Chào Mừng Đến Địa Ngục Của Ta - Chương 134
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:04
Ngân Tô ngồi dưới cây đại thụ, sầu muộn nhìn chằm chằm vào cái rương kia. Chẳng lẽ cô phải chủ động khiêng nó về?
Có cách nào có thể làm cho cung điện không ăn nữa không? Không giải quyết được vấn đề này thì cô không thể bỏ những thứ còn sống vào đó được…
Phiền ghê luôn á!
Ngân Tô đang buồn rầu thì đột nhiên cảm nhận được có một ánh mắt lạnh như băng đang nhìn cô. Cô vừa ngẩng đầu lên thì ngay lập tức đối diện với một đôi mắt lóe lên ánh sáng xanh, là một thứ gì đó mảnh dài màu đen đang treo trên dây lụa đỏ, không có ý tốt nhìn cô chằm chằm.
Ngân Tô: “…”
Quái vật: “…”
Một người một quái im lặng đối mặt nhìn nhau, không ai động đậy.
Có lẽ đã qua một phút, cũng có thể là hai phút… Chỉ thấy Ngân Tô đột nhiên nhếch miệng cười, thoắt cái đã đứng dậy, leo tót lên cây.
Rõ ràng cái thứ trên cây kia đang rất sốc, mắt thấy thứ dưới tàng cây sắp tới gần, nó lập tức chuồn qua nhánh cây khác.
Bạch Lương Dịch còn đang nghĩ về đạo cụ không gian: “???”
Động tác của Ngân Tô rất nhanh, đến khi Bạch Lương Dịch nghe thấy tiếng động thì chỉ còn nhìn thấy chân cô sắp biến mất trong dải lụa đỏ, hoàn toàn không hiểu tại sao cô lại đột nhiên trèo lên cây làm gì.
Bạch Lương Dịch nhìn cái cây khô không ngừng rung lắc, có cái gì đó đang bỏ chạy, truy đuổi bên trong, cái cành này vừa rung xong thì đã thấy cái cành kia bắt đầu lắc, giữa dải lụa đỏ tung bay còn có cả tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết vang lên.
“…”
Cô đang làm cái gì vậy!!
Bạch Lương Dịch hoàn toàn không cảm thấy Ngân Tô xảy ra chuyện, bởi vì nghe thế nào cũng thấy con mèo vừa kêu t.h.ả.m kia yếu thế hơn.
Trên cây rầm rầm nửa ngày, cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Bạch Lương Dịch cẩn thận di chuyển đến dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn lên trên.
“Rầm rầm…”
Cô gái mặc áo gió màu đen hạ xuống giữa dải lụa đỏ đang tung bay sau lưng quấn quýt với làn tóc đen buông xõa. Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng soi bóng cô xuống nền đất bên cạnh, vặn vẹo thành một cái bóng nhỏ dài.
Bạch Lương Dịch lùi lại một bước, ánh mắt anh ta đặt trên người con mèo đen bị lụa đỏ quấn quanh người chỉ lộ ra mỗi cái đầu trong n.g.ự.c cô.
Anh ta nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc đến ghê người của mèo đen, lùi lại một bước, sẵn sàng b.ắ.n ra một quả cầu ánh sáng tiêu diệt nó bất cứ lúc nào.
“Đây là cái thứ tối qua?” Bạch Lương Dịch nhớ rõ tối qua mình cũng nhìn thấy một thứ tương tự như này, đặc biệt là đôi mắt xanh kia.
Ngân Tô: “Có lẽ thế.”
Bạch Lương Dịch: “Cô không g.i.ế.c nó?”
“G.i.ế.c làm gì? Làm thú cưng nuôi không tốt à?” Ngân Tô trìu mến vuốt ve cái đầu không thể động đậy của con mèo đen, chậm rãi nói: “Con mèo đáng yêu như vậy, ai nỡ ra tay chứ.”
Đôi mắt xanh biếc của con mèo gắt gao trừng Ngân Tô, nó nhe nanh trợn mắt với cô, hận không thể c.ắ.n cô một cái.
Bạch Lương Dịch: “…”
Cho dù là người yêu mèo như thế nào cũng không thể nào thấy con mèo này đáng yêu được chứ?
Mắt của mèo đen hơi lồi ra, lông cũng không mềm mại, ngũ quan thì… Phải nói thế nào nhỉ, như bị đặt sai chỗ vậy. Tóm lại nó với từ đáng yêu hoàn toàn không có chút liên quan gì tới nhau hết, nói k.h.ủ.n.g b.ố còn nghe được.
Nhìn con mèo này liệu có người chơi nào không muốn đ.á.n.h c.h.ế.t nó không?
Cô lại còn muốn nuôi nó làm thú cưng? Bị điên à?
***
***
Bạch Lương Dịch cách bé thú cưng của Ngân Tô xa một chút. Có lẽ anh ta biết mình không thuyết phục được cô bỏ nó đi nên chỉ có thể nói sang chuyện khác: “Cô có đạo cụ không gian đúng không?”
“…” Ngân Tô cũng không xác định được rốt cuộc cung điện là cái gì. Nếu nói nó là đạo cụ thì nó lại chiếm một hàng trên giao diện cá nhân của cô.
Còn nếu nói nó là kỹ năng thì mỗi người lại chỉ có thể có một kỹ năng thiên phú.
Nhưng quả thật nó có thể chứa đồ được nên tạm thời cứ coi nó là đạo cụ không gian đi.
Ngân Tô không trả lời Bạch Lương Dịch, Bạch Lương Dịch cũng thức thời không có hỏi nữa nhưng vẫn ngầm chắc chắn rằng Ngân Tô có đạo cụ không gian.
“Về sau cô ít dùng đạo cụ không gian trước mặt người chơi đi.” Bạch Lương Dịch nhắc nhở cô một câu: “Trong trò chơi rất hiếm có đạo cụ không gian, dễ bị những người chơi khác thương nhớ lắm.”
Ngay cả anh ta nhìn thấy đạo cụ không gian còn có chút động tâm chứ đừng nói đến đám người chơi không tuân thủ đạo đức kia.
Ngân Tô liếc anh ta một cái, gật đầu tỏ vẻ mình biết rồi. Một giây sau cô đứng ngay trước mặt Bạch Lương Dịch ném tấm bia đá vào trong cung điện.
Bạch Lương Dịch: “…” Lời tôi nói không có tác dụng gì đúng không?
Từ từ…
“Cô cất tấm bia đá kia đi làm gì?” Mà tấm bia đá đó lớn như vậy cô còn cất vào được thì tại sao lại không cất cái rương kia vào… Bạch Lương Dịch tỏ vẻ không hiểu.
“Tấm bia đá này bẩn rồi, tôi đổi cho bọn họ tấm khác mới hơn.” Khóe môi Ngân Tô không nhịn được nhếch lên, trong giọng nói nhẹ nhàng mang theo sự vui vẻ: “Tới thôn người ta làm khách, sao lại không mang theo chút quà được chứ.”
Đầu Bạch Lương Dịch load mất một lúc vẫn không thể hiểu nổi, cảm giác như cô đang làm khùng làm điên vậy.
Ngân Tô lấy tấm bia mộ Trương Minh Hoạ ra, dùng đạo cụ trong cửa hàng dán lại rồi vùi xuống chỗ của tấm bia đá hồi nãy. Lấp xong đống đất cuối cùng, Ngân Tô phủi phủi bùn trên tay xuống, đi quanh bia mộ thưởng thức thành quả lao động của mình.
Hy vọng thôn dân sẽ thích món quà cô tốn công chuẩn bị.
Bạch Lương Dịch c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm cái tên trên tấm bia mộ, không nhịn được mà thầm gào thét trong lòng —— Cô lấy đâu ra tấm bia mộ đó vậy trời!!
Rõ ràng đều cùng một cái phó bản, tại sao cách chơi của cô lại khác người bình thường như vậy chứ!!
…
…
Trên đường về, Bạch Lương Dịch vẫn còn cảm thấy hơi sốc, nên khi anh ta nhìn thấy Ngân Tô đứng trước cửa nhà cô dâu người ta nhiệt tình đi lên giúp đỡ, gương mặt anh ta vẫn bình thản như không có gì xảy ra.
Mà lần này Bạch Lương Dịch đã nhìn thấy rõ dáng vẻ của những bóng đen kia, chính là cô dâu mặc váy cưới.
Quỷ dị hơn là bọn họ đều không có tròng mắt.
Bạch Lương Dịch nhìn cái rương bên chân mình… Tròng mắt trong rương có phải là của những cô dâu này không? Thôn dân m.ó.c m.ắ.t của bọn họ xuống sao? Tại sao phải làm vậy?
Ngân Tô lôi theo dải lụa đỏ, trợ giúp rất nhiều cô dâu về nhà.
Tuy những cô dâu kia không tập kích cô nhưng cô cảm nhận được những cô dâu này đã mạnh hơn trước đó cô gặp không ít. Không biết là do bị m.ó.c m.ắ.t hay bản thân những cô dâu này đã khá mạnh rồi.
“Mắt của cô…” Sau khi Ngân Tô giúp thêm một cô dâu nữa về nhà, cô bèn thử hỏi thăm: “Không muốn tìm về sao? Không có mắt bất tiện lắm.”
Cô dâu đưa tay sờ hốc mắt mình một cái, ngón tay cắm thẳng vào sâu trong hốc mắt lục lọi, cô ta mờ mịt nỉ non: “Mắt… Tôi không có mắt sao? Mắt của tôi đâu? Mắt… Mắt của tôi, cô có thấy mắt của tôi không? Tại sao lại không thấy nó đâu…”
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô nhanh ch.óng cắt ngang lời độc thoại của cô dâu, thong thả bình tĩnh đẩy cô ta về phía cửa: “Nhanh về nhà thôi, người nhà của cô còn đang chờ cô đấy, cô đừng để bọn họ đợi lâu.”
“Về nhà… Đúng rồi, về nhà, tôi phải về nhà.” Quả nhiên cô dâu đã quên mất chuyện mắt, gương mặt dữ tợn khôi phục lại vẻ bình thản, thậm chí còn lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Đưa mắt nhìn cô dâu đoàn tụ cùng người nhà, Ngân Tô quay người trở lại đường lớn.
Xem ra cô dâu cũng không nhớ được việc mắt mình đã bị móc mất, hơn nữa còn không thể đề cập đến mắt.
Thôn dân giấu mắt của nhóm cô dâu dưới tấm bia đá, rồi ngày nào cũng bôi m.á.u lên tấm bia đá đó là để phong ấn bọn họ?
Xem ra thôn dân rất sợ những đứa con gái bị “gả” ra ngoài này.
“Ầm ——”
Ngân Tô cùng Bạch Lương Dịch đồng thời ngẩng đầu nhìn về nơi có vụ nổ.
Là hướng nhà Trương Dương.
Xảy ra chuyện rồi!
Chương 135
Nhà Trương Dương.
Trình Tinh lao từ trong bụi mù chạy ra ngoài cửa, trên người, trên mặt toàn m.á.u là m.á.u, mỗi một bước lại in thêm một dấu chân m.á.u trên mặt đất.
“Khụ khụ khụ…” Trình Tinh bị sặc khói đến mức đỏ bừng mặt, tựa lên bàn đá trong sân thở hổn hển. Cô ấy lấy trên người ra một loại t.h.u.ố.c phục hồi rồi đổ vài lần lên mặt mới đỡ lên nhiều, vết thương trên người cũng đã được cầm m.á.u.
Cô ấy cảnh giác nhìn chằm chằm cánh cửa, khói tản đi, một quái vật hình người nằm dưới đất đang chui từ trong ra, trên người nó còn có dấu vết bị lửa đốt, tản ra một mùi cháy khét rất khó ngửi.
Tứ chi của con quái vật hình người kia chạm đất, bò ra như một con nhện. Ánh mắt nó tập trung trên người Trình Tinh, cái lưỡi đỏ tươi vung loạn trong không trung, hưng phấn lao lên hệt như ch.ó săn nhìn thấy con mồi.
Trình Tinh thầm mắng một tiếng, vội vàng tránh khỏi bàn đá. Quái vật ầm một tiếng đập lên bàn đá khiến bàn đá chia năm xẻ bảy. Nó giẫm nát bàn đá, trong cổ phát ra những tiếng gầm gừ rồi lại lao đến đ.á.n.h Trình Tinh.
Thể lực của Trình Tinh vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, kỹ năng lại đang trong trạng thái cooldown nên hiện giờ cô ấy chỉ có thể né tránh dựa vào đạo cụ.
Khả năng hồi phục của con quái vật này rất mạnh. Vừa rồi rõ ràng cô ấy đã đ.á.n.h nó trọng thương nhưng hiện giờ trông cái thứ này không hề có chút gì gọi là mệt mỏi, nó càng đuổi càng hưng phấn.
Đầu con quái vật nhào về phía trước, đằng sau Trình Tinh đã không còn đường lui. Cô ấy muốn chạy thoát từ bên cạnh nhưng quái vật đã phát hiện ra ý đồ của cô ấy, bụng nó dán sát xuống mặt đất trượt một cái, bắt được chân cô ấy trước.
Trình Tinh bị kéo xuống đất, quái vật hưng phấn gầm lên, nhanh ch.óng bò lên người cô ấy.
Trình Tinh vô cùng tỉnh táo, cố chịu đựng cơn đau khi bị quái vật chộp lấy đứng yên không nhúc nhích. Đợi đến khi quái vật bò lên trước người, cô ấy đột nhiên nhấc tay cắm một cái b.út vào trong mắt con quái vật.
Cái b.út đó là một đạo cụ, bên trong có dịch độc, quái vật bị dịch độc ăn mòn, che mắt gầm rú.
Trình Tinh nhân cơ hội đó thoát khỏi nanh vuốt của nó nhưng một giây sau quái vật lại đùng đùng nổi giận vật cô ấy ngã xuống đất, mở cái miệng to đùng dính đầy m.á.u ra gào về phía cô ấy.
Mắt thấy móng vuốt của quái vật sắp vung xuống, một cái lưới to từ trên trời giáng xuống bọc lấy con quái vật. Tấm lưới kia nhanh ch.óng buộc c.h.ặ.t lại khiến quái vật bị ép phải cuộn người lại.
Trình Tinh lập tức chống đất di chuyển qua bên cạnh.
Chiếc lưới đang bọc lấy con quái vật vẫn đang tiếp tục siết lại, đến khi ép c.h.ặ.t vào da nó rồi cắt nát…
Trình Tinh nhìn con quái vật bị tấm lưới kia cắt thành từng mảnh vụn rơi đầy đất, dạ dày bắt đầu cuồn cuộn. Cho dù đã từng chứng kiến rất nhiều cảnh tượng như vậy rồi nhưng cô ấy vẫn chưa thể thích ứng được.
“Không sao chứ?”
Trình Tinh lần theo giọng nhìn sang, là Tôn Hạo.
Dường như Tôn Hạo cũng vừa mới trải qua một trận chiến nên trông thê t.h.ả.m không khác gì cô ấy.
“Tôi không sao, cảm ơn.” Trình Tinh che n.g.ự.c, cố gắng bình ổn lại hơi thở của mình: “Những người khác đâu?”
Tôn Hạo lớn tiếng nói: “Chu Hiên c.h.ế.t rồi, Sử Vân Phi thì không thấy tung tích, Bạch Lương Dịch vẫn chưa trở lại.”
Tôn Hạo vừa dứt lời thì đã thấy cổng sân bị người ta đẩy ra, Ngân Tô và Bạch Lương Dịch cùng nhau tiến vào, trên tay bọn họ đang cầm một cái rương… Trong tay cô gái kia còn ôm một con mèo mặt mũi kỳ lạ bị lụa đỏ quấn quanh.
Mèo đen bị ép làm ổ trong khuỷu tay Ngân Tô, đôi mắt âm trầm liếc nhìn những người đứng trong sân, dường như nó đang nghĩ làm thế nào để xé một miếng thịt trên người họ xuống.
Con mèo đen này rõ ràng không phải là một con mèo đen bình thường.
Sao cô có thể bình tĩnh ôm cái thứ đó như vậy chứ…
Ánh mắt Ngân Tô rơi lên đống hỗn độn trong sân cùng với t.h.i t.h.ể quái vật: “Thì ra đêm nay tất cả mọi người đều có những trải nghiệm vô cùng đặc sắc đấy nhỉ.”
“…”
Đây không phải đặc sắc, đây là nguy hiểm c.h.ế.t người.
…
…
Hồi chiều nay khi Trình Tinh đi tìm manh mối thì xảy ra chút chuyện. Sau khi trở về cô ấy cảm thấy tinh thần mình không được ổn lắm nên đã dùng t.h.u.ố.c thanh trừ ô nhiễm, ai ngờ đến chiều vẫn ngủ sâu như vậy.
Cô ấy không biết Ngân Tô rời đi lúc nào, càng không biết quái vật từ đâu tới. Lúc cô ấy giật mình tỉnh dậy đã thấy đạo cụ phòng ngự trong tay vỡ vụn.
Quái vật hoàn toàn không có hứng thú với Liễu Lan Lan và Lô Khê, chỉ đuổi đ.á.n.h mình cô ấy.
Còn về phần Tôn Hạo, anh ta đi ra ngoài cùng với Bạch Lương Dịch nhưng sau khi hai người rời khỏi nhà Trương Dương thì đã tách ra hành động. Khi anh ta đang thăm dò trong thôn thì gặp phải cô dâu. Cô dâu kia rất kỳ lạ, sau khi giao thủ thấy không chiếm được lợi, anh ta bèn trở lại trước.
Ai ngờ vừa mới vào cửa đã phát hiện cửa tủ quần áo trong phòng bị mở, thẳng ngay cửa là một cái gương.
Nhưng khi anh ta nhìn vào cái gương kia thì phát hiện bản thân đang ở trong bóng tối.
Đợi đến khi anh ta thoát được ra ngoài từ trong bóng tối đi ra thì đã thấy đầu Chu Hiên lìa khỏi xác nằm trên đất, mà ngoài cửa là tiếng động Trình Tinh làm ra.
“Chu Hiên c.h.ế.t như thế nào?”
“Có lẽ cũng gặp phải cái gương kia giống tôi.” Tối qua khi bọn họ kiểm tra phòng thì thấy trên cánh cửa tủ kia có dán một tấm poster chứ không có tấm gương nào hết.
Cái c.h.ế.t của Chu Hiên cũng không làm cho những người chơi lâu năm như họ để ý nhiều lắm. Bọn họ đã từng chứng kiến rất nhiều người bỏ mạng nên chỉ có thể trách anh ta không cẩn thận, thực lực không đủ mạnh.
Cách thức hai căn phòng gặp phải nguy hiểm tuy không hoàn toàn giống nhau nhưng tấm poster trên tủ quần áo trong phòng Trình Tinh cũng bị người ta xé mất, làm lộ ra tấm gương.
Liễu Lan Lan cùng Lô Khê vẫn còn ngủ trên giường, hoàn toàn không bị đ.á.n.h thức. Theo lời Tôn Hạo thì ba NPC nam bên cạnh cũng vậy, ngủ như c.h.ế.t.
NPC đều không rời khỏi nhà Trương Dương mà người chơi lại hoạt động trong thôn, ít nhiều gì bọn họ cũng sẽ kích hoạt một vài quy tắc t.ử vong nên càng dễ bị tập kích… Đương nhiên cũng có thể là do trò chơi nhằm vào người chơi.
“Ai xé poster trên gương xuống?” Lại còn nhắm ngay cửa ra vào, chỉ cần đi từ cửa vào là kiểu gì cũng bị gương chiếu phải.
“Chắc chắn là một trong số những NPC kia.” Tôn Hạo xúi quẩy nói: “Ở chung phòng với NPC thì có thể có chuyện gì tốt, tôi thấy cứ g.i.ế.c quách bọn họ đi cho xong.”
Trình Tinh: “Có thể trên người bọn họ vẫn còn manh mối, nếu g.i.ế.c bọn họ chúng ta sẽ bị thiếu manh mối.” Có một vài NPC sau khi c.h.ế.t, trò chơi sẽ bổ sung một NPC khác, nhưng có NPC c.h.ế.t là c.h.ế.t, không có NPC dự bị.
Một khi trên người NPC kia có manh mối, vậy thì sẽ không thể nào lấy được. Thiếu manh mối không quan trọng còn đỡ, nhưng nhỡ đâu đó là chìa khóa qua ải, vậy thì bọn họ cũng chỉ có thể cố gắng chống đỡ đến khi phó bản kết thúc.
Nhưng đến khoảng cuối phó bản, mức độ nguy hiểm sẽ gia tăng gấp mấy lần, muốn cố gắng chống đỡ qua được phó bản thì có khi bọn họ phải đào hết tất cả vốn tích lũy ra dùng, tổn thất quá lớn.
Đương nhiên Tôn Hạo biết rõ điều này, anh ta cũng chỉ là tức giận nên mới nói như vậy.
Bạch Lương Dịch: “Có nhìn thấy quy tắc không?”
Tôn Hạo gật đầu, nói ra quy tắc anh ta nhìn thấy: “Thôn dân nhiệt tình hiếu khách mời bạn tham gia hôn lễ của bọn họ, nhất định phải mặc trang phục màu trắng thuần khiết đi dự tiệc.”
Ngân Tô ngồi trên cái rương, vuốt đầu mèo đen nghe bọn họ nói chuyện.
Trong quy tắc này có hai trọng điểm, lời mời và trang phục màu trắng.
Nhưng trước mắt bọn họ vẫn chưa nhận được lời mời đến dự đám cưới chính thức.
“Mời, trang phục màu trắng là hai điểm mấu chốt.” Giọng của Bạch Lương Dịch và Ngân Tô chồng lên nhau.
Ngân Tô trầm mặc vuốt mèo, nghe bọn họ thảo luận quy tắc xong thì không còn cảm thấy hứng thú nữa, chuẩn bị về phòng ngủ.
Người chơi khác nhìn cô bằng ánh mắt nhìn dũng sĩ. Vừa xảy ra chuyện như vậy mà cô còn dám về ngủ? Không sợ có quái vật đột nhiên nhảy ra khỏi tấm gương kia hả? Mà cô lại còn ôm theo con mèo kỳ quái kia nữa chứ!!
Không hề có một con vật nào xuất hiện trong thôn này nên chắc chắn con mèo kia không phải thứ gì tốt.
