Chàng Nguyện Làm Kẻ Ngốc Mà ! - 10

Cập nhật lúc: 09/08/2026 15:04

“Tạ Chiêu Vân, chàng…”

“Ta vẫn muốn ăn.”

Bốp.

Cuốn sách trong tay nàng lập tức úp thẳng lên mặt ta.

“Chàng cầm bảo kiếm ra ngoài chơi đi.”

Ta ngoan ngoãn gỡ sách xuống.

Ngồi bên cạnh không nói gì nữa.

Ninh Ninh cũng quay lại đọc sách.

Chỉ là lúc lật trang tiếp theo, đầu ngón tay nàng rõ ràng run lên.

Ta cúi đầu.

Không thể để nàng nhìn thấy mình đang cười.

Đêm xuống.

Sau khi rửa mặt, Ninh Ninh ngồi trước gương đồng tháo trâm.

Ngày thường nàng làm rất nhanh.

Hôm nay lại chậm đến kỳ lạ.

Từng cây từng cây được lấy xuống.

Ta nằm trên giường nhìn bóng lưng nàng, chẳng vội thúc giục.

Đến khi chiếc trâm cuối cùng đã đặt lên bàn, nàng vẫn ngồi bất động trước gương.

Trong phòng yên đến mức nghe rõ cả tiếng thở.

Cuối cùng nàng lên tiếng trước.

“Chiêu Vân.”

Giọng rất bình thường.

“Ngủ thôi.”

Ta đáp:

“Ừ.”

Nàng lập tức thổi tắt nến.

Sau đó mò mẫm lên giường, nằm xuống rồi kéo chăn cao tận cằm.

Còn cố ý quay lưng về phía ta.

Ta nhìn khoảng cách giữa hai người.

Đủ một nửa thân.

Ta dịch tới một chút.

Nàng không phản ứng.

Ta lại dịch thêm.

Nàng vẫn giả vờ chẳng biết, nhưng hơi thở rõ ràng khựng lại một nhịp.

Ta đưa tay ôm lấy nàng.

“Ninh Ninh.”

Nàng lập tức đáp:

“Ngủ rồi.”

“Chưa.”

“Ta ngủ rồi.”

“Hơi thở không giống người đang ngủ.”

Nàng im lặng.

Một lúc sau mới hỏi, giọng đầy nghi ngờ:

“…Chàng làm sao biết hơi thở của ta lúc ngủ thế nào?”

Ta chỉ nói:

“Ta biết.”

Nàng lập tức chẳng nói nữa.

Ta kéo người trong lòng sát thêm một chút.

Cúi đầu để ch.óp mũi chạm nhẹ vào sau tai nàng.

“Ninh Ninh.”

“Cho ta.”

Cả người nàng cứng lại.

“Cho chàng cái gì?”

“Đồ ngọt.”

Gian phòng tối om lặng đi hồi lâu.

Cuối cùng ta nghe tiếng nàng rất nhỏ.

“Tạ Chiêu Vân.”

“Rốt cuộc chàng là ngốc thật hay đang giả ngốc?”

Ta không trả lời.

Chỉ âm thầm cong khóe môi.

Sau đó cúi đầu.

Nến đã tắt.

Nàng chẳng nhìn thấy ta.

Ta chỉ nghe được tiếng Ninh Ninh hít khẽ một hơi.

Sau đó trong phòng chẳng còn ai nói nữa.

Về sau, nàng bắt đầu thử ta.

Lần đầu, Ninh Ninh cố ý đặt điểm tâm trên giá cao.

Nàng đứng bên dưới, nhìn ta bằng đôi mắt sáng ngời, rõ ràng đang chờ xem ta sẽ làm gì.

Ta hiểu ngay.

Thế là kéo ghế đến trèo lên.

Rồi cố tình ngã xuống.

Sau đó tự bò dậy.

Lại trèo tiếp.

Ninh Ninh đứng bên cạnh c.ắ.n môi nhịn cười, còn tưởng ta chẳng phát hiện.

Nhưng lúc ta ngã, nàng rõ ràng đã theo bản năng bước về phía trước nửa bước.

Chỉ vì sợ ta bị thương.

Ta nhìn thấy hết.

Lần thứ hai, nàng lại dùng cách khác.

Ninh Ninh cố ý đứng cạnh ta nói vài câu đầy ám chỉ, muốn xem ta có nghe hiểu không.

Đương nhiên ta hiểu.

Hiểu rõ đến mức suýt không giữ nổi vẻ mặt ngây ngốc.

Nhưng cuối cùng vẫn nghiêm túc gật đầu.

“Ninh Ninh nói, ừ.”

Nàng nhìn ta thật lâu.

Rồi bất lực thở dài.

Ta lập tức cúi đầu, ôm lấy “Tiểu Tạ Chiêu Vân” rồi chạy khỏi phòng.

Cô nương ngốc này.

Lời gì cũng dám nói trước mặt nam nhân.

Lần thứ ba, nàng khóc.

Ta nhìn một cái đã biết là giả.

Nước mắt cố ép ra.

Mắt không đỏ.

Mũi cũng chẳng hồng.

Rõ ràng chẳng đau lòng chút nào.

Nhưng ta vẫn đi đến lau mặt cho nàng.

Lau xong, ta quay lưng lại đứng một mình hồi lâu.

Ninh Ninh thử ta.

Điều đó có nghĩa nàng muốn biết ta đã khỏe chưa.

Mà nàng muốn biết…

Chính là nàng có để tâm.

Ta siết cây gậy trong tay.

Thật ra chỉ cần biết điều đó thôi đã đủ rồi.

Ta từng thật sự ngốc.

Không phải giả vờ từ đầu.

Những năm tháng đầu óc hỗn loạn ấy đối với ta giống một giấc mộng kéo dài quá lâu.

Trong mộng, mọi thứ đều vỡ vụn.

Gương mặt phụ thân không trọn vẹn.

Giọng của mẫu thân cũng lúc có lúc không.

Phủ tướng quân nơi ta lớn lên chỉ còn những mảnh ký ức rời rạc.

Chiến trường cũng vậy.

Chẳng thứ gì nối được với thứ gì.

Ta không biết đâu là trước, đâu là sau.

Không thể ghép nổi một chuyện hoàn chỉnh.

Nhưng giữa tất cả hỗn loạn ấy, vẫn có một thứ chưa từng biến mất.

Một vị ngọt.

Điểm tâm nhân sen.

Có một cô nương nhỏ trốn sau bình phong.

Nàng bẻ cho ta một nửa.

Phụ thân trước kia rất ít khi cho ta ăn đồ ngọt.

Người luôn nói nam t.ử hán đại trượng phu mà ngày ngày thèm bánh ngọt thì chẳng ra thể thống.

Vậy nên miếng điểm tâm kia ta nhớ rất lâu.

Nhưng ta lại không biết cô nương ấy là ai.

Không biết tên.

Không nhớ rõ mặt.

Càng không biết nàng sống ở đâu.

Về sau mẫu thân nói muốn cưới vợ cho ta.

Ta khi ấy chẳng hiểu “cưới vợ” nghĩa là thế nào.

Mẫu thân liền giải thích:

“Là tìm một người sẽ luôn đối xử tốt với con.”

Ta suy nghĩ rất lâu.

Trong đầu chỉ xuất hiện miếng điểm tâm nhân sen ấy.

Thế là ta nói tên cô nương kia.

Mẫu thân hỏi ta tại sao.

Ta chỉ trả lời:

“Nàng cho con đồ ngọt.”

Mẫu thân cười rất lâu.

Sau đó Ninh Ninh thật sự gả vào phủ.

Ngày nhìn thấy nàng, ta nhận ra ngay.

Chính là người này.

Ta nhớ đôi mắt ấy.

Nhớ dáng vẻ nàng trốn sau bình phong.

Nhớ nàng hạ giọng bảo ta không được phát ra tiếng, nếu không sẽ lập tức tố cáo ta.

Ta quên gần như cả đời mình.

Vậy mà vẫn nhớ được nàng.

May mắn hơn nữa là cuối cùng ta vẫn cưới được Ninh Ninh.

Sau khi tỉnh lại hoàn toàn, ta không định lập tức nói cho nàng biết.

Bởi ngày nào nàng cũng chạy đến Phật đường.

Quỳ trước Phật vô cùng thành kính.

Nắng cũng quỳ.

Mưa cũng quỳ.

Ta từng đứng ngoài cửa nhìn thật lâu, còn tưởng nàng cầu mong ta sớm ngày bình phục.

Sau đó mới biết…

Nàng ngày ngày cầu Phật đừng để ta khỏi.

Ta thật chẳng biết nên nói gì.

Đúng là cô nương không có lương tâm.

Ta cúi xuống nhìn cây gậy đang cầm.

Thôi.

Nếu nàng thích ta ngốc, vậy cứ ngốc thêm một thời gian cũng chẳng sao.

Ninh Ninh thích cuộc sống hiện giờ.

Không cần quản hậu trạch.

Không cần ứng phó ai.

Ngày nào muốn nằm thì nằm, muốn đọc sách thì đọc, chẳng có người nào quản nàng.

Mà ta…

Cũng thích nhìn nàng sống như vậy.

Ta thích nhìn nàng c.ắ.n hạt dưa.

Thích nàng ngồi bên cửa sổ đọc sách.

Thích lúc nàng rõ ràng muốn cười nhưng cố nhịn.

Thích nàng dỗ ta như trẻ con.

Thích nàng đút đồ ngọt cho ta.

Cũng thích bàn tay nàng xoa đầu rồi khen:

“Chiêu Vân thật giỏi.”

Nàng không biết.

Nhưng tất cả những chuyện ấy ta đều nhớ.

Chẳng quên một lần nào.

Chuyện ta đã tỉnh, sau này nói cũng được.

Đợi đến ngày Ninh Ninh tự mình thừa nhận thích ta.

Khi ấy ta sẽ kể hết cho nàng nghe.

Hoặc…

Cũng có thể đợi đến khi ta thấy thích hợp rồi mới nói.

Dù sao chẳng cần vội.

Ninh Ninh đã là phu nhân của ta.

Nàng còn có thể chạy đi đâu?

Huống chi…

Trong bụng nàng còn đang mang hài t.ử của ta.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.