"

Thẩm Gia Hòa cạn lời: "Bình thường cậu không soi gương à? Bản thân trông thế nào không biết sao?"

Lâm Viễn Chu mà xấu đi một tí, giờ này đã c.h.ế.t bên cạnh thùng rác rồi.

Dù sao cô cũng không phải người có lòng tốt tràn lan. (Nhưng là người có lòng háo sắc tràn lan.)

Lâm Viễn Chu hơi rũ mắt xuống, khẽ nói: "Chị khen em đẹp trai, em đặc biệt vui."

Ây (↗), đứa trẻ này, dễ dỗ thật.

Lấy điện thoại ra, muốn xem thử người trong nhóm đang nói xấu mình thế nào.

Vừa mở ra, liền thấy 'chính mình' đang điên cuồng spam trong nhóm.

Không sai, một người có tên gợi nhớ là 301, avatar y hệt đang điên cuồng c.h.ử.i bới sát nhân trong nhóm.

【Đồ hèn nhát, ngu ngốc, tao thấy mày chính là không dám g.i.ế.c tao!】

【Có bản lĩnh thì xuống đây solo 1vs1 với tao này! Đừng tưởng tao không dám!】

【Bà đây ghét nhất là loại người này, tao đã báo cảnh sát rồi, mày cứ đợi c.h.ế.t đi!】

Bấm vào người đó xem kỹ, là 302 đã đổi avatar và tên.

Đây là bò về xong, tức quá hóa rồ, đội lốt tên cô trong nhóm để chọc giận sát nhân.

Thủ đoạn này đê tiện bỉ ổi thật! Sao cô lại không nghĩ ra nhỉ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.