Chẳng Còn Là Của Nhau - Chương 3
Cập nhật lúc: 06/09/2026 05:02
"Mọi thứ phải thật giản đơn."
"Và họ không cho tôi báo tin kết hôn cho họ hàng."
"Họ muốn chờ thêm bảy tám năm nữa."
"Đến khi mọi người thật sự quên đi chuyện cũ rồi mới nói ra."
"Thực ra suốt năm qua tôi chưa một lần quay về nhà."
"Ban đầu là vì tôi không muốn đối mặt với người quen và khung cảnh cũ."
"Sau này khi tôi cảm thấy bản thân đã buông bỏ và muốn quay về đối diện với mọi thứ."
"Thì cha mẹ tôi lại khéo léo ngăn cản."
"Vì họ không muốn một lần nữa bị người ta chỉ trỏ vì tôi."
"Ba mẹ tôi từ trước đến giờ luôn đặt sĩ diện lên trên tất cả."
"Lúc còn nhỏ chỉ cần tôi thi không tốt, họ sẽ đ.á.n.h tôi một trận."
"Không phải vì lo tôi sau này không đỗ đại học."
"Mà vì tôi thi kém khiến họ mất mặt."
"Chỉ khi tôi thật giỏi giang, có thể khiến họ nở mày nở mặt."
"Trở thành niềm tự hào để khoe khoang thì họ mới yêu tôi."
"Còn một khi tôi khiến họ mất mặt, dù tôi là người bị tổn thương."
"Họ cũng không ngần ngại vứt bỏ tôi."
"Từ sau lần đó, mối quan hệ giữa tôi và gia đình dần nhạt đi."
"Về sau khi tôi quyết định kết hôn, muốn nhân cơ hội này hàn gắn một chút."
"Thì lại bị dội thêm một gáo nước lạnh."
"Tôi hoàn toàn thất vọng."
"Việc Mạnh Thiên đề nghị về Nam Thành."
"Nếu tôi chưa biết những chuyện mờ ám và ghê tởm sau lưng anh ta."
"Có lẽ tôi sẽ nghĩ anh ta chỉ đơn thuần muốn giúp tôi hàn gắn với cha mẹ."
"Không muốn thấy mối quan hệ ấy tiếp tục rạn nứt."
"Nhưng bây giờ khi tôi đã biết hết mọi thứ."
"Tôi không thể không suy nghĩ theo hướng tồi tệ nhất."
"Anh ta có phải cố tình muốn châm chọc tôi không?"
"Anh ta có phải đang mong được tận mắt thấy tôi bị cha mẹ hắt hủi?"
"Bị người làng chế giễu để bản thân càng thỏa mãn trong cuộc trả thù?"
"Tôi không muốn nghĩ thêm nữa, chỉ lạnh mặt từ chối."
"Anh ta thấy tôi như vậy, tưởng tôi lại nhớ đến sự lạnh nhạt của ba mẹ."
"Nên cũng không nói thêm gì."
"Tôi luôn biết Mạnh Thiên không chỉ quản lý mỗi trà thất kia."
"Công ty của ba mẹ anh ta rất lớn, anh cũng thường xuyên quay về hỗ trợ."
"Dù sao thì anh cũng là con một, sau này thế nào cũng phải kế thừa sản nghiệp."
"Hôm đó tôi đến công ty nhà họ Mạnh tìm anh."
"Lại bất ngờ gặp một người mà tôi không ngờ tới."
"Tô Nguyệt."
"Cô ta ngoài đời chẳng khác gì trong ảnh."
"Vẫn tươi sáng như thế, vô tư vô lo như thế."
"Bên cạnh cô ta là một người đàn ông trung niên lạ mặt."
"Chỉ thấy cô ta nũng nịu nói với ông ta."
"Ba à, yên tâm đi."
"Trước đây Mạnh Thiên yêu con đến vậy."
"Cho dù con có lỗi với anh ấy thì vì tình nghĩa xưa."
"Anh ấy chắc cũng không giận quá đâu."
"Người đàn ông thì không lạc quan như vậy."
"Lần này Mạnh Thiên làm thật đấy."
"Hủy luôn mấy dự án của chúng ta khiến công ty mất hàng chục triệu."
"Tô Nguyệt như bị dọa sợ nhưng vẫn tự trấn an."
"Có khi chắc là Mạnh Thiên chỉ đang giận dỗi thôi."
"Con nghĩ anh ấy làm thế là để ép con quay về."
"Giờ thì con cũng về rồi còn gì."
"Con ấy, năm xưa ba với mẹ con chiều con quá."
"Đến chuyện bỏ trốn cũng làm cho được."
"Con cũng đâu muốn nhưng mà yêu rồi thì sao cưỡng lại được chứ."
"Tôi đứng không xa nghe cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ."
"Không nhịn được mà bật cười khẩy."
"Lấy danh nghĩa tình yêu là có thể tùy tiện tổn thương người khác sao?"
"Hừ, tôi quay lưng bỏ đi."
"Tôi cố ý đợi thêm một tiếng đồng hồ nữa mới quay lại công ty nhà họ Mạnh."
"Khi được lễ tân chỉ dẫn vào phòng làm việc của Mạnh Thiên."
"Sắc mặt anh ta trông có chút bối rối."
"Tôi biết anh ta vừa vội vã tiễn hai cha con nhà họ Tô đi."
"Sợ tôi đụng mặt."
"Dù trong mắt anh ta tôi không quen biết Tô Nguyệt."
"Nhưng với bản tính cẩn trọng, anh ta chắc chắn sẽ muốn tránh mọi rủi ro."
"Anh ta nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, kéo tôi ngồi xuống ghế sofa."
"Sao em lại đến bất ngờ vậy?"
"Sợ em đột kích kiểm tra sao?"
"Tôi hỏi nửa đùa nửa thật khiến sắc mặt anh ta trắng bệch trong thoáng chốc."
"Hừ, tâm lý yếu thật."
"Chưa đợi anh ta trả lời, tôi liền đổi chủ đề."
"Em đói rồi, đi ăn nhé."
"Ừ, được."
"Tối về, nằm trên giường."
"Tôi nghĩ về chuyện ban ngày gặp Tô Nguyệt."
"Có vẻ như Mạnh Thiên đã thành công ép cô ta và Giang Đường quay về rồi."
"Thời gian này tôi cũng cho người điều tra công ty nhà họ Tô."
"Quả thật gặp rắc rối."
"Chỉ không rõ như lời Tô Nguyệt nói, liệu Mạnh Thiên chỉ đơn thuần muốn kéo người về."
"Trong lòng vẫn còn tình cảm nên nương tay."
"Hay là muốn đợi đến lúc bọn họ quay lại mới chính xác ra tay trả thù?"
"Nếu thật sự anh ta định trả đũa thì tốt."
"Đỡ cho tôi phải ra tay, kế hoạch của tôi cũng có thể tạm hoãn."
"Tránh phải tự làm bẩn tay."
"Đang nghĩ ngợi, Mạnh Thiên từ phòng tắm đi ra."
"Giường lõm xuống một bên."
"Tôi cảm nhận được hơi nước ấm áp phả tới gần."
"Anh ta vòng tay ôm lấy tôi."
"Trên người vẫn còn hương sữa tắm mà tôi thích nhất."
"Tôi biết rất rõ anh ta đang định làm gì."
"Tôi nhắm mắt lại, ngăn anh ta lại."
"Chúng ta sắp cưới rồi, theo lý thì không nên thân mật nữa."
"Nếu anh không nhịn được thì để em dọn ra ngoài ở trước."
"Mạnh Thiên hơi sững người, sau đó bật cười bất đắc dĩ."
"Hình như anh ta cũng từng nghe đâu đó về điều này."
"Đừng chuyển ra, chút thử thách này anh vẫn chịu được mà."
"Anh ta hôn lên trán tôi một cái, nói ngủ ngon."
"Rồi lại kéo tôi vào lòng."
"Thành phố này rộng lớn nhưng đồng thời cũng nhỏ bé đến lạ."
"Ví như chuyện tôi lại có thể tình cờ gặp Giang Đường trên phố."
"Anh ta và Tô Nguyệt đang tay trong tay."
"Vừa thấy tôi, anh ta liền phản xạ rút tay lại hất Tô Nguyệt ra."
"Tô Nguyệt hoảng hốt nhìn theo ánh mắt anh ta rồi bắt gặp tôi."
"Sắc mặt cô ta có phần khó chịu nhưng vẫn cố nhịn xuống."
"Rồi lại khoác tay Giang Đường."
"Giang Đường lúng túng thấy rõ, nhưng gặp rồi thì cũng không thể giả vờ không thấy."
"Anh ta chậm rãi tiến lại gần tôi."
"Chưa kịp mở miệng, tôi đã giáng cho anh ta một cái tát."
"Á!"
"Tô Nguyệt hét lên."
"Tôi mặt không cảm xúc."
"Ngay lúc Giang Đường còn đang ngẩn người, lại tát thêm một cái nữa."
"Tôi dùng hết sức đến mức lòng bàn tay cũng tê dần."
"Sao cô có thể đ.á.n.h người?"
"Tô Nguyệt định bước lên chất vấn."
