Chàng Có Quỳ, Ta Cũng Không Quan Tâm - 6
Cập nhật lúc: 19/07/2026 06:01
Khi nàng ta quay trở lại Trường An.
Cùng với từng bước nàng ta tìm cách xuất hiện bên cạnh Bùi Thừa Ngọc sau khi hồi kinh.
Hai tay Tạ Hoài Ninh run lên.
“Chuyện không giống như trên đó viết.”
Ta không muốn ở lại nghe nàng ta giải thích, đưa xong những chứng cứ liền xoay người rời khỏi phủ.
Sau lưng, nàng ta hoảng hốt thanh minh không ngừng.
Ta chỉ nghe thấy giọng Bùi Thừa Ngọc lạnh như băng:
“Cút khỏi đây.”
Ta đi đến xe ngựa, vừa chuẩn bị bước lên thì Bùi Thừa Ngọc đã đuổi tới.
Hắn giữ c.h.ặ.t cánh cửa xe.
“Tri Vi, nàng đừng đi.”
Ta quay lại nhìn.
“Chàng còn chuyện gì?”
Hơi thở hắn gấp gáp, giọng nói cũng mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Không phải ta gọi nàng ấy tới.”
“Giữa ta và nàng ấy đã kết thúc từ rất lâu.”
Ta khẽ đáp:
“Vậy thì có liên quan gì đến ta?”
“Chàng có vì một người quen cũ khác mà nói lời hòa ly với ta không?”
“Chàng có vì một người quen cũ khác mà bỏ mặc ta một mình trong đêm trừ tịch không?”
Hắn không thể trả lời.
Ta chậm rãi gỡ từng ngón tay hắn ra khỏi cửa xe.
“Bùi Thừa Ngọc, không phải chàng không biết nàng ta là người thế nào.”
“Chàng chỉ là không nỡ mà thôi.”
Gương mặt hắn nhợt nhạt, đứng lặng bên đường.
Ta bước vào xe, thả rèm xuống.
Khi bánh xe bắt đầu lăn, bóng dáng hắn rất nhanh đã bị bỏ lại phía sau.
Trong những ngày tiếp theo, ta nghe được không ít tin tức từ Bùi phủ.
Người ta nói Bùi Thừa Ngọc đã cho dọn bỏ mọi vật liên quan đến Tạ Hoài Ninh.
Nói rằng từ nay nàng ta không còn được bước chân vào biệt viện của Bùi gia.
Nàng ta từng tìm đến mấy lần, nhưng đều bị người canh cửa cản lại.
Ta nghe rồi cũng để đó.
Những chuyện ấy đến quá muộn, đối với ta đã không còn ý nghĩa.
Sau lập xuân, khí trời vẫn đổi thay thất thường.
Những cơn gió cuối đông thỉnh thoảng lướt qua đường phố, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Chiều hôm ấy, ta vừa rời cửa hàng, đi đến đầu ngõ thì có người đuổi theo phía sau.
Bùi Thừa Ngọc bước nhanh đến, đặt áo choàng của hắn lên vai ta.
“Gió lạnh, nàng mặc thêm đi.”
Ta lập tức tháo xuống.
“Không cần.”
“Mỗi lần giao mùa nàng đều dễ bị nhiễm lạnh.”
“Ta đã biết tự chăm sóc mình.”
Ta trả lại áo choàng vào tay hắn.
“Chàng có thời gian quan tâm đến những chuyện này, không bằng sớm ký vào văn thư hòa ly.”
Hắn cầm áo, im lặng rất lâu.
“Tri Vi, chuyện giữa ta và nàng ấy…”
Ta ngắt lời:
“Là chuyện của hai người.”
Sau đó ta bước vào ngõ, không quay lại.
Tối hôm sau, khi trở về trạch viện, ta lại thấy một người đứng trước cổng.
Vẫn là Bùi Thừa Ngọc.
Trong tay hắn cầm một hộp thức ăn còn tỏa hơi nóng.
“Ta mang canh đến cho nàng.”
Ta không nhận.
Trước kia, mỗi lần bận việc đến quên dùng cơm, lúc trở về ta luôn thích uống một bát canh nóng để ấm bụng.
Hắn vẫn nhớ sở thích ấy.
Bây giờ, hắn muốn dùng những quan tâm từng bị bỏ quên để níu kéo ta.
Nhưng ta đã không còn cần nữa.
“Muốn uống canh, ta sẽ tự bảo người trong nhà nấu.”
Bàn tay cầm hộp thức ăn của hắn khẽ siết lại.
“Gần đây nàng rất bận.”
“Đúng vậy.”
“Ta cũng có nhiều công việc.”
Nói đến đó, hắn ngừng trong chốc lát.
“Nhưng ta vẫn muốn đến gặp nàng.”
Ta đứng sau ngưỡng cửa, không mời hắn vào.
Ánh đèn dưới mái hiên rọi xuống gương mặt hao gầy, làm lộ rõ quầng thâm dưới mắt hắn.
Ta nhìn qua rồi hỏi:
“Văn thư đã đóng ấn chưa?”
Sắc mặt hắn dần trầm xuống.
“Ta không muốn hòa ly.”
“Những chuyện sai trái trước kia, ta đã sửa đổi.”
“Ta cũng sẽ không còn qua lại với Tạ Hoài Ninh.”
Ta nhìn hắn:
“Rồi sau đó?”
Hắn bước lại gần.
“Tri Vi, ta thừa nhận mình đã sai.”
“Nếu sau này nàng vẫn muốn có một đứa trẻ…”
Ta lập tức cắt ngang:
“Sẽ không có đứa trẻ nào nữa.”
Hắn sững lại.
Ta bình thản nói:
“Cho dù đêm trừ tịch ấy không xảy ra chuyện, ta cũng sẽ không giữ lại đứa trẻ ấy.”
Giọng hắn lập tức trở nên hoảng hốt:
“Vì sao?”
“Vì trước đó ta đã nghĩ đến chuyện rời khỏi chàng.”
“Đứa trẻ chỉ khiến quyết định ấy đến sớm hơn mà thôi.”
“Nếu đêm đó ta không ngã, về sau cũng sẽ có một chuyện khác khiến ta rời đi.”
Hắn nhìn ta bằng đôi mắt đầy tơ m.á.u.
“Nàng thật sự không thể cho ta thêm một lần sao?”
Ta không đáp.
Ta mở cửa bước vào, sau đó tự tay đóng lại.
Bên ngoài lặng yên rất lâu.
Cuối cùng, tiếng bước chân của hắn mới chậm rãi xa dần.
Hai ngày sau, trạng sư đến báo tin.
Sắc mặt nàng ấy có phần khác thường.
“Bùi đại nhân vẫn chưa chịu đóng ấn.”
“Hôm qua ngài ấy còn trượt ngã trên bậc đá, chân bị thương khá nặng.”
Ngọn b.út trong tay ta chợt dừng lại.
Nàng nói tiếp:
“Mấy ngày gần đây nghe nói ngài ấy gần như không ngủ, tinh thần cũng chẳng được tỉnh táo.”
Đúng lúc đó, người gác cổng vào bẩm báo, nói cận tùy của Bùi phủ đang xin gặp.
Hắn bước vào, cúi người hành lễ.
“Thẩm nương t.ử, vết thương của đại nhân rất nặng.”
“Xin người đến thăm ngài ấy một lần có được không?”
Ta nhìn xuống sổ sách trước mặt.
“Không được.”
Hắn ngây người.
Có lẽ hắn không nghĩ ta sẽ từ chối nhanh đến vậy.
Môi hắn động đậy như muốn khuyên thêm, nhưng cuối cùng vẫn im lặng lui ra ngoài.
Đêm hôm đó, Trường An lại đón một trận mưa lớn.
Nước mưa đập lên cửa sổ, âm thanh dồn dập khiến lòng người khó yên.
Ta vừa bảo Thanh Hòa đóng kín cửa thì cổng lớn bên ngoài vang lên những tiếng gõ nặng nề.
Thanh Hòa vội ra mở.
Cửa chỉ vừa hé được một nửa, nàng đã hoảng hốt kêu lên.
Ta bước ra khỏi phòng.
