Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là Boss Phó Bản Khủng Bố - Chương 4: Vợ Ơi, Anh Không Phải Chồng Em

Cập nhật lúc: 26/01/2026 14:06

Thẩm Gia Hòa: "??"

Không phải chứ?!! Hắn đây là đang ăn vạ sao?

Mình còn chưa làm gì cả mà!!

Xúc tu trên cổ trong nháy mắt nới lỏng ra một chút, dường như còn mang theo vài phần nịnh nọt cọ cọ lên cổ cô.

Thẩm Gia Hòa: "..."

Cách gặp mặt của vị BOSS này cũng quá kỳ quặc rồi.

Xúc tu tím đen thả cô xuống, người đàn ông đang quỳ trên mặt đất lén lút đứng dậy.

Thẩm Gia Hòa đầy vẻ nghi hoặc nhìn sang, nhưng khổ nỗi trong phòng quá tối, cô thực sự không nhìn rõ dung mạo người trước mặt.

Chỉ đành thăm dò gọi một câu: "Lâm Viễn Chu?"

Xúc tu trên người hắn như bị dọa sợ, trong nháy mắt rụt về, giọng nói vốn khàn khàn cũng cao lên không ít.

"Vợ ơi, anh không phải Lâm Viễn Chu!"

Lời này vừa nói ra, hiện trường rơi vào sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Thẩm Gia Hòa: "..."

Nửa đêm nửa hôm người biến mất, là chạy vào phó bản kinh dị làm BOSS đấy à?

"Bật đèn trong phòng lên." Thẩm Gia Hòa nói.

Lâm Viễn Chu có chút do dự, ấp úng nói: "Anh... bộ dạng hiện tại của anh không đẹp..."

"Anh biết mà, em sợ bóng tối." Thẩm Gia Hòa nói.

Xúc tu sau lưng Lâm Viễn Chu lập tức nhanh nhảu đi bật đèn.

Trong phòng nháy mắt sáng bừng lên, mắt bị một bàn tay lạnh lẽo che lại, chỉ có thể nhìn thấy một tia sáng.

Qua vài giây, bàn tay mới từ từ dời đi, để cô có thể thích ứng trực tiếp với ánh sáng trong phòng.

Thẩm Gia Hòa chớp chớp mắt, nhìn về phía trước, vừa vặn đối diện với Lâm Viễn Chu.

Không khác biệt lắm so với ngày thường, chỉ là sắc mặt trắng bệch dị thường, khiến khuôn mặt vốn tuấn tú của hắn thêm vài phần âm nhu.

Hơi giống với bộ dạng trong giấc mơ của cô.

Hèn gì lúc đầu, có người nói hắn ẻo lả.

Đối diện với ánh mắt nhìn chằm chằm của Thẩm Gia Hòa, ánh mắt Lâm Viễn Chu có chút né tránh.

Chỉ đành lắp bắp hỏi: "Vợ... vợ ơi, sao em lại đến đây?"

Nhắc đến chuyện này, Thẩm Gia Hòa liền có chút cạn lời: "Em đang ngủ trên giường, mở mắt ra là đến đây rồi."

Xúc tu sau lưng Lâm Viễn Chu lén lút thò ra, chọt chọt vào má Thẩm Gia Hòa: "Vợ ơi, xin lỗi, có thể là do lúc anh truyền tống đến phó bản, lối đi chưa đóng hoàn toàn, kéo nhầm cả em vào."

Thẩm Gia Hòa ghét bỏ túm lấy cái xúc tu kia, dịch ra xa một chút, cô vẫn chưa quên, Lâm Viễn Chu dùng xúc tu g.i.ế.c người.

"Xúc tu này của anh sáng nay mới g.i.ế.c người, giờ đừng có chạm vào em."

Lâm Viễn Chu tủi thân, thả hết xúc tu sau lưng ra, bắt đầu giới thiệu: "Bọn chúng đều có phân công cả, cái này dùng để trói người, cái này dùng để g.i.ế.c người, cái này dùng để khuân vác đồ đạc, cái này dùng cho sinh hoạt hàng ngày..."

Mắt thấy Lâm Viễn Chu lải nhải mãi không dứt, Thẩm Gia Hòa giơ tay cắt ngang hắn: "Được rồi, em cũng không muốn biết xúc tu của anh dùng để làm gì lắm đâu!"

Lâm Viễn Chu đáng thương nhìn Thẩm Gia Hòa: "Vợ ơi, có phải em ghét bỏ anh rồi không?"

Thẩm Gia Hòa nhìn người trước mắt, mặc một bộ đồng phục đen thẳng thớm, sắc mặt trắng bệch không chút m.á.u, sau lưng còn có một đám xúc tu đang "nhe nanh múa vuốt".

"Nếu em đột nhiên mọc ra nhiều xúc tu sau lưng như vậy, anh không ghét bỏ sao?" Thẩm Gia Hòa hỏi ngược lại.

Lâm Viễn Chu vẻ mặt nghiêm túc trả lời: "Cho dù em có mọc đầu heo, anh cũng sẽ không ghét bỏ đâu."

"Anh mới đầu heo!" Thẩm Gia Hòa phản bác.

Phản bác xong, lúc này mới đ.á.n.h giá Lâm Viễn Chu.

Sớm chiều chung sống bao nhiêu năm nay, cô mới biết, bạn trai nhà mình không phải người!

"Anh... là người hay quỷ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

Xúc tu sau lưng Lâm Viễn Chu lập tức rũ xuống, kéo theo cả khuôn mặt cũng xụ xuống, giọng điệu gấp gáp: "Vợ ơi, trước đây anh không cố ý giấu em đâu, nhưng nếu anh nói với em, anh là BOSS phó bản kinh dị, em chắc chắn sẽ nghĩ anh đang c.h.é.m gió."

"Em xem, lần này anh nói cho em biết, em còn bảo mình là Vương Mẫu nương nương nữa kìa."

Thẩm Gia Hòa: "..."

Nếu không phải chính mình vào phó bản, cô cũng không tin, trên đời thật sự có sự tồn tại của phó bản kinh dị!

"Vậy anh là quỷ dị?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

Lúc này bị bắt quả tang rồi, Lâm Viễn Chu cũng không có cách nào biện bác, chỉ đành thành thật gật đầu: "Ừm, anh vốn dĩ là BOSS phó bản kinh dị, nhưng trái tim yêu em là thật!"

Thẩm Gia Hòa nhìn khuôn mặt vẫn đẹp trai như cũ kia.

Cùng với sự chung sống sớm chiều những năm qua, hình như cũng không khó chấp nhận đến thế.

"Vợ ơi? Bây giờ anh vẫn là bạn trai em chứ?" Lâm Viễn Chu cẩn thận từng li từng tí thăm dò.

Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Vẫn là."

Mặt Lâm Viễn Chu vui mừng, vội vàng nắm lấy tay Thẩm Gia Hòa, dẫn cô vào phòng ngủ bên cạnh.

Phong cách cả phòng ngủ mang đậm nét cổ điển phương Tây.

"Vợ ơi, em chỉ cần ở trong phó bản 7 ngày là có thể ra ngoài rồi, chỗ anh đặc biệt an toàn, em cứ yên tâm ở lại đi." Lâm Viễn Chu nói.

Nhắc đến phó bản, Thẩm Gia Hòa đột nhiên nhớ tới điều kiện thông quan, trong đó có một điều, là tìm được người yêu của Điển ngục trưởng.

Rất rõ ràng, Lâm Viễn Chu chính là Điển ngục trưởng.

Thẩm Gia Hòa nheo mắt lại, nhìn về phía Lâm Viễn Chu.

Lâm Viễn Chu bị ánh mắt này nhìn đến chột dạ, lắp bắp hỏi: "Sao... sao vậy?"

Vừa nói, vừa sờ sờ mặt mình: "Trên mặt anh dính gì sao?"

Thẩm Gia Hòa khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn Lâm Viễn Chu nói: "Điều kiện thông quan là ở đây 7 ngày, hoặc tiêu diệt Điển ngục trưởng, còn một cái nữa, là tìm được người yêu của Điển ngục trưởng."

"Lâm Viễn Chu, anh không phải ở nhà một cô, trong phó bản một cô đấy chứ?!"

Lâm Viễn Chu trong nháy mắt hoảng loạn, đưa tay kéo Thẩm Gia Hòa, trên khuôn mặt âm u tràn đầy tủi thân: "Vợ ơi, oan uổng quá! Từ đầu đến cuối anh chỉ có mình em thôi mà!"

"Vậy điều kiện thông quan này là sao?" Thẩm Gia Hòa nhìn Lâm Viễn Chu.

Lâm Viễn Chu nhíu mày, cũng không nghĩ ra chuyện này là thế nào.

Hắn giơ tay thề: "Vợ ơi, anh xưa nay giữ mình trong sạch! Tuyệt đối sẽ không qua lại với bất kỳ người phụ nữ nào bên ngoài!"

Lời vừa dứt, cửa phòng ngủ đã bị gõ vang, truyền đến một giọng nữ quyến rũ nũng nịu: "Điển ngục trưởng~ Người ta đến rồi nè~ Hôm nay nhiệt tình thế~ Hẹn người ta gặp mặt trong phòng ngủ, thật làm người ta xấu hổ c.h.ế.t đi được~"

Lâm Viễn Chu: "..."

Thẩm Gia Hòa: "..."

Trong phòng trong nháy mắt tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Lâm Viễn Chu vội giải thích: "Cậu ta không phải phụ nữ!"

Thẩm Gia Hòa cười lạnh: "Đúng, không phải phụ nữ, là nữ quỷ dị!"

Đầu Lâm Viễn Chu lắc như trống bỏi: "Không phải..."

Còn chưa giải thích xong, người bên ngoài đã đẩy cửa vào, một người tóc dài xinh đẹp đến mức yêu dị... không đúng, quỷ dị bước vào, trên người cô ta cũng mặc một bộ đồng phục đen, hai người đứng cùng nhau, trông cũng khá đẹp đôi (CP).

Phi Bạch nhìn người phụ nữ trong phòng, kinh ngạc há to miệng: "Á~ Lại còn có em gái khác ở đây~ Vậy tôi có phải làm phiền hai người rồi không?"

Lâm Viễn Chu đầy đầu hắc tuyến: "Cậu không phải trước khi vào đã biết rồi sao? Giả vờ cái gì?"

Phi Bạch che miệng cười khẽ, đ.á.n.h giá Thẩm Gia Hòa: "Sao thế? Bây giờ Điển ngục trưởng còn có sở thích trêu đùa con mồi nữa à? Một tháng này, tôi còn tưởng anh đến tháng, nóng nảy cục súc, gặp người là g.i.ế.c."

Phi Bạch thấy hai người đứng gần như vậy, nổi lên tâm tư xấu xa, giẫm lên bước chân yêu kiều đi tới, dán vào người Lâm Viễn Chu: "Anh Viễn Chu~ Người ta nhớ anh quá đi~ Hôm nay... Á!"

Lời còn chưa nói xong, người đã bay lên không trung, trực tiếp bị Lâm Viễn Chu đ.á.n.h bay xa ba mét.

"Nói chuyện cho t.ử tế, đừng có kẹp dép lào trong họng." Lâm Viễn Chu ghét bỏ nói.

Phi Bạch bò dậy từ dưới đất, phủi bụi trên người, khẽ "chậc" một tiếng: "Tính tình xấu thật, nói hai câu đã đ.á.n.h người."

Nói xong, nhìn về phía Thẩm Gia Hòa bên cạnh, nhắc nhở: "Cô em gái, cô đừng để khuôn mặt này của hắn lừa, cô xem vừa rồi đấy, hắn nói không lại là động thủ, sau này tuyệt đối sẽ bạo lực gia đình!"

Xúc tu sau lưng Lâm Viễn Chu nhanh ch.óng áp sát Phi Bạch, Phi Bạch lập tức bày ra tư thế phòng thủ, kết quả xúc tu chỉ x.é to.ạc áo trên của cậu ta.

Cảm nhận được trước n.g.ự.c mình mát lạnh, khuôn mặt Phi Bạch trong nháy mắt đen sì.

Giọng nói vốn quyến rũ trở nên bình thường hơn không ít: "Đậu má! Lâm Viễn Chu mày biến thái à! Lột đồ tao làm gì!"

Lâm Viễn Chu căn bản không thèm để ý đến cậu ta, quay đầu nhìn Thẩm Gia Hòa giải thích: "Vợ ơi, cậu ta là nam, chỉ là hơi biến thái, thích giả làm nữ thôi."

Thẩm Gia Hòa liếc mắt nhìn, nhíu mày: "Nhỡ đâu là n.g.ự.c phẳng thì sao?"

Xúc tu sau lưng Lâm Viễn Chu cong cong, nhắm ngay vào quần của Phi Bạch.

Dọa Phi Bạch lập tức che lấy đũng quần mình, gào lên: "Mày không phải thích khẩu vị này của tao chứ?!"

Nói xong, vội vàng khôi phục lại giọng nói của mình: "Tao là nam là nam! Tao không có sở thích cởi quần trước mặt mọi người!"

Thẩm Gia Hòa nhìn Lâm Viễn Chu với vẻ mặt một lời khó nói hết: "Anh lại còn thích khẩu vị này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.