Chào Anh, Bác Sĩ Lục - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/06/2026 17:03
Cái người này tối nay cứ kỳ kỳ quái quái kiểu gì ấy, làm cho tôi cảm thấy vô cùng lúng túng và không tự nhiên chút nào.
Tôi dọn dẹp xong xuôi, lúc chuẩn bị bước ra khỏi nhà bếp thì đi lướt qua người anh.
Tôi lý nhí lẩm bẩm một câu: "Sao mà nghiện t.h.u.ố.c thế không biết."
Vừa dứt lời, chân tôi bỗng vấp phải vật gì đó, mất đà ngã nhào, cả người lao thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Sự va chạm cự ly gần đột ngột này làm tôi hoảng hốt, định vội vàng đẩy ra để đứng dậy thì lại bị bàn tay anh giữ c.h.ặ.t lấy.
Anh hơi cúi đầu nhìn tôi đang nằm gọn trong lòng mình, sau đó gạt điếu t.h.u.ố.c sang một bên, hạ thấp giọng hỏi: "Em không thích à?"
"Em ngửi mùi t.h.u.ố.c lá cứ thấy hơi ch.óng mặt." Tôi nhỏ giọng đáp.
Anh thoáng ngẩn người ra một lát, rồi hai tay bóp nhẹ vào vai tôi, kéo tôi sát lại gần hơn nữa, gần như là ghé sát vào mặt tôi mà thầm thì: "Thế thì từ nay về sau tôi không hút nữa."
Hơ!
Trong một khoảnh khắc, tôi chẳng biết mình đang bị những lời nói kia làm cho mê muội, hay là bị cái tư thế đầy ám muội này bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú nữa, tóm lại là một chữ bẻ đôi cũng không thốt ra được.
Tim tôi đập thình thịch như đ.á.n.h trống trận, tôi cá là mặt mình lúc này đã đỏ lựng lên như quả cà chua chín rồi.
"Tôi cũng chẳng muốn hút đâu, nhưng đôi khi áp lực quá phải dùng nó để tỉnh táo đầu óc. Sau này không hút nữa, em bảo tôi phải dựa vào cái gì để tỉnh táo đây, hửm?" Anh cố tình trêu chọc tôi.
Tôi thừa biết anh đang trêu mình, nhưng tim gan vẫn cứ thon thót vì căng thẳng.
"Thế... thế anh có muốn uống trà hoa cúc không?" Tôi rụt rè hỏi nhỏ.
Phụt!
Tôi vừa dứt lời, anh lại bật cười.
Ban đầu chỉ là mím môi cười thầm, sau đó thì cười đến mức cả l.ồ.ng n.g.ự.c run lên bần bật.
Tôi có chút ngượng ngùng, chẳng hiểu mình lại nói sai cái gì mà anh lại cười khoái chí đến nông nỗi này.
Anh siết nhẹ eo tôi, cuối cùng bế thốc tôi lên, đặt ngồi hẳn lên bệ bếp.
Anh rướn người áp sát tới, một tay giữ c.h.ặ.t lấy gáy tôi: "Trà hoa cúc là để hạ hỏa đấy, đồ ngốc ạ. Tôi, không, cần."
Dứt lời, nụ hôn của anh đã dày đặc và dồn dập ập xuống.
Đầu óc tôi ngay lập tức trống rỗng.
Tôi đưa tay định khẽ đẩy anh ra, nhưng anh đã khóa c.h.ặ.t người tôi lại, khiến tôi chẳng thể nhúc nhích nổi một phân.
Đàn ông và đàn bà xét về mặt thể lực rõ ràng là có một khoảng cách trời vực.
Nụ hôn đi được một nửa chặng đường, cảm nhận được bàn tay anh bắt đầu luồn lách mò mẫm đi xuống, tôi mới giật mình sực tỉnh, vội vàng dùng cả hai tay giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay đang táy máy của anh.
Anh khựng lại một giây rồi nhìn tôi, hơi thở đã bắt đầu dồn dập và hỗn loạn.
Anh buông tôi ra, đứng im điều chỉnh lại nhịp thở một lúc lâu, nhưng trong ánh mắt vẫn đong đầy d.ụ.c vọng chưa tan.
"Xem ra em thực sự chẳng để tâm đến những lời tôi đã nói chút nào nhỉ, hửm?"
Như để trừng phạt, anh khẽ nhéo nhẹ vào eo tôi một cái, rồi lại đăm đăm nhìn tôi.
"Lời gì cơ ạ?" Đầu óc tôi lúc này đã mụ mị đi cả rồi.
Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại bỗng dưng vang lên vang dội.
Là máy của anh.
Anh liếc mắt nhìn về phía phòng khách, rồi lại nhìn tôi, cuối cùng vẫn quyết định buông tôi ra, quay người bước ra ngoài nghe điện thoại.
Chờ anh đi khuất, tôi mới dám há miệng thở dốc một hơi thật sâu.
Đầu óc tôi vẫn còn đang ong ong chưa kịp định thần thì anh đã lại bước vào bếp.
Có điều, d.ụ.c vọng trong mắt anh lúc này đã hoàn toàn bay biến, thay vào đó là vẻ nghiêm túc thường ngày: "Tôi phải đến bệnh viện một chuyến, em cứ ngủ trước đi... không cần đợi tôi đâu."
Nói xong, chẳng kịp để lại thêm một lời nào khác, anh đã vội vã quay lưng đi thẳng.
Không gian chỉ còn sót lại một tiếng "cạch" đóng cửa khô khốc.
Một mình tôi ngồi thẫn thờ trong căn bếp trống trải.
Tôi không thể hiểu nổi cái nụ hôn đột ngột vừa rồi của anh rốt cuộc là có ý gì.
Là vì một phút rung động nhất thời, hay chỉ đơn giản là bản năng đàn ông trỗi dậy, muốn chơi bời qua đường chứ chẳng hề để tâm?
Bản năng mách bảo tôi rằng, khả năng cao là vế sau rồi.
Trong lòng có chút bực bội, tôi dứt khoát trèo lên giường, kéo chăn trùm kín đầu, tự ép mình phải ngủ một giấc thật sâu.
Thế nhưng trên chiếc chăn này vẫn còn vương vấn mùi hương nam tính đặc trưng của anh, điều đó khiến nhịp tim của tôi cứ loạn cào cào hết cả lên.
…
Sáng ngày hôm sau thức dậy, khoảng trống bên cạnh lạnh ngắt, anh không hề quay trở lại.
Nụ hôn nồng cháy đêm qua giống như một giấc mơ hoang đường, tỉnh mộng rồi liền chẳng còn để lại chút dấu vết nào.
Nhưng kỳ lạ là tôi cũng không dọn đồ dời đi nữa.
Có lẽ ngay đến chính bản thân tôi cũng chẳng thể gọi tên nổi cái thứ hy vọng nhen nhóm trong lòng mình lúc này là gì.
Mấy ngày tiếp theo, tôi luôn cảm thấy cơ thể mệt mỏi rã rời một cách bất thường, tâm trạng cũng bứt rứt, bồn chồn khôn nguôi.
