Chân Lý Của Chó Săn - Chương 7
Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:01
Tôi có một khoản tiền tiết kiệm, trong thời gian ngắn cũng không có ý định đi làm lại, nhưng thời gian đăm đắm dài đằng đẵng này rốt cuộc vẫn phải tìm cách g.i.ế.c bớt đi.
Tôi giống như một thanh niên bình thường, lên mạng tìm niềm vui, nhưng rất nhanh đã phát hiện bản thân đối với chơi điện t.ử, đọc sách, kết bạn đều chẳng có chút hứng thú nào.
Mười mấy năm qua, tôi đã dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào việc rèn luyện kỹ năng và nâng cao thể lực, hiếm khi giải trí, thế nên cũng không phát triển ra bất kỳ sở thích nào.
Ngược lại thì việc nấu ăn tôi thấy cũng có chút thú vị, bây giờ cũng chẳng còn nhà ăn để tới dùng bữa nữa, cuối cùng đành mua sách nấu ăn về tự lực cánh sinh.
Còn về Thiên Chiểu Hội và Kim Hướng Đường... tôi cực kỳ khắc chế bản thân không nhớ tới, không nghe thấy, không suy nghĩ đến những chuyện liên quan tới họ nữa, tránh cho việc cả đêm lẫn đêm phải trố mắt nhìn trần nhà đến sáng.
Thế nhưng với vị thế là thế lực ngầm lớn nhất khu vực cảng, tin tức trên đường lớn ngõ nhỏ, báo chí truyền thông vẫn không sao tránh khỏi đề cập tới, cũng lọt vào tai tôi một vài lời bàn tán dông dài.
Chốn ăn chơi nào lại bị phong tỏa, nhưng mấy ngày sau lại được giải phong; khu vực nào xảy ra xô xát c.h.é.m g.i.ế.c; con hẻm nào có kẻ cầm binh khí; nghe nói vị đại ông chủ nào đó đã đính hôn với người ta...
Một buổi tối ba tháng sau, ngoài cửa sổ mưa giăng giăng mịn màng, tôi nhắm mắt nằm trên giường, cưỡng ép bản thân phải đi vào giấc ngủ trong tình trạng không dùng t.h.u.ố.c ngủ.
Đột nhiên, một tiếng "chát" giòn tan vang lên, giống như một sợi dây mảnh đột ngột đứt đoạn giữa không trung, nổ tung trên khu phố bình yên vốn có trị an tốt này.
Tôi đột ngột mở mắt, chỉ mất một giây để nhận ra đó là tiếng s.ú.n.g.
Rút khẩu Colt từ dưới gối ra, tôi nhảy xuống giường, hé vạt rèm cửa quan sát ra bên ngoài, không có gì bất thường.
Nhưng tôi không hề lơ là, tay lăm lăm lăm khẩu s.ú.n.g đi xuống tầng một. Cánh cửa nhà đột nhiên cựa quậy một chút, giống như đang bị ai đó va nhẹ từ bên ngoài.
Tôi bước tới giật mạnh cửa ra, người kiệt sức ngã gục lên người tôi, bị họng s.ú.n.g của tôi chĩa thẳng vào mặt, lại chính là Kim Hướng Đường mình đầy m.á.u!
"Anh!" Tôi trợn tròn mắt, nhưng không có thời gian để kinh ngạc. Đảo mắt nhìn quanh bốn phía một lượt, tôi nhanh ch.óng xốc người kéo vào trong nhà rồi khóa c.h.ặ.t cửa lại.
Quần áo rách rưới, trên vai, lưng trước lưng sau của Kim Hướng Đường đều có dấu vết bị d.a.o c.h.é.m. Máu tươi cuồn cuộn trào ra từ những vết thương rách ngoác gớm ghiếc.
Tôi chưa bao giờ thấy anh chảy nhiều m.á.u đến thế, bị thương nặng đến thế, run run bàn tay mà chẳng dám đụng vào, "Là ai?!"
"A Văn." Hơi thở anh thoi thóp, ánh mắt hỗn độn u ám, nhưng vậy mà vẫn còn cười ra tiếng được.
Nhếch nửa bên khóe miệng, anh giơ một bàn tay đẫm m.á.u đặt lên lưng bàn tay tôi đang đỡ lấy anh, gõ nhẹ hai cái: "Xin lỗi nhé, trước đó... hiểu lầm em rồi." Thốt ra câu nói mấy phần khó nghe thấy này xong, anh liền gục vào lòng tôi mê man đi mất.
Tôi đã dùng sự khắc chế và tập trung cao độ nhất trong đời mới xỏ được sợi chỉ khâu y tế vào kim cong.
Vết thương nặng thế này vốn dĩ nên để người chuyên nghiệp xử lý, nhưng tình hình bên ngoài không rõ ràng, tôi thực sự không dám mạo hiểm.
Thế nhưng nửa đêm về sáng khi anh phát sốt cao không ngừng, tôi bất đắc dĩ vẫn phải bước ra khỏi cửa, xoay xở lấy được dịch truyền và bình nước biển thì mới hạ được nhiệt độ cơ thể anh xuống.
Tuy nhiên cơn sốt cao cứ tái đi tái lại, tôi cũng chỉ biết thức trắng đêm canh chừng bên giường, nhìn anh suốt hai ngày hai đêm liền.
Ngày anh tỉnh lại, tôi đang ở trong nhà vệ sinh giặt khăn nóng.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, quay người trở lại phòng ngủ thì Kim Hướng Đường đã mở mắt.
"..."
Bốn mắt nhìn nhau, nhưng không ai cất lời. Đỡ lấy ánh mắt đăm đăm của anh, tôi là người rủ mắt xuống trước, bước tới.
Giống như trước kia chăm sóc anh, cúi lưng vừa định lau mặt lau đầu cho anh thì anh lại giơ tay chạm vào khóe mắt tôi, tay tôi khựng lại.
"Để lại sẹo rồi." Anh nhẹ nhàng nói.
Ý anh là vết thương nơi khóe mắt để lại do lần anh dùng cái gạt tàn đập vào tôi.
Tôi ngẩng mắt lên, không hiểu anh có ý gì.
"Sau khi em đi tôi mới nhận ra, có lẽ tôi đã làm sai chuyện, phụ lòng người ta rồi. Trong bước đường cùng, người đầu tiên tôi nhớ tới chính là em, quả nhiên cũng chỉ có em mới là người có thể tin tưởng."
Hừ, thì ra là thế, trong lòng tôi cười lạnh một tiếng, "Anh đừng hiểu lầm, người lạ ngã gục trước cửa nhà tôi thì tôi cũng sẽ ra tay giúp đỡ thôi. Anh cũng yên tâm, trước khi lành vết thương tôi sẽ không đuổi anh đi, nên không cần phải tỏ ra yếu thế như vậy, thế này không giống anh chút nào."
Trước ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi kéo bàn tay đang chạm vào người mình xuống.
10.
Lau người xong cho anh, tôi cảm thấy không khí trong cùng một căn phòng này đột nhiên trở nên không thể chịu đựng nổi, buông lại một câu, "Có chuyện gì thì gọi tôi." Rồi bước ra khỏi phòng.
Canh chừng nồi cháo miến, tôi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi cháo trào ra mới hoàn hồn tắt bếp. Bê cháo quay trở lại phòng, phát hiện anh vì mất m.á.u suy nhược nên lại thiếp đi mất.
