Chẳng Còn Là Của Nhau - Chương 5
Cập nhật lúc: 06/09/2026 05:03
"Anh ta bối rối đến mức không giấu được nữa."
"Lần đầu tiên tôi thấy anh ta hoảng loạn như vậy."
"Không còn một chút phong thái điềm tĩnh toan tính trước đây."
"Tôi biết lúc này anh ta không còn diễn nữa."
"Anh ta thật sự sợ."
"Sợ tôi sẽ hủy bỏ đám cưới vì anh ta vẫn chưa khiến tôi mang thai."
"Chưa hoàn thành kế hoạch trả thù Giang Đường."
"Nghĩ đến đứa con đã không còn nữa, lòng tôi càng lạnh."
"Tôi cần bình tĩnh lại."
"Được, anh cho em thời gian bình tĩnh."
"Nhưng Nguyệt, xin em đừng bỏ rơi anh được không?"
"Tôi và Mạnh Thiên tạm thời sống riêng."
"Ban đầu là tôi định dọn đi nhưng anh ta lại bảo tôi đừng chuyển."
"Ngôi nhà này là quà sinh nhật anh ta tặng tôi, đứng tên tôi."
"Anh ta nói nếu phải rời đi thì người đó cũng nên là anh ta."
"Tôi không tranh cãi."
"Dù mỗi ngày anh ta vẫn đều đặn gửi tin nhắn báo cáo."
"Nhưng tôi không hồi âm lấy một lần."
"Hôm đó trên đường tan làm về nhà, tôi bị Giang Đường chặn lại."
"Trên mặt anh ta là vẻ lo lắng."
"Mễ Nguyệt, chuyện giữa em và Mạnh Thiên anh biết rồi."
"Thật xin lỗi vì đã liên lụy em."
"Xem ra là Tô Nguyệt đã nói với anh ta."
"Anh ta nhìn tôi, kể rằng mình đã quay về Nam Thành."
"Quỳ xuống xin lỗi ba mẹ, cũng đến quỳ trước ba mẹ tôi để tạ tội."
"Nhưng những chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi?"
"Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt xót xa."
"Anh xin lỗi, những năm qua em đã phải chịu nhiều tổn thương."
"Năm năm đó giống như một thế giới Utopia."
"Khiến anh có thể tạm thời trốn tránh mọi thứ."
"Nhưng thật ra anh biết rõ anh và Tô Nguyệt vốn không thể đi đến cuối cùng."
"Chúng anh đều không phải kiểu người ổn định."
"Vậy nên dù đã năm năm trôi qua cũng vẫn không kết hôn."
"Thì ra quãng thời gian vừa rồi với Giang Đường và Tô Nguyệt cũng là một cuộc thử thách."
"Lần đầu gặp biến cố, mối quan hệ mà họ tự cho là bền vững đã suýt nữa tan vỡ."
"Đối mặt với làn sóng chỉ trích trên mạng, Tô Nguyệt sụp đổ."
"Gào thét, liên tục hỏi anh ta phải làm sao."
"Mất đi sự chống lưng của nhà họ Tô, hai người bắt đầu lâm vào cảnh túng thiếu."
"Cãi vã vì chuyện vặt."
"Giang Đường dần dần thấy khó chịu."
"Lúc đó anh ta mới nhận ra Tô Nguyệt mãi chỉ là một cô gái chưa lớn."
"Luôn cần người nuông chiều, yêu thương, nhường nhịn."
"Không có tiền, cô ta vẫn giữ thói quen cũ."
"Ăn ngon, xài đồ tốt, có người hầu hạ."
"Mà Giang Đường thì bận xoay sở kiếm tiền."
"Đâu còn sức đâu mà hầu hạ cô ta."
"Thế là họ bắt đầu cãi vã, tình cảm dần bị bào mòn."
"Đến mức trong lúc cãi nhau, họ còn nói những lời cay độc."
"Giữa họ chẳng có tình yêu gì, chỉ là bạn tình chơi bời từng lên giường mà thôi."
"Nói hết những điều đó, Giang Đường nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm."
"Xin lỗi Mễ Nguyệt, anh hối hận rồi."
"Em có thể cho anh một cơ hội nữa không?"
"Anh nghĩ sẽ không ai hợp nhau hơn chúng ta đâu."
"Tôi khựng lại một chút rồi bật cười."
"Thật không ngờ lại có người mặt dày đến thế."
"Nực cười."
"Anh ta ngơ ngác nhìn tôi cười."
"Đến khi tôi cười đủ rồi, lau nước mắt nơi khóe mắt."
"Rốt cuộc cũng không nhịn được mà tát thêm một cái."
"Tôi nghĩ anh cần tỉnh táo lại một chút."
"Anh ta còn định tiếp tục dây dưa."
"Nhưng giây tiếp theo, Mạnh Thiên và Tô Nguyệt đồng thời xuất hiện."
"Chắc Tô Nguyệt đã nghe thấy lời Giang Đường nói."
"Liền lao lên đ.á.n.h anh ta túi bụi."
"Anh còn chưa quên được con đàn bà này."
"Em vì anh mà từ bỏ tất cả, anh dám đối xử với em như vậy sao?"
"Lúc này Tô Nguyệt chẳng còn chút gì của nụ cười tươi rói trong mấy bức ảnh ngày xưa."
"Chỉ còn lại điên cuồng."
"Mạnh Thiên lập tức chắn trước mặt tôi."
"Còn không quên giải thích rằng anh ta chỉ tình cờ gặp Tô Nguyệt."
"Không hề hẹn trước."
"Giang Đường vừa tránh né Tô Nguyệt vừa kinh ngạc nói với tôi."
"Em vẫn chưa chia tay với Mạnh Thiên à?"
"Hắn ta chắc chắn có ý đồ, em đừng để bị lừa."
"Mạnh Thiên chắn tôi ra phía sau, nhìn Giang Đường với ánh mắt âm trầm."
"Lạnh lẽo đến mức như muốn xé xác anh ta ra."
"Chuyện giữa tôi và Nguyệt không cần anh lo."
"Chúng tôi không những không chia tay mà còn sẽ kết hôn."
"Sống hạnh phúc cả đời."
"Câu đó khiến cả Giang Đường lẫn Tô Nguyệt đều sững lại."
"Anh Mạnh Thiên, anh thật sự yêu Mễ Nguyệt à?"
"Sao có thể chứ?"
"Tất nhiên từ đầu tôi đã yêu cô ấy."
"Giữa chúng tôi không có bất kỳ sự lừa dối nào."
"Đừng mơ chia rẽ chúng tôi."
"Tôi đứng sau anh ta, không nhịn được lại bật cười lạnh."
"Sau khi Giang Đường và Tô Nguyệt bị đuổi đi, Mạnh Thiên lại quay về nhà."
"Tôi hiếm khi thấy anh ta bám dính như vậy."
"Nhất thời thấy phiền, cũng lười tranh cãi để mặc anh ta vào."
"Tôi tựa vào ghế sofa, trông rất mệt mỏi, chẳng buồn nói chuyện."
"Anh ta nửa quỳ trước mặt tôi, cẩn thận kéo tay tôi lại."
"Mễ Nguyệt, xin em hãy tin anh."
"Anh thật sự đã không còn tình cảm gì với Tô Nguyệt nữa."
"Anh ép cô ta quay về, chỉ để cô ta tận mắt chứng kiến nhà họ Tô sụp đổ."
"Tôi không tỏ thái độ gì trước lời giải thích của anh ta."
"Thấy tôi không nổi giận, anh ta dè dặt hỏi tiếp."
"Anh hứa từ nay sẽ không gặp lại Tô Nguyệt nữa."
"Em cũng có thể. Đừng gặp Giang Đường được không?"
"Tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh ta."
"Anh ta thoáng lúng túng."
"Hai người là thanh mai trúc mã, hiểu nhau từ nhỏ."
"Anh sợ em sẽ mềm lòng với cậu ta."
"Lần này thì tôi thật sự không nhịn được mà bật cười."
"Ý anh ta là đang ghen? Nực cười."
"Diễn nhập vai quá sâu rồi sao?"
"Tôi nhìn chằm chằm anh ta."
"Yên tâm, tôi sẽ không mềm lòng với kẻ từng làm tổn thương mình."
"Sắc mặt Mạnh Thiên cứng đờ, ánh mắt né tránh tôi."
"Dạo này Mạnh Thiên giám sát tôi rất sát sao."
"Chắc vì chuyện lần trước Tô Nguyệt và Giang Đường đồng thời xuất hiện."
"Khiến anh ta sinh ra cảm giác bất an."
"Sợ tôi phát hiện ra kế hoạch thật sự của anh ta."
"Nhưng phòng thế nào cũng không tránh khỏi Giang Đường lại một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi."
"Mễ Nguyệt, em chia tay với Mạnh Thiên đi."
"Đừng dùng việc tổn thương chính mình để trừng phạt anh."
"Anh ta nói với vẻ đau khổ như thể đang suy nghĩ cho tôi lắm vậy."
"Thấy tôi chẳng mảy may d.a.o động, anh ta lại nói."
"Mạnh Thiên không phải là người trững trạc, ôn hòa như em thấy đâu."
"Hắn là một con quỷ."
"Càng nói, ánh mắt anh ta càng tràn ngập lửa giận, chẳng còn kiềm chế được nữa."
"Từ những lời đầy kích động đó, tôi hiểu ra Mạnh Thiên đúng là đã ra tay độc ác."
"Anh ta gây áp lực lên công ty nhà họ Tô, ép Tô Nguyệt và Giang Đường phải quay về."
"Sau đó không những không buông tha mà còn đẩy mạnh tấn công."
"Khiến công ty nhà họ Tô phá sản gần như hoàn toàn."
"Anh ta còn lợi dụng sơ hở thời cơ khi nhà họ Tô đang rối loạn để bẫy họ."
"Bây giờ nhà họ Tô không chỉ phá sản mà còn dính đến kiện tụng."
"Hiện tại Tô Nguyệt và cha cô ta đều đã bị bắt giam."
"Hơn nữa, trước đây Tô Nguyệt từng đưa một đống giấy tờ cho Giang Đường ký."
"Nói là hợp đồng đầu tư giúp nhà họ Tô vượt khó."
"Khi đó hai người còn đang mặn nồng nên anh ta chẳng nghĩ nhiều mà ký ngay."
"Giờ thì vì những giấy tờ kia mà Giang Đường bị lôi vào một vụ án tài chính nghiêm trọng."
"Đối mặt với án tù."
"Tôi bị hai con người độc ác đó."
"Tô Nguyệt và Mạnh Thiên hại c.h.ế.t rồi."
"Anh ta tức đến mức run rẩy."
"Nghe anh ta c.h.ử.i bới Tô Nguyệt, tôi chỉ thấy buồn cười."
"Năm xưa vì cô ta, anh ta dám bỏ rơi vị hôn thê thanh mai trúc mã."
"Dám bỏ mặc cha mẹ già yếu để chạy trốn trong ngày cưới."
"Giờ thì sao? Chỉ còn sự căm hận đầy mặt."
"Chẳng lẽ là Tô Nguyệt trói tay trói chân bắt anh ta bỏ trốn chắc?"
"Sau khi trút hết uất ức, Giang Đường tiến lên một bước."
"Giọng nói đầy gấp gáp."
"Mễ Nguyệt, bọn mình đều bị Tô Nguyệt và Mạnh Thiên làm cho mờ mắt."
"Cuộc sống xa hoa phù phiếm đó vốn không dành cho bọn họ."
"Chỉ có em và anh mới thực sự hợp nhau."
"Chờ anh giải quyết xong vụ kiện, mình cùng nhau về quê nhé."
"Ừ."
"Anh ta và Tô Nguyệt dong chơi khắp nơi suốt 5 năm, giờ lại quay về bảo cuộc sống đó không hợp."
"Tôi không nhịn được mỉa mai."
"Năm năm qua, anh cũng không ít lần xài tiền của Tô Nguyệt đúng không?"
"Tôi cứ tưởng anh ít ra cũng có chút khí khái."
"Sắc mặt anh ta trắng bệch, lập tức sụp đổ."
"Nhưng chưa kịp nói gì thêm, Mạnh Thiên đã sải bước đi tới."
"Anh ta lập tức chắn tôi ra sau lưng."
"Ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống Giang Đường."
"Giang Đường, đi mà ở tù chung với Tô Nguyệt đi."
"Vừa dứt lời, mấy cảnh sát đã tiến tới."
"Đưa Giang Đường đang khiếp đảm rời đi."
"Không lâu sau, tôi thấy tin tức nhà họ Tô bị điều tra vì dính đến tội phạm tài chính."
"Mạnh Thiên nói."
"Tô Nguyệt, Giang Đường và cha của Tô Nguyệt rất có thể sẽ phải đối mặt với án tù hơn 10 năm."
"Anh ta như trút được gánh nặng, tâm trạng cũng tốt hẳn lên."
"Chắc là vì cuối cùng cũng không còn ai có thể cản trở kế hoạch của anh ta nữa."
"Còn hai ngày nữa là tới lễ cưới của tôi và Mạnh Thiên."
