Chào Mừng Đến Địa Ngục Của Ta - Chương 148: Hiện Thực

Cập nhật lúc: 18/03/2026 04:04

【Chúc mừng cô đã vượt qua phó bản “Thôn Vĩnh Sinh”, cô chính là người chơi đầu tiên vượt qua phó bản này, cô có thể được ưu tiên lựa chọn một đạo cụ.】

Ngân Tô tiến vào khu vực chờ, trước mắt hiện ra khung trò chơi, cô liếc mắt một vòng nhìn đống đạo cụ trò chơi bày ra. Thì ra không phải phó bản từ vong nên chỉ có thể chọn một món.

【Hòm gỗ phong ấn Tà thần】

【Áo cưới】

【Ước nguyện của thôn dân】

Ba đạo cụ này đều không quá hấp dẫn với Ngân Tô nên cô cũng lười chọn, lấy luôn cái thứ nhất.

【Hòm gỗ phong ấn Tà thần (tàn khuyết): Hòm gỗ lưu giữ lại sức mạnh của Thiên Sư, có thể phong ấn được các lực lượng tà ác. Đương nhiên, trong hòm cũng có sức mạnh của Tà thần còn sót lại, sau khi mở hòm bạn có thể sẽ bị Tà thần mê hoặc. Là phong ấn ác hay là phóng thích ác, chỉ nằm trong một suy nghĩ của bạn.】

Ngân Tô: “…”

Cái vận may này… Đến cả đạo cụ phó bản cấp S cũng không xứng được hoàn chỉnh sao?!

【Chúc mừng cô đạt được danh hiệu “Sửa cũ thành mới”, cô sẽ nhận được chìa khóa “Thôn Vĩnh Sinh” vĩnh viễn làm kỷ niệm.】

【Mời người chơi đúng giờ online trò chơi sau 168 tiếng nữa, nếu không sẽ cưỡng chế người chơi tiến hành trò chơi. Nếu cần tiếp tục ở lại thế giới hiện thực, mời sử dụng điểm tích lũy để đổi thời gian ở lại.】

【Trò chơi cấm kỵ rất mong được gặp cô vào lần tới.】

Ngân Tô còn chưa kịp phản ứng đã bị đá ra bắt offline. Cô đang nằm trên sô pha trong phòng mới, trên tay còn cầm một đồng vàng.

Ngay chính giữa là ba chữ “Thôn Vĩnh Sinh”, mặt trái là những đường cong uốn lượn như nước chảy.

【Kiểm tra đo lường được người chơi có thẻ tài xế lái xe buýt, thông tin về trạm Thôn Vĩnh Sinh sẽ mở ra cho cô.】

Ngân Tô ấn ngón tay lên ba chữ “Thôn Vĩnh Sinh” trên đồng vàng, trên không trung hiện ra một loạt chữ nhỏ.

【Phó bản: Thôn Vĩnh Sinh thôn (1089) 】

【Trạm xe buýt: 1074】

Ngân Tô nhìn đồng vàng phía trên giao diện cá nhân, trước đó cô đã thử nghiên cứu rồi. Thứ đồ chơi kia không có giải thích gì hết, cũng không có cách nào lấy ra được…

Nhưng lúc này, cô lại thử chạm vào hàng chữ kia thì đồng vàng trong tay bỗng nhiên biến mất.

Số lượng đồng vàng từ 3 lên thành 4.

Một lát sau, Ngân Tô cầm 4 đồng vàng trong tay. Mặt khác, ba đồng vàng kia có một mặt trống không, còn một mặt có những đường cong uốn lượn như nước chảy giống với đồng Thôn Vĩnh Sinh.

Chìa khóa mở phó bản là đồng vàng.

Đồng vàng Thôn Vĩnh Sinh này chính là chìa khóa cố định chỉ có thể mở được Thôn Vĩnh Sinh.

Mà phó bản t.ử vong thì trực tiếp đóng cửa luôn, không thể mở ra được nữa cho nên đồng vàng này… Chính là chìa khóa trống?

Mắt Ngân Tô sáng lên, như vậy có phải là cô có thể vào từ phó bản t.ử vong không? So với phó bản bình thường, phó bản t.ử vong vẫn thú vị hơn một chút.

Ngân Tô cảm thấy có cơ hội thì có thể thử một lần, tâm trạng cô rất tốt nhét đồng vàng lại vào trong giao diện cá nhân

【Số hiệu: 0101】

【Họ tên: Ngân Tô】

【Đồng vàng: 4】

【Điểm tích lũy: 340 ( +11500 ) 】

【Kỹ năng thiên phú: Giám định vạn vật】

【Khen thưởng đặc biệt: Quyền được miễn phó bản t.ử vong, di hoa tiếp mộc, đạo cụ lắp đặt chip (đang trang bị), thư mời hoa hồng đen 】

【Đạo cụ: Dao của đồ tể… Hòm gỗ phong ấn Tà thần】

【Cung điện bụi gai: Đang mở】

Ngân Tô nhíu mày nhìn chằm chằm vào điểm tích lũy, sao điểm tích lũy lại ít như vậy?

Đây còn là phó bản cấp độ địa ngục được người chơi lưu truyền mà còn vậy thì liệu mấy phó bản đơn giản còn ít điểm tích lũy đến mức nào đây?

Khó trách bọn họ coi trọng điểm tích lũy như vậy, quả nhiên phó bản t.ử vong vẫn có lợi nhất!

Ngân Tô lại nhìn điểm tích lũy một cái, cuối cùng tắt giao diện cá nhân đi, mắt không thấy tâm không phiền.

Bình thường khi vượt qua phó bản sẽ không có thông báo nhưng Ngân Tô xem trên diễn đàn thấy có bài post thảo luận về thông báo của người chơi. Cô nhấn vào xem thì biết đây là thông báo người chơi phó bản Thôn Vĩnh Sinh… Xem ra thông báo người chơi là người chơi nào cũng có thể nhận được, cũng không biết có bị hạn chế khu vực hay không.

Lướt diễn đàn xong, Ngân Tô lại mở app mạng xã hội ra lướt, bên trên vẫn là hotsearch về cô, mọi người đều suy đoán người chơi 0101 là ai. Thậm chí, bên dưới các hotsearch lớn còn xuất hiện đủ thể loại l.ừ.a đ.ả.o.

Ngân Tô còn rất nhiều đồ chưa đặt mua, lướt thêm vài phút liền thoát app. Vốn định đặt hàng trên mạng nhưng vừa nhìn thấy số dư trong tài khoản, cô đành phải từ bỏ, quyết định làm chút thức ăn cho bản thân rồi lại ngủ một giấc thật ngon.

***

***

Hai ngày sau.

Khang Mại bước xuống từ một chiếc siêu xe nhưng lại trông khá khiêm tốn, ngửa đầu xem qua bảng hiệu đã phai màu của tiệm trà sữa hoàn toàn chưa nghe qua thương hiệu.

Khang Mại cho rằng Ngân Tô đang uống trà sữa ở đây, không ngờ khi anh ta đi vào tìm quanh một vòng vẫn không thấy cô đâu, đang tính gọi điện thoại thì đột nhiên nhìn thấy một cô gái đeo khẩu trang đang đứng trong quầy bán hàng, ánh mắt hai người va vào nhau giữa không trung.

Khang Mại như bị sét đ.á.n.h không nhúc nhích được.

Cho đến khi cô gái kia đi đến, vẫy vẫy tay trước mặt anh ta: “Khang tiên sinh?”

Khang Mại hoàn hồn, nhìn từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá cô một lượt. Cô gái mặc đồng phục của tiệm trà sữa, dưới chiếc mũ là mái tóc dài được buộc gọn gàng, khẩu trang che mất nửa gương mặt chỉ thấy được một đôi mắt đen nhánh trong suốt.

Anh ta chậm rãi hít thở, rít qua kẽ răng vài chữ: “Cô… đang làm gì ở đây?”

“Đi làm đó.” Ngân Tô kéo khẩu trang hướng lên trên, chỉ vào bàn trống bên cạnh, “Anh ngồi trước đi, một lát nữa tôi mới tan ca.”

Khang Mại: “…”

Vẻ mặt Khang Mại như gặp phải quỷ nhìn chằm chằm Ngân Tô.

Đồng t.ử Khang Mại co rút lại, rốt cuộc anh ta vừa nhìn thấy cái gì vậy!!!

Tại sao cô lại ở đây làm trà sữa cho người ta chứ!!!

Khang Mại không hiểu!

Khang Mại không biết!

Khang Mại, một người đàn ông cao 1m9, gương mặt dữ tợn ngồi ngay ngắn trong tiệm trà sữa làm cho khách không dám lại gần. Thậm chí, vài vị khách muốn uống trà sữa ở quán lại đổi ý mua mang đi.

Ngân Tô bận bịu làm xong một đợt mới thì vừa kịp lúc tan làm, cô chào hỏi chủ cửa hàng rồi cầm hai ly trà sữa tan làm.

Ngân Tô đưa một ly cho Khang Mại: “Mời anh uống.”

“…” Trà sữa không tên miễn phí… Cuối cùng Khang Mại vẫn cầm lấy ly trà sữa.

“Có phải nơi này có vấn đề gì không?” Khang Mại suy nghĩ nửa ngày cũng chỉ nghĩ ra được lý do này.

Ngân Tô dùng ống hút chọc thủng một lỗ trên ly trà sữa, hơi hơi nghiêng đầu vẻ mặt nghi hoặc: “Có vấn đề chỗ nào?”

“Không có vấn đề thì sao cô lại tới đây làm?” Đây chẳng lẽ là đam mê đặc biệt của đại lão?

“Đương nhiên là để kiếm tiền nuôi sống bản thân rồi. Ủa chứ không lẽ đi làm để cống hiến tình yêu cho xã hội à?” Tiền trên người cô đều tiêu hết rồi. Khang Mại lại chưa đưa tiền bán đạo cụ cho cô, cô cũng đâu thể c.h.ế.t đói được? Vậy nên cô chỉ có thể đi làm thêm thôi.

“…” Rốt cuộc cô thiếu tiền tới mức nào vậy chứ?

Khang Mại vẫn không hiểu được tại sao một đại lão có thực lực như vậy lại phải sầu muộn về chuyện tiền nong, cuối cùng lại còn phải đi làm thêm trong tiệm trà sữa nữa chứ…

Nhưng… chắc là cô đã vượt qua được một phó bản nữa rồi nhỉ?

Lần này lại không phải là phó bản t.ử vong…

Mà ngẫm lại thì thấy cũng bình thường, cho dù cô có xui xẻo thế nào thì cũng không thể lần nào cũng vào phó bản t.ử vong được đúng không?

Cũng may Khang Mại có chừng mực, không tiếp tục hỏi nữa. Lần này anh ta tìm Ngân Tô là để đưa tiền bán được một vài đạo cụ trong số những đạo cụ cô cung cấp.

Khang Mại còn rất cẩn thận chuẩn bị tiền mặt cho Ngân Tô, để trong một cái vali nhỏ.

Ngân Tô không đếm lại thậm chí còn không mở ra xem, hỏi thăm anh ta một vài chuyện khác: “Chuyện thân phận đã làm xong chưa?”

“Sao nhanh vậy được.” Đó là chuyện anh ta tùy tiện đóng dấu lên một tờ giấy là có tác dụng sao?

“Ồ.”

Ngân Tô mời Khang Mại ở lại dùng một bữa cơm sau đó mới chia ra mỗi người một ngả.

Sau khi dùng cơm xong Ngân Tô không quay về ngay lập tức mà kéo vali, cầm theo một cây kem ốc quế đi dạo trên phố.

Ngân Tô nhìn dòng xe qua lại tấp nập, biển hiệu đầy màu sắc lung linh rực rỡ, hòa vào biển người ồn ào trên phố, ngẩn ngơ một hồi không biết suy nghĩ đã bay đến nơi nào.

Vất vả lắm cô mới được nghỉ 7 ngày nhưng cái cung điện như quỷ đói đầu t.h.a.i kia thì phải làm sao đây?

Thật đau đầu!

Chương 149

Quỷ c.h.ế.t đói đã bắt đầu đếm ngược. Ngân Tô cảm thấy vô cùng buồn rầu vì khẩu phần ăn của con quỷ c.h.ế.t tiệt này, bây giờ biết đi đâu kiếm quái vật cho nó đây, cô cũng không muốn bảy ngày nghỉ của mình đi tong…

Ngân Tô sầu muộn nhét vali vào cung điện, trước tiên mua một đống đồ ăn vặt khao bản thân.

Cô ngồi trên bậc thang ăn thịt xiên nướng, ánh mắt đặt trên các bác trai bác gái đang khiêu vũ trong quảng trường. Những bác trai bác gái ngoài 65 này không cần phải lo bị kéo vào trong trò chơi, cuộc sống rất thoải mái dễ chịu.

Còn bên kia là những đứa nhỏ mười mấy tuổi đang ngồi xếp hàng nghe người ta giảng về quy tắc thông dụng trong trò chơi cấm kỵ…

Khung cảnh ca múa thái bình xen lẫn sự lạnh lùng tàn khốc. Cái thực tại tan vỡ này hoang đường như một trò đùa vậy.

Ngân Tô ăn thịt xiên nướng xong, phủi tay chuẩn bị đứng dậy thì trên đầu đột nhiên ‘rầm’ một tiếng, một bóng người màu đen ngã thẳng xuống trước mặt cô.

Ngân Tô: “…”

Cô rũ mắt nhìn cái áo khoác mình mới mua, bên trên tung tóe dính đầy chất lỏng màu đỏ tươi, tâm trạng vốn đang không tốt giờ lại càng tệ hơn.

Điên mất, aaa…

“A ——”

Đám người trên quảng trường thay nhau hét hộ Ngân Tô, họ hoang mang lo sợ chạy tứ tán.

Người đàn ông đập xuống đất như bị một vật nặng nghiền ép qua vậy. Thế nhưng lúc này anh ta vẫn còn động đậy, cơ thể bằng phẳng bắt đầu phình lên, tứ chi vặn vẹo khôi phục lại như cũ, định bò dậy.

Ngân Tô âm trầm nhìn anh ta, thấy anh ta động đậy, ánh mắt càng ngày càng sáng. Quái vật kìa… Đây không phải là thức ăn từ trên trời rơi xuống sao!!

Ngân Tô tiến lên trước một bước, giẫm một phát ép người đàn ông chuẩn bị bò dậy nằm lại đất. Cơ thể đang phình lên cũng bị cô giẫm xẹp xuống một ít. Anh ta nhanh ch.óng khô đét lại như quả bóng bị xì hơi vậy.

Anh ta khó khăn cứ động đầu, bất ngờ chưa kịp chuẩn bị gì nhìn thẳng vào một đôi mắt đen nhánh. Người đang giẫm mình đeo khẩu trang che kín mặt mũi nhưng đôi mắt lộ ra kia lại hơi lóe sáng, giống như sói đói nhìn thấy con mồi, tràn đầy vẻ u ám hưng phấn.

Không hiểu sao anh ta lại cảm thấy rùng mình, cảnh báo nguy hiểm kêu vang dưới đáy lòng, thế nhưng anh ta lại không thể động đậy.

Ngân Tô duỗi tay muốn bắt người đàn ông nhưng vào đúng lúc này một cơn gió sắc bén vụt tới từ phía sau. Cô đột nhiên rùng mình một cái, thân thể theo bản năng hơi nghiêng sang bên cạnh. Một mảnh kim loại sắc bén sượt qua người cô, đối phương hoàn toàn không muốn dây dưa với cô, nắm c.h.ặ.t lấy người đàn ông trên mặt đất rồi xông thẳng lên trời.

Người chơi xui xẻo chỉ có mỗi kỹ năng giám định: “…”

Ngân Tô ngẩng đầu nhìn bóng người ngày càng bay cao, cô cứ có cảm giác phiền muộn như kiểu thức ăn dâng đến miệng rồi còn bị cướp mất vậy.

Mấy người mặc đồng phục chạy từ ngoài quảng trường tới, sau đó Ngân Tô nhìn thấy cái thứ đang bay lên giữa không trung bị một dòng điện đ.á.n.h trúng rồi nện xuống Wetland Park.

Phần lớn người tới đều đuổi theo vào trong Wetland Park, chỉ có một vài người ở lại cảnh giác nhìn chằm chằm Ngân Tô.

Ánh mắt cô rơi lên huy chương trước n.g.ự.c một người trong số đó, cái chữ “Cấm” kia rất dễ gây chú ý tới người khác.

Người của Cục điều tra cấm kỵ.

Người đằng sau đuổi theo tới lập tức lấy dụng cụ thao tác xung quanh Ngân Tô một hồi, “Tạm thời chưa có dấu hiệu bị ô nhiễm… Cô ấy là người chơi.”

Ngân Tô hơi nhíu mày, thế mà lại có thể trực tiếp giám định ra người chơi… Bảo sao Khang Mại lại nói quy trình kiểm tra khi gia nhập Cục điều tra lại tùy tiện như vậy. Người ta có thể trực tiếp giám định được có phải người chơi hay không, hoàn toàn không sợ người bình thường giả mạo.

Những điều tra viên đang cảnh giác kia cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, một nữ điều tra viên trong đó tiến lên, “Xin chào, tôi là điều tra viên của Cục điều tra cấm kỵ.”

Ngân Tô khẽ gật đầu, vô cùng lễ phép nói: “Chào cô.”

Đối phương dựa theo quy trình lấy giấy chứng nhận ra cho cô xem, còn rất quan tâm cô: “Vừa rồi cô có bị thương không?”

“Tôi không sao.” Cô đã kịp thời tới giẫm cho anh ta một phát nên anh ta không có cơ hội làm cô bị thương: “Nhưng áo tôi bẩn rồi, vừa mới mua xong.”

“…” Có lẽ cô ấy không ngờ Ngân Tô lại nói ra một vấn đề không quan trọng như vậy, điều tra viên cảm giác mình bị nghẹn họng.

“Xin lỗi vì đã gây thêm phiền phức cho cô.” Điều tra viên nhanh ch.óng điều chỉnh tốt tâm trạng, xin lỗi xong liền lập tức nhảy qua đề tài khác, bắt đầu hỏi thăm chuyện cô vừa trải qua.

Đối phương cũng không có kiểm tra thực hư thân phận của cô ra sao, thậm chí còn không bảo cô gỡ khẩu trang xuống mà chỉ hỏi thăm tình huống cô vừa nhìn thấy.

Người chơi không muốn để lộ thân phận trong thế giới thực và đương nhiên cũng không muốn bị Cục điều tra cấm kỵ biết. Vậy nên khi không có manh mối chứng minh người chơi có hiềm nghi hoặc biểu hiện kỳ quái thì Cục điều tra cấm kỵ sẽ không tra thân phận của bọn họ —— Ít nhất bề ngoài là không biết. Đây cũng là lý do phần lớn người chơi tín nhiệm Cục điều tra trong thời gian dài như vậy.

Cư dân nhiệt tình của thành phố rất phối hợp kể lại chuyện mình vừa trải qua, cuối cùng tò mò hỏi một câu: “Vừa rồi là quái vật hả?”

Điều tra viên ghi chép lại lời Ngân Tô nói không sót chữ nào, lắc đầu phủ nhận: “Không phải, là người chơi.”

“Người chơi…” Người chơi bị ô nhiễm sao? Tại sao người chơi trong thế giới thực lại vẫn bị ô nhiễm?

Ngân Tô nghĩ tới khu ô nhiễm.

Nhưng đối phương không có ý muốn nói nhiều, khép máy tính bảng trong tay lại, lễ phép khéo léo nói: “Cô có thể đi rồi.”

Ngân Tô vừa rời đi thì bên ngoài quảng trường lại có một chiếc xe dừng lại. Giang Kỳ bước xuống xe, dẫn theo vài người vội vàng lướt qua người cô.

Khí thế trên người đàn ông mặc áo Tây đi giày da quá mạnh mẽ, đến cả Ngân Tô cũng không nhịn được mà phải ghé mắt nhìn thêm vài lần.

Cục điều tra cấm kỵ…

Ngân Tô rũ mắt nhìn chiếc áo khoác dính đầy m.á.u của cô, chẹp một tiếng rồi quay đầu rời khỏi Wetland Park từ một cánh cửa khác.

Với mức độ xui xẻo này của cô thì biết đâu lại có thể gặp phiền toái đấy.

***

***

Trong Wetland Park, rất nhiều cây cối bị gãy đổ, còn có một phần bị lôi điện đ.á.n.h cháy, không ít điều tra viên đang cuống quýt dập lửa.

“Anh Giang.” Độ Hạ để tóc ngắn trông rất gọn gàng kéo lấy một người ném xuống trước mặt Giang Kỳ: “Còn một tên chạy thoát rồi.”

Giang Kỳ đang xem lại camera giám sát, ánh mắt liếc qua người trên đất một vòng, đến khi xem xong mới đưa máy tính bảng cho người đứng sau.

Anh ta nhấc chân đá người đang nằm nghiêng quay thẳng lại. Người đàn ông này là người đập xuống đất hồi nãy, lúc này gương mặt anh ta đầy m.á.u, hơi thở nặng nề, ánh mắt tan rã.

Giang Kỳ từ trên cao nhìn xuống anh ta, lạnh băng nói: “Mấy người tiếp xúc phải nguồn ô nhiễm ở đâu.”

Yết hầu của người đàn chuyển động, m.á.u chảy ra từ khóe miệng, cơn đau khiến khuôn mặt anh ta vặn vẹo đến mức không còn hình dạng nhưng anh ta vẫn nhếch môi cười.

Nụ cười kia vừa điên cuồng lại trào phúng, rất lâu sau anh ta mới thốt ra được lẻ tẻ vài câu: “Cục điều tra cấm kỵ chúng mày phong tỏa tất cả khu ô nhiễm, nói là vì bảo vệ người bình thường nhưng thực chất là vì tư lợi của chúng mày thôi. Chúng mày có khác gì bọn tao đâu, chẳng qua cũng chỉ là một đám cướp.”

Giang Kỳ cùng với các thành viên bên cạnh hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ với lời người đàn ông kia nói.

“Nguyên Thanh.” Không biết Giang Kỳ đang gọi ai.

Có một thanh niên trong nhóm người đằng sau anh ta đi tới, cúi người cầm c.h.ặ.t t.a.y của người đàn ông.

Chân tay của người đàn ông đã mất hết tri giác nên anh ta rất xem thường hành vi của Nghiêm Nguyên Thanh, “Tao không nói gì hết, chúng mày giỏi thì g.i.ế.c c.h.ế.t tao đi!!”

Nhưng một giây sau, người đàn ông đột nhiên giống như nhìn thấy gì đó, gương mặt chuyển từ thống khổ sang hoảng sợ.

Nghiêm Nguyên Thanh yên lặng nắm tay người đàn ông, người đàn ông muốn giãy ra nhưng cơ thể anh ta như bị dính c.h.ặ.t tại chỗ, ngay cả một đầu ngón tay cũng không cử động được, chỉ có khuôn mặt sợ hãi kia là chứng tỏ được rằng giờ phút này anh ta đang phải trải qua một chuyện vô cùng đáng sợ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.