Chàng Nguyện Làm Kẻ Ngốc Mà ! - 8
Cập nhật lúc: 09/08/2026 15:04
Một hôm, ta cố tình đặt đĩa điểm tâm lên chỗ thật cao, cao đến mức chàng không thể với tay lấy được.
Ta nghĩ, nếu chàng đã tỉnh, ít nhất sẽ nghĩ cách đàng hoàng.
Không ngờ Tạ Chiêu Vân thật sự kéo ghế tới.
Chàng trèo lên.
Ngã xuống.
Tự bò dậy.
Phủi áo.
Rồi lại trèo tiếp.
Ta nhìn hồi lâu.
Không giống giả chút nào.
Hôm sau, ta lại thử cách khác.
Ta cố tình nói vài câu mập mờ chỉ người trưởng thành mới hiểu ngay trước mặt chàng.
Tạ Chiêu Vân nghiêng đầu nghe hết, sau đó ngoan ngoãn gật đầu.
“Ninh Ninh nói, ừ.”
Ta lại thất vọng.
Vẫn là tên ngốc ấy.
Đến hôm khác nữa, ta cố tình khóc trước mặt chàng.
Đương nhiên chẳng phải khóc thật.
Ta chỉ cố ép vài giọt nước mắt ra để xem phản ứng.
Tạ Chiêu Vân quả nhiên hoảng hốt, lập tức chạy đến lau mặt cho ta.
Lau xong còn dỗ:
“Ninh Ninh ăn điểm tâm đi.”
Sau đó liền xoay người đi tìm thanh kiếm gỗ của mình.
Ta hoàn toàn hết cách.
Vẫn không có dấu hiệu tỉnh táo.
Ta ngồi trong sân, chống cằm suy nghĩ thật lâu.
Đến lúc cúi xuống nhìn chiếc bụng đã dần nhô lên, chính ta cũng cảm thấy mình thật buồn cười.
Thôi vậy.
Chàng có tỉnh hay không thì có quan trọng đến thế sao?
Ngốc cũng được.
Cứ giống hiện tại cũng chẳng có gì không tốt.
Từ một ngày nào đó, chính ta cũng chẳng nhớ rõ, ta thôi không dò xét chàng nữa.
Cuộc sống lại trở về sự bình yên thường ngày.
Chỉ có một điều đã khác.
Trong lòng ta, nơi vốn luôn bất an, dường như đã chậm rãi tìm được chỗ để yên ổn đặt xuống.
Tháng ngày trôi qua, bụng ta lớn dần.
Tạ Chiêu Vân lại càng tò mò về đứa trẻ bên trong.
Có hôm, chàng ngồi xổm trước mặt ta, áp tai lên bụng nghe thật lâu.
Sau đó ngẩng lên, vẻ mặt như vừa phát hiện bí mật kinh thiên động địa.
“Bên trong có người.”
Ta bật cười.
“Đúng.”
“Là ai?”
“Con của chúng ta.”
Chàng nghe xong lại cúi xuống.
Tạ Chiêu Vân ghé sát bụng ta, nghiêm túc nói từng chữ:
“Người ở bên trong, nghe cho rõ.”
“Ta là cha của con.”
Ta buồn cười hỏi:
“Chàng nói vậy làm gì?”
“Để nó nhớ.”
Chàng trả lời rất đương nhiên.
“Như vậy sau này nó ra ngoài, vừa nhìn thấy ta sẽ biết ta là cha.”
Ta chẳng còn gì để nói.
Đúng là tên ngốc.
Đứa trẻ càng lớn, việc đi lại của ta càng khó.
Tạ Chiêu Vân cũng bắt đầu dính lấy ta hơn.
Ta đi đâu chàng theo đó.
Từ phòng ngủ sang thư phòng, từ hành lang ra sân, phía sau lúc nào cũng có một cái đuôi tên Tạ Chiêu Vân.
Đôi lúc ta thấy chàng theo mãi cũng phiền, liền bảo tự đi chơi.
Chàng nghe lời quay đi.
Nhưng chỉ bước được hai ba bước lại quay trở về, đứng ngoài cửa ló đầu nhìn vào.
“Chiêu Vân, chàng đi chơi đi.”
“Ừ.”
Miệng thì đáp, chân chẳng động.
Ta thúc:
“Đi đi.”
Chàng lắc đầu.
“Ninh Ninh ở một mình không tốt.”
“Ta ở đây với Ninh Ninh.”
Ta chẳng thắng nổi chàng.
Cuối cùng đành để mặc.
Những ngày ấy cứ thế trôi cho đến đêm đứa trẻ muốn ra đời.
Cơn đau đầu tiên đến giữa nửa đêm.
Ta đang ngủ thì bừng tỉnh.
Tạ Chiêu Vân vẫn nằm bên cạnh.
Ta sợ làm chàng hoảng nên cố nhịn, chỉ lặng lẽ gọi nha hoàn.
Nhưng chuyện sinh nở nào có thể giấu được.
Chẳng bao lâu cả viện đã sáng đèn.
Phủ y tới.
Bà đỡ tới.
Mẫu thân cũng vội vàng sang.
Cùng lúc ấy, người bên nhị phòng cũng nghe tin.
Nhị phu nhân đích thân xuất hiện ngoài sân, dáng vẻ đầy quan tâm.
“Tẩu tẩu, tức phụ Chiêu Vân chuyển dạ, ta nghĩ nên sang xem có giúp được gì…”
Mẫu thân đứng trước cửa phòng sinh, vẫn cười nhàn nhạt.
“Đệ muội có lòng.”
“Nhưng nơi sinh nở vốn không tiện để nhiều người bước vào, đệ muội cứ về nghỉ trước đi.”
Nhị phu nhân không chịu rời ngay.
Bà sai nha hoàn mang tới một củ nhân sâm, còn định nói tiếp.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng chân.
Tạ Chiêu Vân bước ra khỏi phòng.
Điều đầu tiên ta nhận ra là trên tay chàng chẳng có thanh “bảo kiếm” ngày thường vẫn mang theo.
Chàng đứng giữa sân.
Chỉ nhìn nhị phu nhân một cái.
Chẳng nói gì.
Không hiểu sao, nhị phu nhân lập tức cứng họng.
Ta nằm trong phòng, đau đến người đầy mồ hôi, vậy mà vẫn không nhịn được nhìn qua khe cửa.
Trong màn đêm, Tạ Chiêu Vân đứng thẳng dưới gió.
Ánh mắt chàng lại trở về vẻ bình tĩnh đến lạnh lẽo từng xuất hiện trước mặt đích mẫu.
Một lúc sau, chàng mới lên tiếng:
“Đêm khuya rồi.”
Chỉ bốn chữ.
Nhị phu nhân đứng thêm một lát rồi cuối cùng vẫn mất tự nhiên rời đi.
Mẫu thân nhìn Tạ Chiêu Vân.
Bà không hỏi gì.
Chỉ xoay người vào phòng cùng ta.
Còn chàng vẫn đứng ngoài cửa.
Không bước vào.
Cũng không rời đi.
Chỉ lặng lẽ canh ở đó.
Ta chẳng biết chàng đã đứng bao lâu.
Bởi rất nhanh, cơn đau khiến ta không thể nghĩ thêm điều gì nữa.
Bà đỡ bảo dùng sức.
Ta liền dùng sức.
Đau đến mức trước mắt tối đen.
Trong lúc gần như chẳng còn tỉnh táo, trong đầu ta bỗng xuất hiện một ý nghĩ cực kỳ rõ ràng.
Đều tại Tạ Chiêu Vân.
Tất cả là lỗi của chàng.
Nếu không phải chàng, ta có phải đau thế này không?
Ta nhất định phải sống.
Sống để đi ra ngoài mắng chàng một trận cho hả giận.
Chẳng biết qua bao lâu, trong phòng cuối cùng vang lên tiếng trẻ con khóc.
Ta lập tức mất hết sức, đến nói cũng chẳng muốn nói.
Mẫu thân vui vẻ bế đứa bé lại cho ta nhìn.
Một cục bé xíu đỏ hỏn, mặt nhăn nhúm, nhìn thế nào cũng chẳng đẹp.
Bà đỡ cười nói:
“Là một tiểu thư.”
“Chúc mừng, mẫu nữ bình an.”
Ta nhìn gương mặt nhỏ ấy hồi lâu.
Trong lòng chợt dâng lên cảm xúc khó tả.
Mẹ.
Người có nhìn thấy không?
Con cũng đã làm mẫu thân rồi.
Cửa phòng lúc ấy mở ra.
Tạ Chiêu Vân bước vào.
Chàng đi tới cạnh giường.
