Chào Anh, Bác Sĩ Lục - Chương 11
Cập nhật lúc: 23/06/2026 17:04
Tim tôi bỗng chốc thắt lại một cái.
Nhìn kỹ lại thời gian gửi tin nhắn, hóa ra là từ lúc sáu giờ rưỡi sáng.
Anh đã đến đây đứng đợi từ nửa tiếng trước rồi sao?
Tôi còn chẳng kịp thay bộ quần áo t.ử tế đã vội vàng chạy ra mở cửa cho anh, dọc đường đi trong lòng cứ nơm nớp lo sợ anh đã bỏ đi từ lâu rồi.
Dù sao trông anh cũng chẳng giống kiểu người có thừa kiên nhẫn để đứng đợi ai bao giờ.
Nào ngờ vừa mở toang cánh cửa ra, đập vào mắt tôi chính là dáng vẻ anh đang nheo nheo đôi mắt, tựa lưng vào bức tường hành lang hút t.h.u.ố.c.
!!!
Nghe thấy tiếng cạch cửa, anh khẽ ngước mắt lên, lẳng lặng phóng một ánh nhìn sâu hoắm về phía tôi.
Ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm ấy làm tôi giật thót mình, chột dạ.
"Sao... sao anh lại đến đây?" Tôi vội vàng cúi gằm mặt xuống, không muốn để anh nhìn thấy đôi mắt đã sưng húp lên vì khóc của mình.
Anh không nói một lời, chỉ dập tắt điếu t.h.u.ố.c, một cánh tay dài vươn ra ôm lấy đầu tôi, tay còn lại thành thục đóng sập cửa phòng lại.
"Tin nhắn tối qua em gửi cho tôi có ý gì hả?" Anh áp sát, đẩy tôi tựa hẳn vào cánh cửa, từ trên cao nhìn xuống buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.
"..." Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, quyết giữ im lặng.
Tôi thực sự không biết phải trả lời anh thế nào.
Mọi chuyện suy cho cùng chỉ là một sự nhầm lẫn tai hại, bây giờ đã đến lúc phải đưa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo của nó rồi.
Tôi không muốn tiếp tục làm khổ bản thân, ôm khư khư một cuộc hôn nhân chỉ tồn tại trên danh nghĩa giấy tờ như thế này nữa.
"Chẳng phải chính em là người nói muốn thử hẹn hò với tôi sao? Sao thế, mới thử có mấy ngày đã thấy phiền phức rồi à?"
Tôi vẫn im thin thít.
"Tôi trước giờ không thích gượng ép ai cả. Nếu em thực sự đã suy nghĩ kỹ càng rồi thì tôi tôn trọng quyết định của em."
Nghe anh nói hai chữ "tôn trọng", l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng nhói lên một cơn đau âm ỉ khó tả.
"Ngay từ đầu là vì em hiểu lầm mình có t.h.a.i nên hai đứa mới phải đi đăng ký kết hôn. Bây giờ biết tất cả chỉ là một trò hề rồi, em cũng không nên mặt dày bám lấy anh nữa. Anh có cuộc sống riêng của anh, anh xứng đáng được ở bên một cô gái tốt hơn, một người thực sự phù hợp với anh. Anh tự do rồi."
Tôi nhắm nghiền mắt lại, cố gắng kìm nén để những giọt nước mắt không trào ra ngoài.
"Cô gái nào? Ở đâu ra cô gái nào nữa hả?" Anh bỗng nhiên nổi cáu.
Đôi mắt anh lạnh lùng găm c.h.ặ.t vào tôi, dáng vẻ như thể có thể bùng nổ cơn thịnh nộ bất cứ lúc nào.
"Em không thèm nói nữa chứ gì? Hôm nay em không nói cho rõ ràng xem cô gái nào ở đây, thì tôi thề là sẽ không thèm chiều theo cái tính đòi ly hôn bướng bỉnh này của em đâu."
Tôi cũng chẳng hiểu sao anh lại nổi trận lôi đình đến thế.
Chẳng phải chính anh cũng không muốn kết hôn, chẳng qua là bị tôi và người nhà ép vào thế tiến thoái lưỡng nan sao?
Chẳng phải vì không tình nguyện nên mấy ngày liền anh mới không thèm bén mảng về nhà, thà ngủ lại bệnh viện đó sao?
Bây giờ tôi chủ động buông tay để toại nguyện cho anh, sao anh lại còn tức giận làm gì chứ?
"Thì... bác sĩ Lương đó, không phải cô ấy thích anh sao?" Tôi lấy hết can đảm thốt ra.
"..." Anh thoáng khựng lại, im lặng một hồi lâu mới lên tiếng: "Cô ta thích tôi thì liên quan gì đến tôi? Tôi có cảm giác gì với cô ta đâu."
Chẳng hiểu sao, ngay khi nghe anh khẳng định không có tình cảm với bác sĩ Lương, tảng đá đè nặng trong lòng tôi bấy lâu nay bỗng chốc được trút bỏ.
"Thế... thế anh có cảm giác với ai?"
Hỏi xong câu này, tôi mới giật mình tự thấy bản thân quá liều mạng, sao lại dám hỏi anh một câu trắng trợn như thế cơ chứ.
Anh cũng có chút bất ngờ, sau đó liền nghiêm nét mặt lại: "Có cảm giác với cái người đã to gan dám đến trêu chọc một kẻ đang sốt cao đùng đùng như tôi đêm hôm đó."
Anh lại...!!!
Anh lại đem cái quá khứ nhục nhã ê chề đêm hôm ấy ra để trêu tôi rồi!
Tôi phát hiện ra một sự thật phũ phàng rằng, xét về khoảng đi thả thính và trêu chọc người khác, tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ là đối thủ của người đàn ông này.
Thế là, tôi dứt khoát ngậm c.h.ặ.t miệng, không nói thêm một câu nào nữa.
Thấy tôi im lặng, anh cũng thu lại vẻ gay gắt ban nãy.
Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu tôi, khẽ thở dài một tiếng: "Sao em lại bướng bỉnh, không nghe lời thế nhỉ?"
"Em có phải thú cưng đâu mà bắt phải nghe lời." Tôi lý nhí phản kháng.
Anh ngẩn người ra một lát, rồi bất chợt bật cười thành tiếng.
"Tối qua tôi hoàn toàn không có thời gian để ngó ngàng đến điện thoại." Anh hạ thấp giọng, dịu dàng giải thích.
"Tôi phải xử lý ca cấp cứu cho bệnh nhân đến tận 3 giờ sáng. Vừa cầm vào máy một cái liền đập vào mắt tin nhắn đòi ly hôn của em, em có biết lúc đó tôi cảm thấy thế nào không?"
Sao lúc nào anh cũng thức đêm, lúc nào cũng làm việc đến muộn và kiệt sức như thế chứ?
